Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
"Thời gian thấm thoắt thoi đưa, năm tháng trôi qua. Bốn năm đèn sách sắp khép lại bằng một dấu chấm hết tại mùa hè này, nhưng với em, cuộc đời mới chỉ là một dấu phẩy, em chuẩn bị bước vào một hành trình mới... Cảm ơn tất cả thầy cô, bạn bè đã luôn quan tâm và giúp đỡ em, cảm ơn mọi người rất nhiều!"
Vừa bước ra khỏi phòng học, Lê Uyển Chi đã nhận được cuộc gọi từ anh trai mình – Lê Tử Dật.
"Lê Tiểu Uyển, em bảo vệ khóa luận xong chưa?"
Cả hai cứ thế khoác tay nhau, vừa đi vừa cười nói rôm rả hướng về phía địa điểm chụp ảnh. Khi đi ngang qua cổng hội trường, họ thấy một đám đông đang tụ tập kín mít bên ngoài.
Đang định thắc mắc có chuyện gì thì hai người nghe thấy tiếng bàn tán về vị Tổng giám đốc của tập đoàn Duệ Sang.
"Các cậu nghe tin gì chưa? Tổng giám đốc mới của Duệ Sang là cựu sinh viên danh dự của trường mình đấy, hiện tại anh ấy đang phát biểu trong hội trường kìa."
"Nghe nói vừa cao ráo vừa đẹp trai, mau mau, chen vào trong xem thử, biết đâu lại thấy được mặt!" Mấy cô gái vừa nói vừa cố chen vào đám đông.
Đỗ Y Nhiễm ngạc nhiên thốt lên: "Thay Tổng giám đốc rồi sao? Từ bao giờ thế? Chi Chi yêu dấu, cậu có nghe nói là ai không?"
Lê Uyển Chi lắc đầu: "Chưa nghe anh trai tớ nhắc tới bao giờ."
"Hả, ngay cả cậu cũng không biết à, để tớ đi hỏi Lục Vân Trị xem sao." Đỗ Y Nhiễm cũng không thắc mắc thêm nữa.
Hai người cùng nhau đi chụp ảnh tốt nghiệp. Trong lớp có mấy bạn nam còn trêu đùa: "Mọi người ơi, sau này ai có giàu sang thì đừng quên nhau nhé. Hẹn gặp lại các nhà ngoại giao tương lai ở trên đỉnh vinh quang!"
Vì Đỗ Y Nhiễm bận đi chơi với bạn trai nên Lê Uyển Chi ra về trước. Vừa ra tới cổng trường, cô đã thấy anh cả Lê Tử Dật đang ôm một bó hoa tươi đứng đợi. Lê Uyển Chi tiến lại gần, trêu chọc:
"Anh, ai biết thì bảo anh đợi em gái, ai không biết lại tưởng anh đến trường em để tỏ tình với cô nào đấy."
Lê Tử Dật lườm cô một cái, dúi bó hoa vào tay em gái: "Anh hai em đang ở nước ngoài không về kịp, đây là nhiệm vụ cậu ấy giao cho anh, bảo là nhất định phải để em vừa ra khỏi cổng là thấy hoa ngay."
Lê Uyển Chi vừa làm mặt quỷ vừa chạy tót lên xe: "Vẫn là anh hai thương em nhất!"
Lê Tử Dật nhìn theo em gái, mỉm cười lắc đầu: "Lớn đầu rồi mà vẫn trẻ con thế không biết."
Ngồi trên xe, Lê Uyển Chi sực nhớ đến những lời lúc nãy, bèn tò mò hỏi: "Anh, tập đoàn Duệ Sang thay Tổng giám đốc rồi ạ?"
"Sao tự dưng lại hỏi chuyện này? Trước giờ em có bao giờ quan tâm mấy việc này đâu." Lê Tử Dật liếc nhìn em gái.
"Thì lúc nãy đi ra em nghe người ta bàn tán thôi, bảo anh ta là sinh viên ưu tú của Đại học Kinh Châu, hôm nay còn về trường em diễn thuyết nữa." Lê Uyển Chi mím môi đáp.
"Là Lục Diệc Xuyên."
Lê Uyển Chi gật đầu, lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa sổ.
"Thế thôi à? Không tò mò gì nữa sao?" Lê Tử Dật trêu chọc.
"Em cứ tưởng là ai xa lạ, em cũng đâu có hóng hớt đến thế." Lê Uyển Chi nở một nụ cười gượng gạo.
Lê Tử Dật định nói thêm gì đó thì thấy Lê Uyển Chi đã nhắm mắt lại nên anh cũng không lên tiếng nữa.
Về đến nhà, không đợi anh trai, Lê Uyển Chi đã tự mở cửa xuống xe. Vừa bước vào cửa, cô đã ngửi thấy mùi sườn xào chua ngọt mà mình yêu thích nhất. Cô chạy ù vào bếp, thấy ba mình đang đứng bếp nấu ăn. Lê Uyển Chi ôm lấy vai ông, nũng nịu: "Ba ơi, sao hôm nay ba lại đích thân xuống bếp vậy?"
Chưa kịp để ba trả lời, mẹ cô đã lên tiếng: "Ba con bảo là để chúc mừng con nhận được thư mời nhập học thạc sĩ của Đại học Hồng Kông và tốt nghiệp thuận lợi, nên đặc biệt làm món sườn xào chua ngọt con thích nhất đấy."
Lê Uyển Chi ngọt ngào đáp: "Ba là số 1, con yêu ba nhất trên đời!"
Ba Lê mỉm cười cưng chiều: "Được rồi, đi rửa tay đi cô mèo lười, chuẩn bị dùng bữa thôi."
Bàn ăn bày đầy những món ruột của Lê Uyển Chi: Gà Cung Bảo, sườn xào chua ngọt, cháo hải sản...
Sau khi cả nhà ngồi vào bàn, ba Lê giơ chén trà lên nói: "Hôm nay chúng ta lấy trà thay rượu, chúc mừng công chúa nhỏ nhà mình đã giành được một suất thực tập một tháng tại Bộ Ngoại giao và nhận được thông báo trúng tuyển thạc sĩ của Đại học Hồng Kông."
Mẹ Lê ân cần dặn dò: "Con yêu, vào được Bộ Ngoại giao thực tập bằng chính thực lực của mình là rất giỏi. Nhưng đợt thực tập này không giống với những nơi khác đâu. Mẹ biết con từng thực tập rất tốt ở các tổ chức đối ngoại khác, nhưng vào Bộ Ngoại giao sẽ còn rất nhiều điều con cần phải học hỏi."
"Con biết rồi mẹ. Con coi đây là cơ hội để rèn luyện bản thân, con cũng không muốn bị người ta xì xào là nhờ quan hệ của mẹ mới được vào đó thực tập đâu." Lê Uyển Chi nghiêm túc trả lời.
"Thôi thôi, mọi người mau ăn đi kẻo nguội hết. Ai không ăn là anh ăn hết phần đấy nhé!" Lê Tử Dật hóm hỉnh trêu.
Sau bữa cơm, ba Lê đi gặp người bạn già là bác Lục, mẹ Lê cũng đi làm, trong nhà chỉ còn lại hai anh em.
Lê Uyển Chi thắc mắc: "Anh cả, anh không đi làm à?"
"Lát nữa anh đi. Tuần tới em định làm gì?" Lê Tử Dật hỏi ngược lại.
"Em cứ nằm dài ở nhà thôi, chẳng muốn đi đâu cả, chuẩn bị tinh thần bắt đầu quãng đời thực tập." Nói xong, Lê Uyển Chi liền lăn ra ghế sofa.
Lê Tử Dật ném một chiếc gối tựa vào người cô: "Tối mai tập đoàn Duệ Sang tổ chức tiệc tối, bác Lục bảo nhà mình đều phải tham gia, bao gồm cả em đấy."
Lê Uyển Chi nhăn mặt: "Em nhất định phải đi sao?"
Lê Tử Dật gật đầu: "Ba đã hứa với bác Lục rồi, với lại đây cũng là cơ hội tốt để em làm quen với mọi người. Anh đi đây, em nghỉ ngơi đi."
Nói đoạn, Lê Tử Dật dứt khoát sải bước ra khỏi nhà, sợ rằng nếu nán lại nghe em gái làm nũng thì anh sẽ mủi lòng mà đồng ý cho cô ở nhà mất. Vừa ra khỏi cửa, anh liền gửi ngay một icon "OK" cho ba Lê.
Lê Uyển Chi chán nản lết về phòng, đúng lúc đó điện thoại reo lên, là Kim Y Đồng gọi tới. Vừa bắt máy đã nghe thấy giọng cô bạn oang oang: "Cưng ơi, tớ nghỉ phép về rồi đây, tối nay đi bar Slight quẩy đi!"
"Ô kìa, Thượng úy Kim vừa về đã đòi đi bar sao?" Lê Uyển Chi bật cười.
"Khó khăn lắm mới được nghỉ, phải xả stress chứ. 8 giờ tối, không gặp không về!" Nói xong cô bạn cúp máy cái rụp.
Lê Uyển Chi thu dọn đồ đạc mang từ trường về rồi nằm thiếp đi trên giường. Trong lúc mơ màng, cô nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô ậm ừ đáp lại thì nghe thấy tiếng dì Trương hỏi: "Cô Lê, tối nay ông bà với cậu cả đều báo không về dùng bữa, cô có muốn ăn gì không?"
Lê Uyển Chi mở cửa bảo dì Trương: "Tối nay con có hẹn với bạn rồi, con không ăn ở nhà đâu ạ."
Cô sửa soạn đơn giản, diện một chiếc áo croptop đen cùng quần túi hộp cực ngầu rồi bắt xe đến bar Slight. Vừa vào trong, cô đã thấy cạnh chỗ Kim Y Đồng đang ngồi có một người đàn ông. Thấy Lê Uyển Chi, Kim Y Đồng vẫy tay ra hiệu cho cô lại ngồi, rồi quay sang bảo người kia: "Bạn thân tôi đến rồi, anh đi được rồi đấy." Người đàn ông thầm liếc nhìn Kim Y Đồng một cái rồi mới luyến tiếc rời đi.
Lê Uyển Chi ngồi xuống, gọi một ly Mojito rồi hỏi: "Ai thế, không giới thiệu chút à?"
Kim Y Đồng liếc nhìn theo hướng người kia vừa đi, thản nhiên đáp:
"Loại đàn ông lăng nhăng giữa bụi hoa, không đáng để nhắc tới." Chính Kim Y Đồng cũng không ngờ rằng sau này mình lại vướng vào mối quan hệ dây dưa không dứt với người đó.
"Cái đồ độc thân từ trong trứng như cậu thì không hiểu được đâu, thật chẳng biết bốn năm đại học cậu làm gì mà đến một mảnh tình vắt vai cũng không có."
Lê Uyển Chi huých nhẹ vào tay bạn: "Thế thì cậu giới thiệu cho tớ vài người đi."
Kim Y Đồng như nhìn thấu tâm can, lắc đầu nói: "Mấy người quanh tớ đều không hợp với cậu đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


