Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cấm đánh NPC trong trò chơi sinh tồn (Vô hạn) Chương 7: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (3)

Cài Đặt

Chương 7: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (3)

Xoạt xoạt xoạt…

Rắc rắc rắc…

Âm thanh ấy sắc nhọn đến mức như có thể xé toang không khí, khiến người ta không thể nào phớt lờ. Nó giống như thứ gì đó đang bò ra từ lớp đất mục nát, vừa vặn vẹo vừa rít gào, không ngừng nhắc nhở con người về sự tồn tại của nó.

Đó là tiếng giấy cọ xát và tự mình chuyển động.

Mọi người quay đầu lại và nỗi sợ trong lòng họ lập tức tăng gấp bội khi thấy hành động của người giấy.

Chân Thọt què vẫn đang điên cuồng, bàn tay phải gần như xé toạc cả da đầu, còn người giấy thì từ từ bước tới trước mặt cậu ta.

Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa vội tránh sang hai bên, nhường đường cho nó, chẳng ai dám ngăn cản.

Người phục vụ bằng giấy này cao lớn hơn hẳn người bán vé ở bên ngoài.

Giang Lăng vốn đã cao hơn 1m8, vậy mà người giấy vẫn cao hơn cậu một cái đầu.

Ngay sau đó bên trong toa tàu vang lên tiếng hét thảm thiết của thằng què, hòa cùng tiếng sột soạt của giấy bị kéo căng.

Rắc rắc rắc——

Xẹt xẹt——

Người giấy cử động cứng ngắc, chậm rãi quay lại góc toa, đứng im như cũ chỉ là lần này, cả thân thể nó đã thấm đẫm máu.

Trên đồng phục và hai bàn tay đều dính máu đỏ tươi.

Tay trái cầm một cây kéo gỉ sét dính máu, tay phải là kim dài luồn sẵn chỉ trắng.

Miệng của Chân Thọt đã bị nó khâu chặt lại.

Chân Thọt miệng tràn ngập máu, hai môi bị chỉ khâu siết chặt, da thịt kéo căng đến biến dạng, trông chẳng khác gì một con búp bê hỏng.

Thế nhưng cậu ta vẫn chưa chết.

Sự điên loạn trong mắt bị nỗi đau từ vết khâu đè nén bớt. Cậu ta khom người, run rẩy, ánh mắt tràn đầy hoảng sợ, cố với tay về phía Lưu Tiểu Sa bên cạnh.

Nhưng Lưu Tiểu Sa lùi lại ngay lập tức.

Trong mắt cậu ta, dù là người giấy cầm kim kéo, hay Chân Thọt miệng bị khâu, vẫn thoi thóp trong vũng máu, đều là những thứ chạm vào sẽ chết ngay.

Chân Thọt không chạm được ai, lảo đảo rồi ngã lăn xuống sàn, sau đó không đứng dậy nữa.

Cậu ta dựa lưng vào cột, nghiêng đầu sang một bên, thở hổn hển, yếu ớt.

Cảnh tượng trước mắt quá sức chịu đựng.

Lộ Liêu Liêu ôm chặt Tống Quế, run lẩy bẩy trốn sau lưng bạn.

Tống Quế muốn an ủi, nhưng vừa nghĩ đến kết cục của Chân Thọt liền cứng họng không dám mở miệng.

Không trò chuyện với người khác thì dễ, nhưng ép bản thân thành câm nín, dù gặp chuyện gì cũng không thốt ra tiếng, lại là chuyện cực khó.

Đặc biệt trong tình huống căng thẳng cực độ như bây giờ, chỉ cần một cú giật mình, cũng có thể bật tiếng hét và mất mạng.

Tô Dao Linh ngồi yên trên ghế, ngẩng đầu liếc nhìn Lộ Liêu Liêu đang run rẩy sau lưng Tống Quế.

Máu của Chân Thọt bắn lên giày hai người họ, váy trắng của Lộ Liêu Liêu cũng bị vấy bẩn đầy vết đỏ, nhưng cô ấy chẳng còn tâm trí để ý.

Cô ấy chỉ cúi đầu, bịt miệng, run rẩy, trông vừa đáng thương vừa hoảng loạn.

Tô Dao Linh chỉ liếc một cái, rồi thu lại ánh nhìn.

Thực ra Lộ Liêu Liêu không chỉ đang sợ hãi.

Nhưng lý do thật sự khiến Lộ Liêu Liêu run rẩy là vì vé tàu của cô ấy cũng biến mất rồi!

Vừa nãy, khi Chân Thọt nhào tới phía Lưu Tiểu Sa, cậu ta cũng đồng thời lao về hướng hai cô gái.

Trong khoảnh khắc kinh hoàng ấy, Lộ Liêu Liêu phản xạ tự nhiên, bật ra một câu:

“Đừng lại gần đây!”

Giọng nói rất nhỏ, có lẽ chỉ Tống Quế nghe thấy.

Nhưng Tống Quế lúc đó đầu óc trống rỗng, hoàn toàn không nhận ra tiếng nói từ phía sau.

Vì vậy, Lộ Liêu Liêu đã phạm quy.

Câu nói ấy được xem là đang bắt chuyện với hành khách khác.

Ban đầu, cô ấy vẫn ôm chút hy vọng mong manh, nhưng khi phát hiện vé tàu biến mất, cô ấy hiểu mình xong rồi.

Cô ấy mặc váy trắng, không có túi, túi xách thì đã rơi mất từ lúc chạy trốn bên ngoài, nên từ khi mua vé, cô ấy luôn nắm chặt nó trong lòng bàn tay.

Vậy mà giờ… không còn gì nữa.

Người từng ở gần cô ấy nhất chỉ có Tống Quế và Trương Bằng Phi, nhưng chẳng ai có lý do để lấy cắp vé của cô ấy cả.

Không cần lục soát, cô ấy vẫn biết chắc vé đã biến mất.

Và trong đầu Lộ Liêu Liêu, chợt nảy lên một ý nghĩ đáng sợ đến mức chính cô ấy cũng hoảng loạn vì nó.

Vé… có phải đang ở trong ruột mình không?

Chỉ cần tìm… trong đó… là thấy lại được… phải không?

Cô ấy đột nhiên bấu mạnh vào lòng bàn tay, móng tay đâm xuyên qua da thịt, cơn đau buốt khiến cô ấy tỉnh táo lại trong chốc lát.

Rồi cô ấy không ngừng lặp lại trong đầu một câu duy nhất:

Tôi không cần vé tàu. Tôi không cần vé tàu. Không ai biết là tôi mất vé.

Đúng, dù vé của tôi ở đâu, tôi cũng không đi tìm. Tôi không cần vé tàu.

Tôi muốn sống. Tôi phải có vé để sống sót. Không có vé sẽ chết. Đúng vậy… vé tàu… tôi cần vé…

Không, không được muốn nó… nhưng tôi phải có nó…

Tôi không cần vé của mình…

Đến một lúc nào đó, Lộ Liêu Liêu đột nhiên ngừng run rẩy.

Cô ấy hiểu ra rồi.

Tôi không thể tìm vé của mình… Nhưng bọn họ vẫn còn vé.

Chỉ cần lấy được vé của họ… tôi vẫn có thể sống sót!

Sự tự ám thị kỳ dị này thật sự có tác dụng.

Từng chút một, nỗi phát điên trong cô ấy giảm bớt, mặc dù trong lòng cô ngày càng tin chắc vé tàu của mình đang nằm trong ruột.

Giang Lăng tựa vào vách, trầm ngâm suy nghĩ.

Rõ ràng, quy tắc đặc biệt của trạm này là: Không được trò chuyện với hành khách.

Hay nói cách khác không được nói chuyện với bất kỳ ai.

Một khi vi phạm, hành khách sẽ bị mất vé.

Theo quy định đi tàu, mất vé phải báo với nhân viên, nhưng thứ nhân viên này làm điều đầu tiên sau khi nhận báo mất vé… lại là khâu miệng người đó lại.

Giang Lăng thở dài trong lòng:

Tốt lắm, không giải quyết được vấn đề thì giải quyết luôn người có vấn đề.

Chân thọt lúc nãy hoảng loạn tìm vé là vì cậu ta hiểu quy tắc, không có vé thì không thể rời khỏi nơi này, dưới áp lực tinh thần quá lớn, cậu ta phát điên khi phát hiện vé biến mất.

Vậy thì ——

Nếu có một người vi phạm quy định, mất vé, nhưng hoàn toàn không biết đến luật của hành khách, thậm chí chẳng quan tâm đến việc mất vé…

Liệu người đó có phát điên như Chân Thọt không?

Hoặc là nếu ai đó mất vé mà không báo cho nhân viên, thì họ có bị khâu miệng lại không?

Giang Lăng không có cách nào để biết câu trả lời.

Cậu không thể mạo hiểm vi phạm quy tắc chỉ để kiểm chứng giả thuyết này, rồi lại giấu việc mình mất vé.

Cậu cũng không thể nói chuyện với người khác để trao đổi ý kiến bởi một khi mở miệng, tức là vi phạm quy định ngay lập tức.

Giang Lăng liếc nhìn về phía Tô Dao Linh, cô vẫn ngồi trên ghế, bình tĩnh đến mức như thể mọi thứ vừa xảy ra chẳng hề liên quan đến mình.

Cô có nhận ra điều này không?

Có thấy được những lỗ hổng ẩn sau quy định hành khách kia không?

Trước đây, họ từng nghĩ nội quy hành khách là để bảo vệ mình chỉ cần tuân thủ đúng từng điều, sẽ không gặp chuyện xấu.

Nhưng thực tế chứng minh, nếu mất vé mà làm đúng như quy định đi báo cho nhân viên, thì kết cục chỉ có một bị khâu miệng, chết chắc.

Vậy thì cái gọi là nội quy hành khách này, thật sự là để bảo vệ bọn họ sao?

Khác với Giang Lăng đang ngập tràn dấu hỏi, Trương Bằng Phi và Tống Quế chẳng nghĩ được sâu xa đến vậy, còn Lưu Tiểu Sa thì đơn giản hơn cả, Tô Dao Linh và Giang Lăng làm sao, cậu ta làm y như vậy là được.

Không nói. Không đáp. Không phát ra tiếng.

Ba điều tuyệt đối không phạm.

Đứng lâu, chân vừa tê vừa mỏi, Lưu Tiểu Sa bắt đầu nghĩ có khi cậu ta nên bắt chước Tô Dao Linh ngồi xuống ghế xem sao. Có khi ghế dài mới là nơi an toàn? Đã bắt chước thì phải bắt chước toàn bộ, không thì có khi chết cũng chẳng biết vì sao.

Nghĩ đến đó, cậu ta lại nhìn về phía Tô Dao Linh rồi nhìn sang người phụ nữ mang thai vẫn đứng bất động giữa lối đi.

Và rồi chuyện khiến cậu ta muốn nghi ngờ cả nhân sinh xảy ra.

Chỉ thấy Tô Dao Linh đứng dậy, thẳng tiến đến chỗ nhân viên người giấy đang đứng cạnh cửa toa!

Nhân viên không nhúc nhích, hai má tô phấn đỏ bừng nổi bật trong ánh đèn chập chờn u ám, mùi máu tươi quanh người nó nồng nặc đến nghẹt thở.

Tất cả mọi người chỉ thấy Tô Dao Linh đưa tay ra và giật lấy cây kéo cùng kim chỉ trên tay con búp bê giấy!

Tô Dao Linh: “Đưa đây.”

Nhân viên người giấy: “?”

Nhân vẫn không động đậy.

Tô Dao Linh hờ hững nhét cây kéo và cuộn chỉ vào túi áo đồng phục rồi quay đi.

Đúng như cô nghĩ. Nó chỉ hành động khi có hành khách vi phạm cần xử lý. Còn cô không vi phạm, thì nó chẳng dám phản ứng.

Tống Quế: “???”

Lưu Tiểu Sa: “???”

Cô không sợ bị khâu miệng sao??

Khoan đã, tại sao con búp bê kia thật sự để yên cho cô làm vậy??

Cây kéo kia rõ ràng là vũ khí của nó, vậy mà bị một hành khách lấy mà nó không phản ứng. Cô không thấy nguy hiểm à?

Trong khoảnh khắc đó, ngay cả Trương Bằng Phi cũng thoáng có ảo giác.

Có khi… con búp bê này cũng không đáng sợ lắm? Hình như nó còn khá hiền??

Nhưng ánh mắt lướt qua cái miệng bị khâu chằng chịt đầy máu của Chân Thọt, ảo giác lập tức tan biến.

Hiền cái con khỉ!

Người phụ nữ mang thai chậm rãi ngồi xuống, ngay đối diện với Tô Dao Linh.

Cô ta ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt lộ ra một nụ cười méo mó, quái dị.

“Có người trong các người, đã vi phạm quy tắc, không sống được bao lâu nữa đâu.”

“Nhưng tôi có thể nói cho các người một cách để giải quyết.”

Câu nói đó như một chiếc móc câu ngọt ngào móc thẳng vào lòng mọi người.

Mặc dù Tô Dao Linh và Giang Lăng vẫn điềm tĩnh như chẳng nghe thấy gì, Chân Thọt không thể nói, nhưng Lộ Liêu Liêu thì suýt chút nữa bật thốt lên: Là cách gì?

Người phụ nữ nghiêng đầu, ánh mắt cong lên, nụ cười càng lúc càng kỳ dị hơn:

“Các người… tưởng tôi đang lừa sao?”

Người phụ nữ khẽ bật ra vài tiếng cười quái dị, giọng nói khàn khàn đến rợn người:

“Tôi chẳng cần phải làm gì cả đâu. Một khi đã bước lên chuyến tàu điện ngầm này, thì đừng mong rời đi dễ dàng như vậy. Các người chỉ cần… rồi tự nhiên sẽ… tất cả các người đều sẽ…Tôi chẳng cần phải động tay. Chỉ việc chờ… các người lần lượt chết đi là được.

Bất quá… tôi có một lời khuyên giúp ích thật lòng dành cho các người chính là…”

Trương Bằng Phi và những người khác đều im lặng: “...”

Cần gì?! Rồi sẽ thế nào?! Lời khuyên là gì?! Nói mau đi chứ!!!

Tên ra vẻ nói nửa chừng biến khỏi tuyến số 7 giùm đi!!!

Khi người phụ nữ nói, chiếc bụng dưới lớp váy của cô ta lại chuyển động khẽ, như thể có thứ gì đó đang bò, đang cựa quậy ở bên trong.

Nhưng giờ đây không ai muốn biết trong đó là cái gì.

Trương Bằng Phi thì càng chẳng tò mò. Giờ cậu ấy chỉ muốn sống sót.

Thấy không ai đáp lại, người phụ nữ dường như hiểu ra bọn họ không phải đám ngu, ai nấy đều đang ra sức tuân thủ nghiêm ngặt quy tắc đặc biệt của trạm này.

Thế nhưng, cô ta chẳng hề bực bội, ngược lại, giọng nói lại dịu đi một chút, rồi thốt ra câu trả lời mà ai cũng sợ nghe thấy:

“Tôi cho các người một lời khuyên chân thành. Hãy xuống ở trạm kế tiếp. Phía sâu hơn của tuyến tàu này, có những thứ đáng sợ hơn nhiều. Tuyệt đối đừng ở lại trên tàu, càng sớm rời đi, càng tốt.”

Câu nói ấy trái ngược hoàn toàn với bảng nội quy hành khách.

Trên tấm bảng “Nội quy hành khách tuyến số 7” ghi rất rõ ràng:

Trước khi đến ga cuối, hành khách tuyệt đối không được tự ý xuống tàu.

Tin ai đây? Tin bảng nội quy, hay tin người phụ nữ quỷ dị này? Đó là một câu hỏi khó hơn cả việc sống sót.

Trương Bằng Phi và mọi người đều không tin rằng cô ta đang tốt bụng.

Từ lúc họ bước lên tàu, người phụ nữ này đã liên tục cố tình bắt chuyện, cố dẫn dụ họ vi phạm quy định, để rồi bị nhân viên trừng phạt.

Nhưng nếu hỏi Giang Lăng, cậu tin ai hơn thì câu trả lời sẽ khác hẳn: chẳng tin ai cả.

Làm đúng theo “nội quy hành khách” để rồi mất vé và bị báo cho nhân viên, thì kết cục sẽ như Chân Thọt, còn tin lời người phụ nữ này ư nửa chữ cậu cũng không tin.

Điều cậu tò mò là Tô Dao Linh sẽ chọn tin ai?

Cô cũng giống cậu, chẳng tin ai sao?

Tô Dao Linh, trái lại, chọn tin cả hai. Nhưng tin là một chuyện, làm theo lại là chuyện khác.

Người phụ nữ nói đúng một điều: Tuyến số 7 mới chỉ đến ga đầu tiên, mà đã nguy hiểm như thế này. Càng đi sâu, chắc chắn càng kinh khủng. Chỉ cần một sơ suất nhỏ là chết ngay tại chỗ.

Cô ta không cần ra tay. Chỉ cần đợi. Bọn họ nếu không tìm ra cách sống sót, thì chết là điều tất yếu. Vì vậy, ở điểm này, người phụ nữ không cần nói dối chính xác mà nói, cô ta không cần thiết phải lừa họ.

Ai cũng biết muốn sống thì phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt, nhưng ai dám đi?

Nội dung trên bảng nội quy hành khách trông giống như một bản hướng dẫn sinh tồn, mà qua những nhiệm vụ tân thủ vừa rồi, Tô Dao Linh nhận ra rằng thế lực tạo ra trò chơi này

không phải muốn họ chết một cách mơ hồ, mà ngược lại sẽ luôn để lại những manh mối để sống sót.

Trong khi đó, người phụ nữ và những quái vật mù bên ngoài nhà ga đều cho cô cùng một cảm giác chúng không phải người hướng dẫn, mà là kẻ chỉ muốn giết sạch người chơi.

Thế nên, dù tin rằng người phụ nữ không cần nói dối,Tô Dao Linh vẫn sẽ không làm theo.

Có thể, xuống ở trạm kế tiếp thật sự sẽ dễ hơn là hoàn thành toàn bộ tuyến, nhưng chắc chắn sẽ phải trả một cái giá khủng khiếp.

Hai điều mâu thuẫn giúp đỡ hành khách và giết chết hành khách cùng xuất hiện trong cùng một bộ quy tắc.

Tô Dao Linh biết, nhất định phải có lý do ẩn sau.

Và nếu đổi góc nhìn, mâu thuẫn ấy thực ra không còn mâu thuẫn nữa.

Nếu mục đích ban đầu của nội quy hành khách không phải để bảo vệ hành khách, mà là để giúp ban quản lý tàu dễ dàng quản lý họ hơn thì sao?

Chỉ cần không mất vé, họ là hành khách an toàn.

Nhưng nếu mất vé, hoặc vi phạm quy định, họ sẽ bị xem là hành khách nguy hiểm.

Hành khách nguy hiểm cần được nhân viên phát hiện ngay lập tức và xử lý hoặc trừng phạt.

Vì vậy, trong nội quy mới yêu cầu rằng khi phát hiện mất vé, hãy báo cho nhân viên ngay.

Và như thế, sự mâu thuẫn trong nội quy hành khách rốt cuộc cũng có lời giải thích hợp lý.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc