Ngày hôm sau, tôi đã nhìn thấy Tạ Ý Liễu khóc sướt mướt thu dọn đồ đạc.
Tôi bắt đầu không hiểu rốt cuộc Thẩm Diên Tri có ý gì.
Anh không nên là người đàn ông nghe lời tôi như vậy.
Huống chi, Tạ Ý Liễu không phải mối tình đầu của anh sao.
Vấn đề mà tự tôi không nghĩ ra, tôi thường sẽ hỏi thẳng.
Nhưng anh chỉ híp mắt xoa đầu tôi, đây là thói quen anh thường dùng khi muốn có lệ với tôi.
“Khanh Khanh, em không bao giờ là thế thân của ai cả.”
Xem đi, trước giờ bọn họ luôn dùng lời ngon tiếng ngọt vô cùng nhuần nhuyễn.
Chỉ cần anh không muốn thì sẽ không bao giờ nói cho tôi biết mục đích thật sự của anh.
Bị đùa giỡn, vĩnh viên chỉ có mình tôi mà thôi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

