Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cấm đánh NPC trong trò chơi sinh tồn (Vô hạn) Chương 14: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (9.2)

Cài Đặt

Chương 14: Tuyến Tàu Điện Ngầm Số 7 (9.2)

Lượt hành khách này không dễ xử, ở toa bên kia nhân viên đang thi hành công việc, toa họ lại có cô gái tóc ngắn đáng sợ hơn cả ma, còn ở đuôi tàu là hai cô gái kia…

Chúng muốn giết, chẳng dễ dàng như vậy.

Tàu điện vẫn còn hai ga nữa mới tới đích.

Chúng không phải thứ đáng sợ nhất trên chuyến tàu này.

Đáng sợ nhất chính là bản thân con tàu.

Một thứ mà ngay cả người giấy cũng phải khiếp sợ.

Sự khó lường của Tô Dao Linh còn ghê rợn hơn cả ma, 334 cuối cùng cũng biết thế nào gọi là khó nắm bắt, mưu kế muôn hình vạn trạng.

Thấy Tô Dao Linh nghi ngờ lời nó, 334 vội đưa ra một bí mật khác để chứng minh mình trong sạch: “Mức độ các người bị tàu đồng hóa càng nặng, tinh thần càng bất ổn, tỷ lệ nhìn thấy chúng tôi càng lớn. Nhưng cô có để ý điều này không?”

“Từ khi các người lên tàu tới giờ đã qua mấy ga rồi, tôi tin là chắc chắn có đồng đội của cô phát điên.”

Xác nữ trên mặt còn dính máu thoáng hiện vẻ độc ác: “Nhưng ở mấy ga trước các người hoàn toàn không thấy chúng tôi. Có thể các người đã thấy thứ khác, nhưng thứ đó khác với hành khách ở ga này chúng tôi có thể nói là một dạng hồn ma, hoặc quỷ dữ.”

“Vậy sao?”

“Vậy nên thực ra chúng tôi là từ ga tàu phía nam mới lên tàu. Cô hẳn thấy thông báo ga này kỳ lạ chứ? Tại sao rõ ràng chẳng có ai lên tàu mà loa vẫn nhắc các người rằng ‘ga này không có hành khách lên tàu’, tại sao một sự thật rõ rành rành như vậy lại phải đặc biệt nhắc trong thông báo, lại còn ghi thành điều khoản đặc biệt?”

Tô Dao Linh gật đầu: “Cô nói cũng hợp lý, vậy tại sao lại như thế?”

“Ừ, khi tàu dừng và cửa mở, cô có thấy làn gió lạnh lùa vào không? Và ga này lạnh hơn các ga khác? Chúng tôi chính là những hành khách lên ở ga này.”

Tô Dao Linh “ồ” một tiếng như đã hiểu: “Đó là bí mật cô nói ư? Thật ra tôi cũng đoán được chuyện này một phần.”

Bỗng cô nhận ra điều gì đó, liền ngẩng đầu quan sát toa tàu.

Lập tức, cái toa vốn trống trơn bỗng chốc đông nghẹt người!

Trên ghế bên cạnh cô, ngồi một người đàn ông không đầu, trước mặt là một người công sở cầm cặp, đôi mắt không hề có hốc vẫn chăm chăm nhìn cô.

Đèn trong toa bật sáng trở lại, trái lại khoảnh khắc đó giúp cô nhìn rõ từng khuôn mặt “hành khách” trên tàu.

Trong chớp mắt rùng rợn ấy, đám khách chết biến mất ngay lập tức.

Nhưng Tô Dao Linh biết họ vẫn ở đó, chỉ là cô không nhìn thấy nữa.

Chỉ có xác nữ bên cạnh cô hai mắt lại chảy máu, cười một cách điên dại và nham hiểm.

“Đúng vậy, dù cô có tin hay không, điều quan trọng cô chỉ cần biết, chúng tôi là những hành khách lên ở Ga tàu phía nam.”

Nó chờ đợi để thấy vẻ hoảng loạn trên mặt Tô Dao Linh, rồi tiếp tục, “Bởi điều khoản đặc biệt của ga này là cho đến khi rời khỏi nhà ga, hãy tin chắc một điều ga này không có bất kỳ hành khách nào lên tàu.”

Đây không phải trò tin tưởng đơn giản.

Chỉ cần cô đã từng thấy hành khách lên ở ga tàu phía nam, chỉ cần cô biết họ là lên từ ga tàu phía nam, rất khó để gột bỏ suy nghĩ đó ra khỏi đầu.

Trong khi lúc đó rõ ràng cô đã tận mắt thấy không có ai lên tàu nên hành khách nào nhận ra điều này sẽ càng khoét sâu nỗi sợ rằng “những kẻ lên từ Ga Hỏa Xa Nam không phải là người”.

Càng muốn quên, lại càng khắc sâu.

Nhận thức càng đáng sợ, thần trí càng dễ bị xâm chiếm.

Xác nữ đã chờ giây phút này lâu lắm rồi, nó cười khúc khích rồi dần dần tiêu tan biến mất: “Chúc mừng cô,”

“Cô, đã, vi, phạm, quy, tắc.”

Tôi không xử được cô, thì nhân viên người giấy chẳng lẽ không xử được cô sao?

Lại là một đoạn đối thoại mà người sống không thể nghe được.

“...”

“Tôi đã nói 334 diễn như thật mà.”

“Chạy đi, nhân viên đến rồi!”

“Đợi nhân viên xử cô ta xong, sẽ có nhiều kẻ về sau muốn lượm đầu người đấy.”

“334 có làm được việc cho cô ta lấy đầu người không?”

“Đừng lảm nhảm, đẩy nhau đi, về toa sau nhanh lên!”

“...”

Thế nhưng 334 chưa rời hẳn đi, nó nán lại muốn tận hưởng khoảnh khắc kinh hoàng của Tô Dao Linh, nên liều lĩnh ở lại thêm một lúc.

“Cô nhóc ơi, cô vẫn còn quá ngây thơ, cô có để ý không...”

Nó cười khẩy hỏi: “Vì vi phạm quy tắc nên vé của cô đã biến mất phải không?”

Nhưng nó không thấy cảnh tượng giải khí như mình tưởng tượng.

Bởi Tô Dao Linh vẫn ngồi im trên ghế, bình thản không chút hoảng sợ: “Vé của tôi vốn dĩ không ở trên người tôi.”

Nếu giờ phát hiện một tấm vé còn để trên người cô thì mới là lạ chứ?

334 chợt nhớ đến việc trước đó Tô Dao Linh đã đưa vé cho người khác.

Chết tiệt, sơ suất rồi.

Đợi đã…!

Nó bỗng nhớ ra mình trước đó có lẽ đã bỏ qua rất nhiều chi tiết.

Tại sao cô gái thông minh đó lại tin tưởng đồng đội của mình đến mức giao vé cho người khác?

Tại sao trước khi nó bắt đầu tẩy não, cô phải đuổi hết đồng đội cô sang toa khác, để họ không nghe được cuộc nói chuyện của họ?

Tại sao một cô gái vốn nghi ngờ, khó lừa, logic rõ ràng như vậy lại theo tư duy của nó, từng bước rơi vào cái bẫy mà nó đã giăng sẵn?

Một suy đoán quái dị đến mức ngay cả chính ma quỷ cũng khó tin thoáng hiện.

Ngay từ đầu, cô đã muốn vi phạm quy tắc!

Cô đã biết trước mục đích của mình là lừa cô khiến cô cho rằng sinh vật vừa xuất hiện chính là hành khách lên ở ga tàu phía nam, để rồi vi phạm điều khoản đặc biệt của ga và chịu trừng phạt.

Và để tránh đồng đội của cô cũng bị thấm nhuần nhận thức đó, cô mới đẩy họ đi chỗ khác?!

Nhưng tại sao cô phải làm vậy, cô biết vi phạm quy tắc sẽ…?

Việc đó hoàn toàn không có lợi cho cô!

334 không kịp suy nghĩ thêm, bởi nhân viên phục vụ đã tới.

Nhưng nó còn một câu hỏi cuối: “Lúc nãy khi tôi chưa nói gì, sao cô lại bảo tôi đang nói dối?”

Tô Dao Linh: “Cô nói sẽ kể mọi bí mật trên tuyến tàu này cho tôi.”

“Vậy sao?”

“Với trình độ hiểu biết như cô, mà cô dám tự nhận biết hết mọi bí mật của tàu này sao?”

Tô Dao Linh quả quyết: “Thế nên, cô chắc chắn đang lừa tôi.”

… Lời nói đó không sai, nhưng có phần sỉ nhục ma quá sau?

334 không kịp tức giận nhiều nữa vì nhân viên đã tới, nó lập tức rời đi, theo đồng bọn qua toa khác.

Với chúng, miễn là không ở cùng một toa với nhân viên, nhân viên cũng sẽ không chủ động gây khó dễ cho chúng.

Chúng như những “hành khách bất hợp pháp” trên tàu vì chúng không vào ra nhà ga theo lối bình thường nên chẳng có vé gì cả.

777 cười lạnh phía sau nó: “334, cô rất thông minh, nhưng cô gái đó, không những thông minh mà còn đủ tàn nhẫn.”

“777, đừng nói bâng quơ!” 334 rít lên.

“Thật sao?” 777 đáp, “Cô ta dám chủ động vi phạm, còn cô dám không?”

Câu hỏi này khiến 334 không thể đáp.

Nó mò mẫm chỗ mặt còn đang đau nhức.

Quả thật, cú đánh vừa rồi mạnh thật sự.

Bước đi của nhân viên người giấy có tiếng.

Không phải tiếng chân chạm đất mà là tiếng ma sát phát ra khi thân thể làm bằng giấy cọ xát chuyển động.

Đó là nhận thức chung nhưng khi nó chồm qua hai toa, lặng lẽ xuất hiện phía sau Lưu Tiểu Sa mà không phát ra tiếng, nhận thức ấy đã bị phá vỡ.

Giang Lăng chợt nhớ lúc ở nhà ga trước, dù là nhân viên bán vé di chuyển tới quầy hay kiểm vé xuất hiện trước cổng, họ hoàn toàn không nghe thấy tiếng động nào.

Nhưng điều chắc chắn là nhân viên cầm kéo lúc này rất nguy hiểm.

“Xin, vui, lòng, xuất, trình, vé, xe, của, quý, khách.”

Lưu Tiểu Sa vừa quay đầu lại liền thấy gương mặt đáng sợ của người giấy, cùng với giọng nói vô cảm kia:

“Xin, vui, lòng, xuất, trình, vé, xe, của, quý, khách.”

Lưu Tiểu Sa hoảng hốt muốn lùi lại, kết quả là ngã ngồi phịch xuống đất:

“Ngươi... đừng... đừng lại đây! Đừng lại đây...”

“Xin, vui, lòng, xuất, trình, vé, xe, của, quý, khách.”

Giọng nói cứng nhắc lặp đi lặp lại, gương mặt người giấy lạnh lẽo và quỷ dị.

Tiếp viên tàu chậm rãi tiến lại gần, “rắc rắc” vài tiếng vang lên đôi tay trắng bệch làm bằng giấy ấy đã nắm chặt lấy hai chân của Lưu Tiểu Sa.

Nhưng cậu ta lại cảm nhận rõ ràng đó là một bàn tay lạnh buốt, tái nhợt và mang sức mạnh khủng khiếp, đang siết lấy mình.

Móng tay đâm sâu vào da, máu rịn ra.

Cậu ta không hiểu nổi tại sao lại là mình? Tại sao người giấy lại tìm đến mình? Rõ ràng cậu ta không hề vi phạm quy định nào cả!

Cây kéo sắc bén được người giấy từ từ giơ lên.

“Cứu tôi! Cứu tôi với! Lớp trưởng, cứu tôi đi!” Lưu Tiểu Sa cố gắng bò lên phía trước, nhưng bị người giấy kéo chặt lại.

Trương Bằng Phi phản ứng kịp, định xông lên giúp, nhưng người giấy đột nhiên bật ra một tràng cười ghê rợn. Cây kim trong tay nó bất ngờ bay ra, ghim thẳng vào bắp chân trái của Trương Bằng Phi!

Sợi chỉ mà người giấy dùng không phải chỉ thường, kim cũng chẳng phải kim bình thường rất to và thô. Mũi kim cắm vào chân khiến Trương Bằng Phi hét lên thảm thiết.

Giang Lăng vẫn đang quan sát. Từ sức mạnh đến tốc độ, cậu hiểu rõ mình không thể đối phó nổi người giấy.

Nếu cậu xông lên, người bị đâm bằng kéo có thể chính là cậu.

“Tôi... tôi... tôi báo cáo!”

Lưu Tiểu Sa chợt nhớ tới quy định hành khách:

“Nhân viên! Tôi báo cáo! Trên tàu có người mang theo động vật, là dê, mà còn không chỉ một con! Ở toa phía sau đó, ngươi đi kiểm tra sẽ thấy!”

Nghe vậy, người giấy vốn đã rút ra một cây kim mới, thật sự dừng tay, rồi cất kim chỉ đi.

Nhưng, nó lại lấy từ túi ra một cây kéo khác!

Và lần này, cây kéo ấy lại nhắm thẳng vào hai tay của Lưu Tiểu Sa.

Cậu ta giãy giụa, nhưng lưỡi kéo sắc bén vẫn cứa rách da.

Không đúng... không đúng rồi!

Rõ ràng trong quy định nói rằng, chỉ cần thấy động vật xuất hiện trên tàu thì lập tức báo cáo cho tiếp viên, vậy là đúng quy trình mà?

Lưỡi kéo cắt vào cơ bắp của cậu ta, trơn tru như cắt qua bơ vậy.

Người giấy này... là muốn cắt đứt đôi tay của cậu ta!

Lưu Tiểu Sa sợ đến mức gào khóc liên tục, nhưng lại không dám giãy mạnh vì nếu lỡ động vào lưỡi kéo, có khi mất mạng ngay tại chỗ.

Nhưng khi đôi tay sắp bị “cắt đứt”—

Động tác của tiếp viên bỗng dừng lại.

Cùng lúc đó, ở toa bên cạnh, Tô Dao Linh vừa nhìn thấy đầy rẫy “hành khách ma” trong khoang, cũng là lúc cô đang công khai vi phạm quy định đặc biệt.

Trách nhiệm công việc có mức ưu tiên cao hơn khiến người giấy buông người đang la hét thảm thiết xuống, đứng thẳng dậy, mở cửa toa, rồi bước về phía cô gái tóc ngắn ở toa bên cạnh.

Lưu Tiểu Sa trố mắt nhìn bóng lưng của nó.

Cậu ta… cậu ta chưa chết?

Giang Lăng thì cảm thấy có điềm xấu.

Cậu hiểu rằng, bên phía Tô Dao Linh đã xảy ra chuyện, và việc nhân viên người giấy tạm thời buông tha cho Lưu Tiểu Sa chỉ có một khả năng duy nhất.

Hành vi vi phạm của Tô Dao Linh còn nghiêm trọng hơn.

Các “hành khách ma” đã biến mất, toa tàu trở lại trống vắng như trước.

Nhưng ngay sau đó, cánh cửa toa bật mở nhân viên người giấy bước vào, tay cầm một cây kéo mới tinh, ánh mắt trống rỗng mà chết chóc, tiến về phía cô.

Rõ ràng là cô đã bị chú ý đến.

Nhưng Tô Dao Linh đã chuẩn bị tâm lý từ trước.

Đã quyết định vi phạm quy tắc, thì việc mất vé và bị nhân viên người giấy trừng phạt là điều sớm muộn gì cũng xảy ra.

Cô thậm chí chẳng quan tâm những “hành khách” kia có rời khỏi toa này hay chưa.

Điều duy nhất cô bận tâm là cảm giác ở khoảnh khắc mình vi phạm quy định.

Ngay giây phút đó, trong đầu cô chợt hiện lên một ý nghĩ không thể giải thích được ——

Cô đã bị “nhìn thấy”.

Không phải là cảm giác mơ hồ bị “hành khách ma” theo dõi mà không biết từ đâu như mọi khi, mà là vốn dĩ cô ẩn mình rất kỹ, nhưng chỉ trong khoảnh khắc ấy, cô đã bị nhìn thấy thật sự.

Tô Dao Linh có một linh cảm mơ hồ nhưng mạnh mẽ.

Chính điều này mới là bản chất chết người của chuyến tàu điện ngầm này.

Một khi vi phạm quy tắc, bạn sẽ bị lộ, bị phát hiện, rồi bị đồng hóa.

Nhưng khiến con người phát điên hay chết đi không phải là sức mạnh của quy tắc, mà là thứ đang rình rập trong bóng tối kia thứ mà quy tắc được tạo ra để ngăn cản bọn họ bị “nhìn thấy”.

Như vậy, các quy tắc, vốn bị mọi người sợ hãi, thật ra là thứ đang bảo vệ họ.

Và tiêu chuẩn để phán đoán một hành khách có bị “nhìn thấy” hay chưa, có lẽ là ——

Nếu phán đoán của Tô Dao Linh không sai, một khi bị phát hiện, rồi bắt đầu bị đồng hóa và nhiễm phải thứ đó, hành khách sẽ dần mất đi ý thức về tấm vé của mình.

Khi quá trình đồng hóa diễn ra, người ta không nhận ra bản thân có vấn đề gì, nên để đối phó với tình trạng đó, ga tàu mới tạo ra một vật — vé tàu.

Tấm vé tàu chính là công cụ để kiểm tra trạng thái tinh thần của hành khách có còn bình thường hay không.

Vì thế mới có quy định: Hành khách phải luôn giữ vé của mình. Nếu phát hiện vé bị mất phải lập tức báo cho nhân viên tàu.

Hành khách có thể không biết mình đã gặp vấn đề hay chưa, nhưng họ có thể biết được mình còn cảm nhận được vé hay không.

Một khi hành khách nhận ra mình không cảm thấy tấm vé tồn tại nữa cho dù trên thực tế vé vẫn ở đó, điều đó có nghĩa là người đó đã bắt đầu bị đồng hóa.

Nhân viên tàu dựa vào biểu hiện này để xác định hành khách có “vấn đề” hay không.

Và những hành khách như thế sẽ bị kiểm soát, ví dụ như khâu miệng lại.

Nhưng Tô Dao Linh cho rằng, đó chỉ là biện pháp kiểm soát đơn giản nhất.

Khâu miệng, để họ không thể nói giờ đây đã không còn ý nghĩa.

334 đã từng nói, ở các ga phía sau, việc bị lộ mặt hay không đã chẳng liên quan gì đến chuyện có nói hay không nữa.

Vậy tại sao nhân viên tàu vẫn còn phải khâu miệng hành khách?

Cô chỉ có thể nghĩ đến một điều duy nhất liên quan đến việc đó.

Nếu cô nhớ không nhầm, trong quy tắc hành khách có một điều viết rằng: Hành khách phải luôn ghi nhớ: Người không ăn thịt người.

Thứ đáng sợ thật sự, không phải là người giấy.

Dù chúng khâu miệng hay cắt đứt tay chân của hành khách, trong nhận thức của chúng chúng chỉ đang “bảo vệ” họ mà thôi.

So với những quái vật khác trên chuyến tàu này, đám người giấy ấy thậm chí còn thân thiện hơn.

Còn những thây ma, oán linh, vong hồn… tuy đáng sợ, độc ác, gian xảo, nhưng xét cho cùng, chúng chỉ là một dạng sinh vật khác, chỉ cần tìm được điểm yếu, vẫn có thể hiểu, khắc chế, thậm chí đánh bại được.

Điều thật sự khủng khiếp là bản thân chuyến tàu điện ngầm này.

Là sự đồng hóa khiến Chân Thọt và những hành khách khác hóa điên.

Là trạng thái tinh thần mơ hồ, khiến bạn đứng trước người thân đã chết của mình mà không nhận ra họ đã qua đời.

Đó chính là loại nhiễm bẩn đáng sợ khi tấm vé vẫn nằm trong tay bạn, nhưng bạn lại không nhìn thấy nó.

Là thứ đã “nhìn thấy” cô.

Chính là nó.

Vô tận của điên loạn cấu thành nên thế giới này.

Mọi thứ như một bức tranh sơn dầu bị bóp méo, cuộn xoáy thành vô số vòng xoáy răng cưa, tầng tầng lớp lớp chồng chéo lên nhau.

Dù không cần đến tai, bạn vẫn có thể “nghe thấy” trong những vòng xoáy đó vang lên tiếng rên rỉ và gào thét điên cuồng.

Giữa những đường vân đỏ nhạt lóe lên chớp tắt, những tiếng thì thầm như trong mộng thấp thoáng ẩn hiện.

Vô số vòng xoáy đang cuộn trào, chen chúc vào nhau, tạo thành một khu vực càng lúc càng kinh khủng và hỗn loạn hơn.

Nơi này không có khái niệm trên dưới, trái phải, không có không gian, cũng chẳng có thứ gì vĩnh hằng.

Chỉ tồn tại cuồng phong, tiếng hét, hỗn loạn, cái chết và sự hoang tàn.

Đây là một nơi tuyệt đối hoang vu, chưa từng có ai đặt chân đến và không ai có thể quan sát được.

Sinh và tử ở đây không còn ranh giới, thời gian cũng đã mất ý nghĩa.

Có lẽ, từ thuở sơ khai, nơi này vẫn luôn như thế.

Trong không gian đó, đôi mắt không còn cần thiết, vì mọi thứ đều có thể nhìn thấy trực tiếp.

Cũng không cần đến đôi tai, vì mọi nhịp trống chát chúa và tiếng gào thét sắc nhọn đều truyền thẳng vào ý thức.

Bùm!

Bùm! Bùm! Bùm! Bùm!

Những nhịp trống liên tiếp, nặng nề, điên dại và hỗn loạn, vang lên từ giữa những vòng xoáy đỏ rực, bão tố đen ngòm và tinh vân vô tận, nối tiếp không ngừng, tấu lên một khúc nhạc của sự điên loạn.

Trong thế giới vượt ngoài thời không, nơi hỗn độn và cuồng loạn ấy, có một khối sáng trắng tinh khiết, ánh lên hào quang hồng ngọc nhè nhẹ, cuộn tròn lại một cách rụt rè.

Những vòng xoáy khổng lồ khi lướt đến gần nó, đều khẽ né sang một bên.

Thế nhưng, khối sáng ấy lại run rẩy đầy sợ hãi, như thể vô cùng kinh hoàng trước những vòng xoáy méo mó, phát ra ánh sáng xanh u ám hoặc đỏ sẫm quanh mình.

Trong thế giới điên đảo ấy, một sợi dây đỏ rực đang chậm rãi trôi từ vùng ánh lam u tối, hướng về phía vực sâu đen ngòm đầy vòng xoáy.

Trên sợi dây đỏ ấy, là vô số bóng xám mơ hồ.

Thỉnh thoảng, giữa chúng lóe lên vài điểm sáng, rất nhỏ, nhưng rực rỡ đến chói mắt giữa thế giới hỗn mang này.

Khối sáng trắng kia thận trọng tiến gần đến những điểm sáng đó.

Thế nhưng vừa chạm vào, những vòng xoáy đen cùng tiếng trống quanh nó lập tức tràn vào, nuốt lấy ánh sáng yếu ớt kia.

Những điểm sáng run rẩy, rồi…

Có cái hòa vào phông nền hỗn loạn, biến thành những vòng xoáy nhỏ hơn, rồi bị vòng xoáy lớn hơn nuốt chửng, cuối cùng tan biến không còn dấu vết.

Có cái chưa kịp trở thành vòng xoáy, đã vỡ vụn, sụp đổ, tan thành cái chết.

Tóm lại toàn bộ những ánh sáng ấy đều biến mất, chỉ còn lại nó, cô độc giữa thế giới méo mó và kinh hoàng.

Những vòng xoáy mạnh hơn thì không tránh né nó.

Nó chỉ có thể né đi, có lúc không kịp, bị vòng xoáy quét qua, cơ thể nó bị xé rách, để lại những vết thương đẫm máu không bao giờ liền lại.

Nó sợ hãi tột độ.

Thế giới này quá cô độc, quá điên loạn, nó như một kẻ tội đồ bị ruồng bỏ, bị lưu đày vào hoang nguyên, vĩnh viễn không thể chạm đến ánh sáng.

Đã rất, rất lâu rồi, không còn thấy một điểm sáng nào xuất hiện.

Lâu đến mức nào?

Nó không biết chỉ biết là rất lâu.

Cho đến khi.

Nó bất chợt cảm nhận được một luồng sáng.

Một ánh sáng không thể bỏ qua, vụt bừng lên giữa thế giới hỗn loạn, dòng sáng vàng rực như dung nham nóng chảy, soi sáng cả vực sâu.

Tiếng trống điên loạn kia bỗng nhỏ dần.

Trong những vòng xoáy máu đỏ như mây, một mặt trời nhỏ xuất hiện.

Nó rất nhỏ, rất nhỏ nhưng lại sáng rực hơn bất kỳ vì tinh tú nào từng xuất hiện trước đó, tỏa ra thứ ánh sáng dịu dàng và ấm áp.

Nó rụt rè, khẽ khàng tiến lại gần, lượn quanh “mặt trời nhỏ” ấy vài vòng. Dưới ánh sáng dịu nhẹ kia, những vết thương rách nát trên thân thể nó dường như bắt đầu liền lại.

Nó muốn chạm vào mặt trời nhỏ kia nhưng lại không dám.

Không thể… để ánh sáng này tắt đi nữa.

Đợi một lát, nó không chịu nổi sức hấp dẫn của ánh sáng ấy, lại rướn gần hơn.

Thật ấm áp. Thật đẹp.

Trong luồng sáng ấy dường như có một sinh thể xinh đẹp thuần khiết và trong trẻo đến mức khiến nó chỉ muốn ôm chặt lấy.

Nó nhìn chằm chằm vào mặt trời nhỏ ấy, không dám chớp mắt, sợ chỉ cần một cái chớp mắt thôi, ánh sáng sẽ tan biến mất.

Cuối cùng, nó không kìm được, áp sát vào, khẽ cọ cọ.

Vừa làm xong động tác ấy, nó lại sợ hãi.

Nhưng lần này… mặt trời nhỏ kia không tắt như những vì sao trước đó.

Vậy thì… cọ thêm chút nữa chắc cũng không sao đâu nhỉ?

Chỉ một chút thôi mà?

Ơ, cái gì thế kia? Xấu quá, thật là xấu! Sao lại dám đến gần mặt trời nhỏ của ta, cút đi mau!

Nó lạnh lùng đưa tay, đẩy cái bóng xám xịt xấu xí ấy ra, rồi lại rụt rè áp vào ánh sáng nhỏ bé ấy.

Cọ x 1000000

Tô Dao Linh: “… Sao lại có cảm giác không chỉ bị nhìn thấy, mà còn bị bám chặt lấy nữa vậy??”

Chiếc kéo của nhân viên người giấy đã sẵn sàng. Có vẻ nó biết Tô Dao Linh không dễ đối phó, nên lần này không còn chần chừ như trước vừa lao tới là định ra tay ngay.

Tô Dao Linh nắm chặt cây kéo trong túi.

Chẳng phải chỉ là đối đầu thôi sao?

Cô chưa bao giờ sợ cả.

Qua mấy lần quan sát cách bọn người giấy ra tay, cô biết mình không phải hoàn toàn không có cơ hội thắng.

Thậm chí cô còn nghĩ sẵn nên đánh vào đâu mới là điểm chí mạng của chúng.

Thế nhưng ngay khi người giấy chưa kịp chạm vào cô, nó đã phát ra một tiếng thét rùng rợn thấu xương. Khuôn mặt méo mó đáng sợ kia bốc cháy dữ dội, như thể bị ma hỏa bén vào.

Tiếng thét ấy còn bén nhọn và kinh khủng gấp bội tiếng la của Lưu Tiểu Sa khi nãy!

Ngay sau đó, nửa thân người của nó cũng bốc cháy.

Chỉ thấy người giấy ấy hóa thành một tàn ảnh, điên cuồng lùi lại, rồi quay đầu bỏ chạy với tốc độ kinh người!

Ba người ở khoang phía trước chỉ nghe thấy một tiếng hét thảm, kinh hoàng đến cực điểm, còn chưa hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy nhân viên phục vụ kia vụt qua trước mặt mình như một cơn gió.

Tốc độ đó, tiếng hét đó, dáng vẻ đó…

Cứ như thể nó đang dùng hết sức lực cả đời này để chạy trốn khỏi sinh vật đáng sợ nhất thế gian.

Lần này, không chỉ Trương Bằng Phi và Lưu Tiểu Sa, mà ngay cả trên gương mặt điềm tĩnh, lạnh nhạt của Giang Lăng cũng dần hiện lên một dấu hỏi to tướng.

?

Chuyện quái gì vừa xảy ra vậy?

… Có người bật hack rồi à?!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc