Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cái Gì? Vừa Mở Mắt Đã Bị Đổi Hôn, Ta Trở Thành Thím Nhỏ Của Tra Nam Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Không lâu sau, có tin đồn rằng anh bị thương trong một nhiệm vụ mười năm trước, tổn thương nghiêm trọng, không thể có con. Vì không muốn liên lụy đến bất kỳ cô gái nào, anh quyết định không kết hôn cả đời. Sau đó, nhà họ Tư và cả quân đội đều im bặt về chuyện này.

Ở kiếp trước, Thẩm Chi Ý từng đau lòng rất lâu khi nghe về chuyện của Tư Uyên. Cô thầm nghĩ, nếu anh không kết hôn, vậy thì chính mình sẽ là người chăm sóc anh đến cuối đời. Nhưng ai ngờ, cuối cùng cô lại là người chết trước!

"Khoan đã!" Một suy nghĩ lóe lên trong đầu cô. Thời điểm này ở kiếp trước, hình như nửa năm trước, chú nhỏ đã bị thương một lần, phải dưỡng thương ở quân khu hơn nửa tháng. "Chẳng lẽ chính là lần đó sao?"

Khi đó, cô còn nhờ Tư Cẩm Dương gửi hai củ nhân sâm đến quân khu. Nghĩ lại, có phải nhân sâm chưa đủ năm tuổi, ăn vào không có tác dụng? Hay là vì gửi đến quá muộn?

Thẩm Chi Ý vừa cúi đầu nghĩ ngợi, vừa quay trở lại phòng, không để ý đến Tư Tri Lễ vẫn còn bị trói vào cây trong sân.

Về đến phòng, cô bỗng ngẩn người khi nhìn xung quanh. Tường phòng treo vài tấm áp phích cũ cùng hình ảnh lãnh tụ, trên kệ có một chiếc radio. Đó chính là món quà mà Tư Uyên tặng cô vào sinh nhật 16 tuổi, nhân dịp cô tốt nghiệp cấp ba. Những tấm áp phích trên tường cũng đều là do anh mang về mỗi lần đến thăm cô.

Cô mở chiếc rương gỗ đựng quần áo, bên trong đầy đủ quần áo từ vải bông đến vải dệt chất lượng cao. Có mấy chiếc váy còn rất mới, cô nhớ đó là những món đồ năm ngoái anh đưa cô đến cửa hàng bách hóa mua.

Những món còn lại, đa phần là vải mà Tư Uyên mua từ quân đội gửi về để cô tự may. Cả đôi giày da nhỏ, đôi giày vải trong góc phòng... tất cả cũng là anh mua.

Rồi nhìn vào ngăn kéo, kem dưỡng da Ánh Hương, đồng hồ hiệu Mai Hoa, bút máy, sổ tay... cũng đều là quà từ anh.

"Hầy, nếu một người đàn ông như vậy mà kết hôn, không biết vợ con anh ấy sẽ hạnh phúc đến mức nào." Thẩm Chi Ý thầm nghĩ, ánh mắt thoáng qua chút ấm áp lẫn chua xót.

"Thẩm Chi Ý, thay đồ xong chưa?" Giọng Tư Uyên vang lên từ bên ngoài.

Nghe anh gọi cả tên đầy đủ, cô cảm giác da đầu mình tê rần. Rõ ràng anh vẫn còn đang giận.

Cô bực bội đáp lại:

"Chưa đâu!"

Vừa nói, cô vừa ngán ngẩm nhìn quanh, nhận ra mình mải nghĩ ngợi mà quên mất việc thay quần áo.

Từ bên ngoài, giọng anh tiếp tục thúc giục:

"Nhanh lên, cẩn thận cảm lạnh."

Ngay sau đó, giọng bà Trương Thúy Đào cũng vang lên:

"Ông già, tôi thấy rất rõ ràng! Thằng Tri Lễ đi vào sân rồi, chúng ta phải vào xem ngay, kẻo có chuyện gì xảy ra!"

Thẩm Kiến Quốc vội tiếp lời:

"Đúng vậy, Tiểu Ý con bé này sao gọi mãi không trả lời? Chẳng lẽ thật sự đang làm chuyện gì không ra gì với thằng Tri Lễ?"

Giọng bà Trương lại xen vào, chua ngoa không kiêng dè:

"Nha đầu này, nếu thật sự có gì với Tri Lễ thì nói thẳng ra, cùng một nhà còn giấu diếm làm gì? Sáng nay vừa bảo đổi hôn sự cho nó và Đình Ngọc, nó sống chết không chịu. Giờ lại lén lút làm ra cái trò mất mặt này, đúng là làm mất hết thể diện nhà họ Thẩm rồi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc