Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Toa của Trương Bằng Phi và hai cô gái cách khá xa bên kia, mặc dù vẫn còn nghe loáng thoáng tiếng khóc thê lương của đứa bé, nhưng so với bên Tô Dao Linh và Giang Lăng, thì tiếng đó đã xa và bớt đáng sợ hơn nhiều.
Ban đầu, Lưu Tiểu Sa còn có thể nghe thấy giọng nói lẩm bẩm, thần kinh của Chân Thọt trong toa bên cạnh.
Nhưng sau khi tiếng nhai nghiến rợn người vang lên, giọng của cậu ta hoàn toàn biến mất.
Không ai biết trong toa bên kia đã xảy ra chuyện gì chỉ cần nghĩ đến thôi, da đầu đã tê dại cả lên.
Giang Lăng và Tô Dao Linh vẫn đứng trực bên cửa, chỉ có Lưu Tiểu Sa là muốn tránh xa ra, nhưng lại không dám rời hai người họ quá lâu.
Cậu ta biết rõ họ đứng đó để canh chừng, phòng khi có chuyện bất trắc.
Giang Lăng thì không nói, cậu là đàn ông, nhưng còn Tô Dao Linh…
Đây thật sự là bạn cùng lớp ba năm cấp ba với cậu ta sao?
Lưu Tiểu Sa lần đầu tiên nhận ra, hóa ra cậu ta chưa bao giờ hiểu rõ về người con gái ấy người luôn ngồi lặng lẽ trong góc, ít nói đến mức gần như trong suốt trong mắt mọi người.
Ở toa bên kia, Trương Bằng Phi đang trấn giữ cửa, còn Tống Quế và Lộ Liêu Liêu thì đứng sát phía sau cậu ấy.
Đột nhiên, Tống Quế cảm giác túi áo của mình khẽ động, cô ấy theo phản xạ thò tay vào kiểm tra và cứng đờ người lại.
Ánh đèn yếu ớt từ bên ngoài đường hầm lóe lên, chiếu rọi vào toa tàu rỉ sét đen kịt và cũng chiếu rõ nét mặt hoảng sợ của Tống Quế.
Trương Bằng Phi, đang tập trung lắng nghe bên ngoài, thì nghe thấy tiếng Tống Quế thì thầm phía saui:
“Làm… làm sao bây giờ… vé tàu của tôi mất rồi…!”
Trương Bằng Phi sững người:
“Sao lại thế được? Làm rơi à? Mau tìm kỹ xem, có khi rơi ở đâu đó trong toa!”
Cậu bật đèn pin điện thoại lên đứa có Tống Quế, pin chỉ còn 30%. Tống Quế vội vã cúi người tìm, Lộ Liêu Liêu cũng lập tức nói:
“Mình giúp cậu tìm!”
Cả hai lục soát khắp nơi, nhưng trong toa chẳng có gì, thậm chí không có chỗ nào đủ để giấu một tấm vé.
Tống Quế càng lúc càng hoảng loạn, cô ấy đẩy mạnh Lộ Liêu Liêu:
“Vừa nãy chỉ có cậu đứng cạnh mình, có phải cậu lấy không?! Mình cảm giác rõ có người chạm vào túi áo mình! Ngoài cậu ra còn ai nữa?!”
Lộ Liêu Liêu giật mình, mặt thoáng lộ vẻ hoảng sợ:
“Sao… sao lại như thế được? Sao cậu lại nghĩ như vậy chứ? Chúng ta là bạn thân mà…”
Trương Bằng Phi vội can:
“Phải đó, Liêu Liêu không thể làm chuyện đó đâu!”
Tống Quế ngắt lời, hét lên:
“Vậy thì đưa tay mình xem!”
Lộ Liêu Liêu không có túi áo, duy chỉ có hai bàn tay đang nắm chặt, máu rỉ ra giữa kẽ ngón tay.
Cô ấy cắn môi, run run hỏi:
“Cậu… không tin mình à?”
Tống Quế gào lên, gần như nghẹn giọng:
“Ngoài cậu ra còn ai khác?! Nếu cậu không có vấn đề, thì mở tay ra cho mình xem đi!”
Lộ Liêu Liêu đứng im một lúc, rồi nghiến răng nói:
“Được! Xem thì xem! Nhìn rồi sẽ biết thôi!”
Cô ấy mở bàn tay ra trong lòng bàn tay chi chít vết cào rách, máu tươi chảy ròng ròng.
Nhưng khi cô ấy thò tay vào túi, thì phát hiện trong đó chẳng có tấm vé nào cả!
Cả hai túi áo đều chỉ có mấy mẩu giấy vụn, kẹo, và gói khăn giấy, tuyệt đối không có vé!
Lúc đầu, cô ấy nghĩ Tống Quế giấu ở chỗ khác, rồi cố tình lừa mình.
Nhưng khi nhìn thấy vẻ hoảng sợ thật sự của Tống Quế, cô ấy chợt hiểu điều đó không thể là giả.
Trong hoàn cảnh chết người như bây giờ, ai còn tâm trí mà diễn kịch nữa chứ?
Có hai khả năng một là vé tàu của Tống Quế đã bị mất ngay từ toa phía trước, hai là trong bóng tối, có một thứ gì đó đã lặng lẽ lấy đi vé của cả hai người.
Nhưng… thật sự có thứ đó tồn tại sao?
Tống Quế nhìn thấy trong tay Lộ Liêu Liêu không có vé, phản ứng lại, cô ấy vội vàng nói:
“Xin lỗi, Liêu Liêu, mình không cố tình nghi ngờ cậu đâu, mình chỉ là quá sợ hãi rồi…”
Lộ Liêu Liêu vốn ở lại chỉ vì tấm vé tàu của Tống Quế.
Bây giờ, khi biết cô ấy không còn vé nữa, Lộ Liêu Liêu liền lùi lại mấy bước, giọng lạnh lùng:
“Thôi đi, tránh xa mình ra.”
Trương Bằng Phi nhìn hai người, lần hiếm hoi cậu không mở miệng can ngăn.
Trong bóng tối, tiếng khóc của đứa bé càng lúc càng xé lòng, rít lên khiến màng nhĩ run rẩy.
Bỗng nhiên, Tống Quế khẽ nói:
“Các cậu có cảm thấy đứa bé đó khóc đáng thương quá không? Chúng ta nên giúp nó chứ?”
Nói xong, cô ấy thì thầm lẩm bẩm, xoay người đi về phía cánh cửa toa tàu đang đóng chặt.
Cùng lúc đó, ở toa số 2.
Ánh sáng yếu ớt ngoài cửa sổ tàu loáng qua gương mặt Lưu Tiểu Sa.
Ngũ quan của cậu ta bình thường, đôi mắt nhỏ như hạt đậu mang vẻ gian tà, thân hình thấp lùn, đặt cạnh Giang Lăng thì đúng là một trời một vực.
Ngày thường, Lưu Tiểu Sa ghét cay ghét đắng mấy người như Giang Lăng học giỏi, đẹp trai, lại được nhiều cô gái yêu thích.
Nhưng lúc này, chỉ cần sống sót, ai còn quan tâm yêu ghét gì nữa?
Tiếng rầm rập của bánh sắt trên đường ray vang dội, Tô Dao Linh liếc nhìn đồng hồ theo thông báo trước đó, quãng đường 15 phút đã đi được một nửa, chỉ cần thêm 6–7 phút nữa, họ có thể bình an qua khỏi trạm này.
Nhưng đúng lúc đó, Lưu Tiểu Sa kẻ gian tà thường ngày bỗng khẽ nói:
“Tiếng khóc đó thật đáng thương. Nó còn chưa kịp đến với thế giới này đã chết rồi…”
Chưa dứt lời Tô Dao Linh đấm thẳng vào mặt cậu ta một cú.
“Bốp!”
Lưu Tiểu Sa choáng váng, máu mũi phun ra, rồi ngất xỉu tại chỗ.
Giang Lăng: “…”
Năm chữ hiện lên trong đầu cậu cú đấm sắt vô tình.
Tô Dao Linh xoa xoa nắm tay, ngẩng đầu nhìn cậu.
Trong ánh sáng yếu ớt của toa tàu, chỉ thấy bóng cao gầy của chàng trai mờ mờ hiện lên.
Giang Lăng vội giơ hai tay lên:
Tôi… tôi không thấy nó đáng thương gì hết! Giờ này kẻ đáng thương nhất là chúng ta, phải chạy trốn khắp nơi thế này.”
Lưu Tiểu Sa vốn chẳng phải người tốt, cậu không thể nào bỗng dưng thương cảm với một đứa trẻ quỷ dị như thế.
Cũng giống như Chân Thọt trước đó vừa mất vé đã phát điên.
Hiển nhiên, Lưu Tiểu Sa đã bị ảnh hưởng.
Và Tô Dao Linh ngay lập tức phát hiện ra “điều bất thường”, rồi dùng cách đơn giản, thô bạo nhưng hiệu quả nhất để chặn nguy cơ.
Không thể phủ nhận phản ứng của cô cực kỳ nhanh.
Thấy cô nhìn mình, Giang Lăng vội giơ tay đầu hàng chứng minh mình vô tội.
Tô Dao Linh cười khẽ:
“Sợ gì chứ, tôi đâu có định đánh cậu.”
Giang Lăng: “…”
Câu đó, nghe không đáng tin chút nào.
Cậu nhìn Lưu Tiểu Sa bất tỉnh dưới đất, rồi thấp giọng nói:
“Nhưng nếu một ngày tôi cũng trở nên kỳ lạ, tôi hy vọng cậu cũng đánh tôi như vậy.”
Nếu sự tỉnh táo đồng nghĩa với phát điên, thì có lẽ mất ý thức lại là cách sống sót duy nhất.
Tô Dao Linh thầm nghĩ: Khá lắm, chưa ai từng chủ động xin ăn đấm như cậu.
Ngay lúc ấy, tiếng khóc của đứa bé lại vang lên, chói tai và thê lương đến cực độ, như thể ở ngay sau cánh cửa, âm thanh len qua khe cửa hẹp mà tràn vào.
Cùng lúc, một tiếng “cạch… cạch…” khe khẽ vang lên giống như có thứ gì đó đang bò
trên mặt cửa toa tàu.
“Oa——!!! Oa——!!!”
Tiếng khóc vang ngay bên tai, rợn đến tận xương tủy.
Tay nắm cửa bắt đầu rít ken két, từ khe hở nhỏ giữa hai cánh cửa toa len ra một mảng thịt mỏng, nát bấy, như thể có thứ gì bị ép mạnh qua khe rồi đột ngột vươn ra, chộp lấy chiếc áo khoác đang buộc chặt tay nắm cửa.
Ánh sáng đèn hầm chớp lên ngoài cửa sổ, Giang Lăng bật đèn pin điện thoại, ánh sáng mờ nhạt soi rõ thứ đang chui ra kia là một bàn tay nhỏ, xương thịt vặn vẹo, mỗi ngón tay như được ghép bằng máu và gân.
Nhưng chính bàn tay nhỏ xíu đó lại mang một sức mạnh khủng khiếp, nó nắm chặt lấy chiếc áo khoác, xoay, siết, kéo, khiến tay nắm cửa kêu răng rắc, như sắp gãy vụn dưới lực kéo vô hình.
“Rầm——!”
Một tiếng va chạm dữ dội, tay nắm cửa vỡ gãy, một mảnh rơi xuống sàn.
Ngay sau đó cánh cửa toa bị đẩy bật mở, tiếng khóc điên loạn của đứa bé xông thẳng vào tai, chói buốt đến đau màng nhĩ.
Một đứa trẻ máu thịt bò vào.
Cái miệng không có môi, chỉ là một hố máu rách toác, phát ra tiếng gào thét ghê rợn.
Trong toa, chỉ còn hai người tỉnh táo Tô Dao Linh và Giang Lăng.
Dù không thấy rõ nét mặt, nhưng ý tứ đã quá rõ.
Tô Dao Linh: “Tiếng khóc của nó… thật sự rất truyền cảm.”
Giang Lăng: “…Cậu muốn tôi giúp cậu ngất đi không?”
Tô Dao Linh: “Không cần.”
Cô bước lên, với một dáng vẻ dịu dàng đến lạ lùng, ôm lấy con quỷ sơ sinh.
Đứa bé phát ra âm thanh nửa như khóc, nửa như cười, tiếng cười ngắt quãng, lạnh sống lưng.
Giang Lăng đã chuẩn bị sẵn, chỉ cần cô có dấu hiệu khác thường, cậu sẽ chạy ngay sang toa kế bên.
Bởi thông báo trên loa đã nói rất rõ không được ở cùng thứ phát ra tiếng khóc hơn một phút.
Từ lúc con quỷ bò vào, trong đầu cậu đã bắt đầu đếm ngược.
Rồi cậu thấy Tô Dao Linh khẽ vuốt đầu đứa bé.
Động tác ấy… dịu dàng đến đáng sợ.
Tiếp đó, cô lấy ra thứ gì đó trong túi áo, nhanh nhẹn thao tác.
Tiếng khóc đột ngột im bặt.
Toa tàu rơi vào tĩnh lặng, trong ba giây, chỉ nghe tiếng bánh xe nghiến trên đường ray.
Rồi một tiếng thét kinh hoàng vang lên.
Tiếng gào xé rách không khí, nhưng chưa kéo dài được vài giây, nó đã ngừng hẳn.
Bởi vì, thứ Tô Dao Linh vừa rút ra chính là kim chỉ khâu trong túi áo đồng phục của cô.
Trong bóng tối, cô từng mũi, từng mũi, khâu kín miệng đứa bé lại.
Giống hệt như người nhân viên đã từng làm trước đó.
Không được ở cùng thứ phát ra tiếng khóc hơn một phút?
Vậy thì khiến nó không thể khóc nữa.
Giang Lăng: “……?”
Cách này… cứng rắn thật đấy.
Khi Lưu Tiểu Sa tỉnh lại, đập vào mắt cậu ta là một cảnh tượng kinh hoàng.
Trong bóng tối, một người con gái đứng đó, trên tay ôm một thứ đang vùng vẫy, tư thế giống như người mẹ đang bế con.
Nhưng “người mẹ” ấy toàn thân, bàn tay đều dính đầy máu, kim bạc trên tay lấp loáng ánh sáng, vừa chậm rãi xuyên qua làn da rách nát, vừa khâu chặt cái miệng đẫm máu của con quỷ sơ sinh kia, từng đường chỉ siết chặt, khiến nó không thể há miệng phát ra tiếng nào.
Cùng lúc đó, từ toa phía xa vọng lại tiếng la hét hỗn loạn.
“Đừng qua đó, nguy hiểm lắm!” Là giọng của lớp trưởng Trương Bằng Phi.
“Không sao đâu, tôi chỉ muốn giúp nó thôi, các cậu không nghe thấy nó khóc đáng thương đến mức nào à?” Giọng Tống Quế, nghèn nghẹn và quái dị.
“Đừng cản cô ấy,” để cô ấy đi đi! Cô ấy sẽ hại chết chúng ta mất!” Lộ Liêu Liêu hét lên.
Trương Bằng Phi: “Không được! Tôi không thể đứng nhìn!”
Ngay sau đó, hai bóng người Tống Quế và Trương Bằng Phi, một trước một sau chạy ra từ toa phía xa.
Tống Quế vừa đến chỗ nối giữa toa 2 và 3, thì bị Trương Bằng Phi giữ chặt lại.
Cậu thở dốc, ngẩng đầu và nhìn thấy toàn cảnh kinh hoàng trước mắt.
Ánh sáng đèn hầm ngoài cửa sổ chớp lên trong giây lát, vừa đủ để mọi người nhìn rõ.
Người con gái ôm con quỷ trong tay, trên khuôn mặt vấy máu, đang dùng kéo cắt đứt sợi chỉ, kết thúc công việc “khâu vá” của mình.
Lưu Tiểu Sa thấy trời đất quay cuồng.
Cảnh tượng ấy quá đáng sợ đến mức cậu ta tưởng mình bị ảo giác, tưởng rằng người phụ nữ ôm đứa quỷ đỏ lòm trong máu ấy lại có khuôn mặt giống hệt Tô Dao Linh.
Trong nỗi kinh hoàng tột cùng, Lưu Tiểu Sa lần thứ hai ngất lịm đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


