Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Rốt cuộc đó là thứ gì vậy?!”
Tống Quế toát mồ hôi lạnh. Nếu vừa rồi họ không cảnh giác mà mở cửa, e rằng vào trong không chỉ có một mình Vương Hiểu Phương mà là cả đám quái vật đó.
Nhưng rõ ràng Vương Hiểu Phương là bạn cùng lớp với họ, cũng quen biết mọi người mà…
Hơn nữa, tại sao cô ta lại khác với những con quái vật kia không chỉ biết nói mà còn biết lừa dối họ?
Những khuôn mặt ngoài cửa che kín tầm nhìn, khiến bọn họ không thể thấy được đồng hồ đếm ngược bên ngoài. Lộ Liêu Liêu chưa bao giờ cảm thấy mười mấy phút lại dài đến thế. Cô ấy hoàn hồn lại, lập tức nhìn về phía Tô Dao Linh đang cầm điện thoại:
“Nhanh tắt đèn đi! Không thì chúng ta sẽ chết mất!”
Tô Dao Linh ném điện thoại trả lại cho Giang Lăng. Cậu chỉ giơ tay, chuẩn xác bắt được, cô thậm chí chẳng nhìn xem cậu có đón được không, cứ như tin chắc cậu sẽ bắt trúng vậy.
Giang Lăng hơi nhíu mày:
“Vô ích thôi. Chúng đã phát hiện ra chúng ta rồi. Bây giờ mà tắt đèn, ngược lại chính chúng ta sẽ không nhìn thấy gì.”
Tô Dao Linh nói:
“Cậu không nhận ra sao?”
Lộ Liêu Liêu còn tưởng cô đang nói với mình:
“Nhận ra… cái gì cơ?”
Tô Dao Linh bình tĩnh đáp:
“Vừa rồi Vương Hiểu Phương nói ‘bọn tôi nghe thấy các cậu ở đây.’”
Giang Lăng mất kiên nhẫn, nói thẳng:
“Nếu là người bình thường, khi nhìn thấy ánh sáng trong tiệm, phải nói là ‘bọn tôi nhìn thấy các cậu ở đây’, nên mới tới cầu cứu.
Nhưng cô ta lại nói ‘nghe thấy’.”
Nghĩa là chúng phát hiện họ bằng thính giác, chứ không phải thị giác.
Tống Quế là cán sự môn sinh học, học khá tốt, nên lập tức phản ứng lại:
“Ý cậu là… thị giác của chúng không phát triển? Tôi nhớ có vài sinh vật ở biển sâu hoặc trong hang động vì môi trường không có ánh sáng nên mắt thoái hóa, dựa vào giác quan khác để xác định vị trí.”
“Nhưng thoái hóa nhanh như vậy thì quá kỳ quái rồi! Chúng vốn là người cơ mà! Sao con người lại có thể chỉ trong vài phút mà… mà biến thành như vậy được?!” Trương Bằng Phi vẫn chưa thể chấp nhận nổi những gì đang diễn ra.
Giang Lăng nói:
“Không biết có phải thoái hóa thật không, nhưng rất có thể chúng không nhìn thấy được. Mắt chúng bị lớp màng thịt bao phủ hoàn toàn rồi.”
Trương Bằng Phi rùng mình, trong lòng chỉ muốn tin rằng đây chỉ là một cơn ác mộng.
“Nhưng nếu không nhìn thấy, tại sao chúng lại tấn công nơi có ánh sáng?” Lộ Liêu Liêu phản bác, định thể hiện mình thông minh.
Tô Dao Linh không trả lời, chỉ cầm lấy món đồ trang trí nặng trên bàn, ước lượng trong tay, không nói tiếng nào.
Không ai để ý đến Lộ Liêu Liêu nữa. May mà Tống Quế nhanh trí nói đỡ:
“Có ánh sáng thì sẽ có người. Có người thì sẽ có tiếng nói. Vậy nên, thứ thu hút quái vật chưa chắc là ánh sáng, mà có thể là âm thanh.”
Lộ Liêu Liêu lập tức khen:
“Quế Quế, cậu thông minh quá!”
Nhưng Tống Quế lại thấy lời khen này thật gượng gạo. Cô ấy biết rõ, Tô Dao Linh và Giang Lăng đã nhận ra điều đó từ sớm chỉ là họ không buồn nói thôi.
“Rầm!”
Bên ngoài, lũ quái vật thấy không mở được cửa, bắt đầu dồn sức đập mạnh vào tấm kính.
Cánh cửa kính phát ra tiếng răng rắc, chịu không nổi sức nặng kinh khủng, một vài chỗ thậm chí đã nứt ra. Tiếng rạn nứt ấy càng khiến lũ quái vật hưng phấn, va đập dữ dội hơn như thể một bữa tiệc thịt tươi đang chờ ngay trước mắt chúng.
Đặc biệt là con “Vương Hiểu Phương” đang gào thét thảm thiết ngoài kia dù chân bị kẹt đến đứt cả gân lẫn da, vết thương kinh khủng ấy lại chẳng hề khiến nó yếu đi. Ngược lại, mùi máu còn khiến nó thêm điên cuồng, dẫn đầu lao vào cánh cửa kính!
“Chúng sắp vào rồi!”
Trương Bằng Phi hét lên:
“Không thể ở đây nữa! Chúng ta phải chạy mau!”
Giang Lăng nói ngắn gọn:
“Đi cửa sau, cố gắng giảm tiếng động hết mức có thể.”
Nhưng trong lòng cậu vẫn đầy nghi ngờ nếu lũ quái này thính giác nhạy bén như họ đoán, thì trốn yên trong một chỗ nửa tiếng đồng hồ chắc chắn không thể dễ dàng đến thế.
Chỉ cần họ chạy, tiếng bước chân thôi cũng đủ khiến đối phương phát hiện.
Giang Lăng đi trước dẫn đường, Tống Quế nắm chặt tay Lộ Liêu Liêu, run rẩy theo sát phía sau. Hai cô gái bước loạng choạng trong bóng tối, trong lòng chỉ cầu mong lối thoát hiểm phía sau đừng xuất hiện quái vật.
Tô Dao Linh và Trương Bằng Phi nhìn nhau cả hai đều không nhúc nhích.
Tô Dao Linh nhướn mày:
“?”
Cho cậu ấy chặn hậu à? Khác gì nộp mạng cho quái vật?
Cô không nói gì, đi tới góc có tủ cứu hỏa bị chậu cây che khuất, dùng món đồ trang trí trong tay đập vỡ cửa tủ. Lấy ra một chiếc rìu cứu hỏa, cô quay lại, ném món đồ kia cho cậu ấy làm vũ khí, rồi thản nhiên nói:
“Lớp trưởng, cậu chạy trước đi. Tôi là đoàn viên, tôi chặn hậu.”
Trương Bằng Phi: “???”
“RẦM!”
Cánh cửa kính bị đập vỡ toang, một cánh tay đầy máu, bị kính cứa nát bét, vươn qua khe hở cố với tới hai người!
Tô Dao Linh đẩy mạnh cậu ấy:
“Chạy mau!”
Thấy trong tay cô có món vũ khí tốt hơn, Trương Bằng Phi nghiến răng, siết chặt món đồ trong tay rồi lao về phía cửa sau. Vừa chạy vừa hét lại:
“Bạn học Tô! Mau theo tôi!”
Tô Dao Linh khẽ “ừ” một tiếng, nhưng không đi ngay.
Cô cắm chiếc rìu cứu hỏa vào túi áo khoác rộng đúng là đồng phục học sinh rộng rãi có lợi thế, trong túi này chứa được đủ thứ, thậm chí nhét cả… một cái đầu người cũng không sao.
Sau đó cô bước đến, đá mạnh hai cái bàn chắn ngang cửa, gia cố lại phần cửa kính đang lung lay tạm thời chống đỡ được thêm một chút.
Toàn bộ quá trình, tiếng gào của lũ quái vật sau lưng không hề khiến cô sợ hãi.
Trình độ này à? So với những trò chơi sinh tồn khủng bố với độ khó tử thần mà cô từng trải qua, thật sự quá dễ.
Tô Dao Linh đã quá quen với kiểu khủng hoảng này rồi.
Làm xong tất cả, cô xoay người đi về phía cửa sau.
Ngay lúc đó —
Tên nhân viên cửa hàng không mắt, vốn đang nằm bất động dưới đất, bất ngờ ngẩng đầu lên, khuôn mặt tái nhợt của nó lộ ra trong ánh tối, rồi bò trườn như một con giun về phía chân cô!
Gần như chỉ còn cách một bước.
Cô gái nhẹ nhàng nhấc chân lên, dẫm thẳng vào mặt nó.
Vì lực quá mạnh, trên khuôn mặt trắng nhợt ấy hiện lên dấu giày rõ rệt đến rợn người.
Con quái vật ngất đi, còn thủ phạm thì thậm chí chẳng buồn cúi đầu xem mình vừa giẫm lên cái gì chỉ bình thản quay lưng bước đi qua cửa sau.
Nó — yếu đuối, đáng thương, và bi thảm.
Cô — lạnh lùng, vô cảm, và tuyệt đối tàn nhẫn.
Trong hành lang thoát hiểm tối om, chỉ có thể nghe thấy tiếng khóc nức nở khe khẽ của Lộ Liêu Liêu cùng những bước chân dồn dập.
Trương Bằng Phi đi sau cùng, gọi mấy tiếng: “Bạn học Tô!” nhưng không ai trả lời.
Một luồng lạnh lẽo dâng lên trong lòng cậu ấy chẳng lẽ Tô Dao Linh không kịp chạy theo sao?
Chưa đầy hai phút sau, phía sau vang lên tiếng kính vỡ chói tai “choang—!”
Cả nhóm giật mình hoảng hốt họ biết rõ, đám quái vật đã xông vào rồi.
Nhưng điều mà bọn họ không hề biết, là Tô Dao Linh nhờ luyện tập trong vô số trò chơi kinh dị đã hình thành một thói quen sinh tồn cực kỳ tốt, luôn khóa cửa sau lưng mình.
“Là ai?!”
Nghe thấy phía sau vang lên tiếng động ngày càng gần, Trương Bằng Phi suýt nữa ném món đồ trong tay ra vì hoảng sợ.
“Là tôi.”
Giọng Tô Dao Linh vang lên trong trẻo, bình tĩnh, lại khiến cậu lớp trưởng trong phút chốc cảm thấy an toàn chưa từng có.
“Chúng đuổi theo rồi à?” Trương Bằng Phi hỏi.
“Chưa, đi thôi.”
Lúc này, đám quái vật đang đập cửa sau của quán trà sữa.
Con “Vương Hiểu Phương” đầu tiên, đã vỡ đầu chảy máu mà vẫn không chịu bỏ cuộc, gào rú điên cuồng:
“Đừng để tao bắt được con người đó! Tao sẽ xé nát từng cái chân của nó!”
Nhân viên cửa hàng bị chúng dẫm nát thành bùn ngay khi vừa tỉnh lại:
…
Nó chẳng còn gì để nói thôi thì chúc “Vương Hiểu Phương” sớm đạt được “giấc mơ” của mình vậy.
Tô Dao Linh nhanh trí kéo mấy món đồ trong quán chặn tạm cửa sau, dù không thể giữ lâu, nhưng ít nhất cũng có thể tranh thủ thêm vài phút quý báu để chạy trốn.
May mắn thay, lối thoát hiểm phía sau vẫn an toàn, nếu bọn quái vật kia có chút thông minh mà chia đường bao vây, thì cả nhóm đã hết đường sống rồi.
Trong lối thoát hiểm tối om, Giang Lăng đi trước dẫn đầu, đề phòng có gì bất trắc. Khi đi đến cuối hành lang, cậu đẩy cửa ra mọi người lại trở về đường phố.
Trên đầu, đồng hồ đếm ngược vẫn đang nhấp nháy.
Còn 9 phút.
“Cái gì?! Mới chỉ còn 9 phút thôi sao?!”
Tống Quế kinh hãi cô ấy cảm giác những chuyện vừa rồi đã kéo dài ít nhất cả tiếng đồng hồ rồi chứ!
“Giờ phải làm sao đây?” Lộ Liêu Liêu giọng run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi nhìn về phía Giang Lăng.
Chàng trai làm ngơ trước ánh nhìn cầu cứu ấy, quay sang quan sát con phố phía xa.
Dưới màn đêm, xe cộ xếp đầy hai bên đường, nhưng không một bóng người.
Phía sau, lũ quái vật sẽ sớm phá cửa xông ra, nếu bọn họ trốn đại vào một cửa tiệm bình thường thì chỉ tổ tự dồn mình vào chỗ chết bị bao vây là chuyện sớm muộn.
Với 9 phút còn lại, nếu gặp phải đám đó ngoài đường trống, e rằng họ chẳng trụ nổi 3 phút.
Giang Lăng quay lại hỏi:
“Cậu chắc chắn trạm tàu điện ngầm an toàn chứ?”
Tô Dao Linh đáp thản nhiên:
“Không chắc.”
“…”
Cô nói rất đanh thép và tự nhiên, nhưng lạ thay, cậu lại muốn tin cô.
“—A!!!”
Tiếng thét chói tai của Lộ Liêu Liêu đột ngột vang lên!
Tống Quế bị dọa giật mình, vội nhìn theo hướng cô bạn chỉ tay dưới cột đèn bên kia đường, có một bé gái đang đứng, đầu nghiêng một bên, nhìn chằm chằm vào họ.
Chiếc váy trắng nhỏ của con bé dính đầy vết bẩn quá tối nên không rõ là bùn, hay là… máu.
Rồi bất ngờ.
Con bé há miệng hét lên một tiếng rợn người, uốn người bò bằng cả tay lẫn chân trên mui xe, vừa lăn vừa nhảy, lao thẳng tới với tư thế vặn vẹo quái dị!
Nó không có mắt, và trong miệng phát ra tiếng cười điên loạn!
Cả nhóm không kịp nghĩ gì, chỉ biết cắm đầu chạy!
Trương Bằng Phi chạy loạn phương hướng, chẳng biết đâu là đông tây nam bắc nữa, nhưng vẫn nhớ phải bám theo Giang Lăng đó là lựa chọn an toàn duy nhất.
Và khi cô bé xuất hiện, từ gầm xe, phía sau xe, và trong những góc tối của con phố,
vô số bóng đen tràn ra như thủy triều dâng, chúng rỏ nước dãi, vừa cười gằn, vừa gào thét điên cuồng lao tới truy đuổi bọn họ, như thể vừa nhìn thấy món mồi ngon nhất đời mình.
Đừng nói là cả thành phố có bao nhiêu người chỉ riêng số tài xế trên con phố này thôi, cộng lại cũng đủ đè chết bọn họ!
Giang Lăng chạy thẳng về hướng ga tàu điện ngầm, lũ quái vật đuổi càng lúc càng gần, thậm chí có một con từ tầng trên nhảy bổ xuống, nhưng cậu phản ứng cực nhanh, tung một cú đá khiến nó văng sang một bên.
Trong con hẻm bên cạnh, ba cái bóng đen đột ngột lao ra. Thấy vài người bình thường đang chạy đến, ban đầu họ còn tưởng được cứu, vừa định mở miệng kêu thì — quay đầu lại,
liền thấy một con phố đầy rẫy quái vật đang đuổi sát phía sau mấy người đó!
“Đệt mẹ nó!”
Cảnh này là sao đây chọc phải ổ quái vật à?!
Ba người quay đầu bỏ chạy, nhưng một kẻ phản ứng chậm hơn, lập tức bị cô bé gái kia túm chặt, đè xuống đất.
Trương Bằng Phi nghe thấy một tiếng chửi thô tục, quay đầu nhìn và suýt nôn ra tại chỗ!
Chỉ thấy cái miệng của cô bé gái nứt toác ra khỏi khuôn mặt, bên trong là ba tầng răng nhọn tua tủa, giống như những chiếc xúc tu đang mở ra từng lớp.
Từ trong miệng nó, một khối thịt tròn trườn ra, bám chặt lên đầu người đàn ông kia rồi quấn chặt, co giật, ngo ngoe như đang nuốt chửng lấy!
Phần sau Trương Bằng Phi không dám nhìn nữa, cũng không muốn nhìn!
Đám quái vật càng lúc càng gần, Trương Bằng Phi gần như sụp đổ tinh thần, chưa bao giờ trong giờ thể dục cậu ấy chạy nhanh đến vậy thế mà vẫn thấy chưa đủ nhanh!
Nhanh nữa đi! Nhanh hơn nữa!!
Phía sau, Tống Quế hét lên:
“Ga tàu điện ngầm kìa!!”
Ngay trước mặt họ, một lối vào tàu điện ngầm hiện ra biển hiệu vẫn sáng, là đốm sáng duy nhất giữa bóng đêm dày đặc.
Thang cuốn đã dừng hoạt động, nhưng lúc này, ai còn dám thong thả đi bộ?
Cả nhóm lao thẳng xuống, Giang Lăng đi đầu, theo sau là Tô Dao Linh và Trương Bằng Phi.
Tống Quế vừa xuống đến nơi, quay đầu lại thì thấy Lộ Liêu Liêu ngã nhào trên bậc thang!
“Quế Quế… chân mình mềm nhũn… mình đứng không nổi nữa!” Cô ấy run rẩy, bật khóc.
Đúng lúc đó, hai người đàn ông chính là hai cái bóng đen vừa gặp ban nãy cũng chạy ngang qua cô ấy, lao vào ga.
Lộ Liêu Liêu đưa tay cầu cứu, nhưng hai người đó không thèm liếc nhìn, chỉ mải lo chạy trốn mạng sống của mình!
Còn đám quái vật đã tràn đến miệng cầu thang tàu điện ngầm!
Sắc mặt Lộ Liêu Liêu trắng bệch, cô ấy thấy những bóng đen dày đặc chặn kín lối vào, dường như còn nghe rõ tiếng rít gào và cười khanh khách phát ra từ cổ họng chúng.
Những khuôn mặt không có mắt đang nhìn chằm chằm vào cô ấy nhưng toàn thân cô ấy lại như bị rút sạch sức lực, không thể nào đứng dậy nổi!
Thế rồi một điều kỳ lạ xảy ra.
Không một con quái vật nào bước xuống cầu thang.
Dù con mồi chỉ cách chúng vài mét, chúng vẫn dừng lại ở bậc trên, không hề tiến xuống.
Tống Quế giật mình tỉnh táo, lập tức chạy ngược lên, đỡ lấy Lộ Liêu Liêu, kéo cô ấy chạy xuống dưới.
“Chúng nó… sao lại không đuổi theo?”
Một trong hai người vừa chạy ngang qua Lộ Liêu Liêu lên tiếng.
Giọng nói quen thuộc khiến Trương Bằng Phi sững lại:
“Lưu Tiểu Sa, Cao Tiền Tài?! Hai cậu chưa chết à?!”
Lưu Tiểu Sa phụt một tiếng:
“Cậu có ý gì đấy? Muốn tôi chết ngoài kia lắm hả?”
Cao Tiền Tài tức là Chân Thọt cũng nói chen vào:
“Thôi, bây giờ không phải lúc cãi nhau đâu, lo sống cái đã!”
Vừa rồi, họ tận mắt thấy một tài xế taxi hóa quái vật ngay trước mặt, suýt nữa chết theo,
may mà cả hai xem nhiều video nửa thật nửa giả, vốn cũng là fan của game kinh dị, nên phản ứng kịp chạy trước, giữ được mạng.
Trên đường, họ cũng gặp rất nhiều người khác đang chạy trốn, nhưng những ai bị đám quái vật bắt được thì…
Chỉ cần nhớ lại cảnh đó thôi, Lưu Tiểu Sa suýt nữa nôn hết bữa cơm chia tay buổi chiều.
Tống Quế run giọng hỏi:
“Có phải… đếm ngược kết thúc rồi không?”
Trong game kinh dị chẳng phải đều như vậy sao? Chỉ cần hoàn thành nhiệm vụ là trò chơi sẽ kết thúc, quái vật cũng sẽ biến mất… đúng chứ?
Giang Lăng nhìn lên bầu trời trước khi vào ga tàu điện ngầm, tính toán qua thời gian, lạnh nhạt nói:
“Vẫn còn hai phút nữa.”
Cậu nói tiếp:
“Chúng không vào đây, không liên quan gì đến đồng hồ đếm ngược.”
Chân Thọt vỗ đầu một cái:
“Anh Lưu, chỗ này có phải là cái ‘điểm ẩn nấp an toàn’ mà giọng nói kia từng nhắc đến không?”
Lưu Tiểu Sa đảo mắt nhìn quanh:
“Cái ga to như thế này, chẳng lẽ cả ga tàu điện ngầm đều là điểm ẩn nấp? Vậy thì những người được sinh ra trong đây từ đầu chẳng phải quá may mắn à? Mẹ nó, sao chỗ hồi sinh của tôi lại không phải ở đây cơ chứ!”
Đối với dân mạng, vạn vật đều có thể được miêu tả bằng ngôn ngữ của mạng.
Trương Bằng Phi biết bọn họ không phải tình cờ chạy vào đây, mà là do Giang Lăng chủ đích dẫn họ đến, không nhịn được mà khen:
“Bạn học Giang, cậu thật giỏi quá!”
Nhưng Giang Lăng lại nhìn về phía cô gái tóc ngắn đứng ở góc tường:
“Tại sao lại là chỗ này?”
Một nơi được gọi là “điểm ẩn nấp an toàn”…
Nếu như ngay từ đầu trò chơi họ đã ở trong ga tàu điện ngầm hoặc gần lối vào, chẳng phải việc hoàn thành nhiệm vụ này quá dễ dàng sao?
Quái vật không thể vào, chỉ cần tìm được ga tàu là có thể trực tiếp sống sót qua vòng đầu.
Một nơi trú ẩn an toàn đến mức mất cân bằng như vậy tại sao Tô Dao Linh lại biết?
Cô trả lời rất bình thản:
“Bởi vì ánh sáng.”
Giang Lăng sững người, Tô Dao Linh nhìn cậu, nói tiếp:
“Cậu cũng thấy rồi mà ánh sáng không phải là tín hiệu để quái vật tấn công chúng ta. Vì chúng phát hiện con người bằng thính giác. Nếu chỉ người sống mới có thể nhìn thấy ánh sáng, thì mọi chuyện đều hợp lý.”
Đã là trò chơi sinh tồn, thì chắc chắn sẽ có đường sống.
Chỉ là… cách để sống sót phải do người chơi tự mình tìm ra.
Giang Lăng rất thông minh, cậu lập tức hiểu ý cô.
Lúc cả hai trèo lên cầu vượt, tầm nhìn cực kỳ rộng, chính khi đó Tô Dao Linh phát hiện ra một chi tiết tinh tế.
Trong tình huống cả thành phố mất điện hoàn toàn, vẫn có một vài nơi còn sáng đèn.
Ví dụ: bảng đèn ở lối vào ga tàu điện ngầm, bảng quảng cáo trên tòa nhà văn phòng xa xa, hay đèn trang trí ở khu trò chơi mạo hiểm “Tháp Nhảy”…
Ánh sáng chỉ dành cho người sống nhìn thấy.
Vì sao ô tô điện, xe bus đều mất năng lượng, mà những nơi đó vẫn còn ánh sáng yếu ớt?
Rõ ràng, đó chính là gợi ý mà trò chơi để lại cho họ những điểm ẩn nấp an toàn.
Cúp điện toàn thành phố không phải để giết họ, cũng không phải chỉ để giúp quái vật dễ tấn công trong bóng tối, mà là để cho người sống có thể nhanh chóng phát hiện nơi an toàn để chạy trốn.
Đèn pin hoặc đèn điện thoại tuy chỉ là ánh sáng nhỏ, nhưng không làm nhiễu việc tìm kiếm địa điểm, lại giúp soi rõ đường.
Xe cộ mất điện, nhưng điện thoại và đèn pin vẫn dùng được.
Càng nghĩ, Tô Dao Linh càng cảm thấy rằng kẻ đứng sau trò chơi này không hẳn muốn tàn sát họ, mà là muốn họ cố gắng sống sót nhiều nhất có thể.
Dĩ nhiên, nếu có quá nhiều người cùng bật đèn điện thoại, ánh sáng sẽ che mờ tín hiệu của điểm ẩn nấp an toàn.
Nhưng càng về sau, càng nhiều người bị quái vật giết, ánh sáng điện thoại giảm bớt,
thì ánh sáng thật sự của những điểm ẩn nấp an toàn sẽ càng dễ nhìn thấy hơn.
Cô không cho rằng việc tồn tại một nơi mà quái vật không thể bước vào sẽ phá vỡ tính công bằng của trò chơi.
Bởi vì —
Nếu đây là một trò chơi tận thế, thì bây giờ mới chỉ là giai đoạn khởi đầu, là nhiệm vụ tân thủ mà thôi.
Không thể nào độ khó lại cao đến mức đó.
Nhưng cho dù vậy, số người sống sót đến hiện tại vẫn chỉ đếm trên đầu ngón tay.
“Không đúng…”
Tống Quế bỗng run lên:
“Trong ga tàu điện ngầm… sao lạnh quá vậy? Nếu ngay từ đầu đã có người ở đây, sao bên trong lại yên tĩnh đến thế, không có chút âm thanh nào…?”
Tàu điện ngầm là phương tiện công cộng, số người ở đây chắc chắn phải nhiều hơn cả ngoài phố.
Cho dù có trốn trong này, thì hàng trăm, hàng ngàn người cũng không thể đồng loạt im lặng tuyệt đối như vậy được.
Bên ngoài, quái vật không vào được nhưng điều đó không có nghĩa là bên trong an toàn.
Chuyện nhân viên tiệm trà sữa bị quái vật xé xác vẫn còn đó như một lời cảnh báo.
Vậy tại sao quái vật không dám bước vào đây?
Nếu không phải là do quy tắc trò chơi, thì chỉ còn một khả năng.
Ở nơi này, có thứ khiến cả lũ quái vật cũng phải sợ hãi.
Liệu nơi đây… thật sự tuyệt đối an toàn sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)







-481703.jpg&w=640&q=75)









