Hai gian nhà gỗ nhỏ bé thật chẳng có gì để xem, cô chỉ liếc mắt một cái rồi lại đi ra ngoài, chống nạnh, hơi tiếc nuối nói:
“Chỉ là nhà hơi nhỏ thôi, nếu có thể ngủ được, xem được TV, nấu ăn, tắm rửa thì tốt biết mấy. Đến lúc đó lại nuôi thêm ít gà vịt ngỗng gì đó, bên ngoài trồng ít hoa màu, cây ăn quả, hoa cỏ... Thế thì đúng là một chốn đào nguyên hoàn hảo rồi.”
Vừa dứt lời, liền thấy căn nhà kia đột nhiên thay đổi. Căn nhà gỗ vốn chỉ có hai gian, ngay trước mắt cô, hóa thành một căn biệt thự ba tầng!
Chuyện gì vậy... còn có cả chức năng nâng cấp miễn phí nữa à? Hơn nữa, sao biệt thự này càng nhìn càng thấy quen thế nhỉ?
Cô lại nhìn hồ nước vừa từ ao cá biến thành, rồi lại nhìn biệt thự... chẳng lẽ nếu cô táo bạo hơn chút nữa, nó còn có thể dựng hẳn một toà nhà chọc trời?
Chà, nghĩ đến cảnh đó thôi mà da đầu cũng thấy tê rần.
Cô vội vàng chạy vào nhìn, rất tốt, nơi này chẳng phải là căn biệt thự kiếp trước cô ở thường xuyên ở vùng ngoại ô sao?
Căn biệt thự này là do cô từng mua đất xây dựng cả khu biệt thự ở ngoại ô Kinh thị, rồi chọn vị trí đẹp nhất để xây riêng cho mình một căn biệt thự.
Diện tích biệt thự là 288 mét vuông, tầng một là phòng khách, nhà bếp và phòng giặt. Tầng hai có phòng ngủ chính, phòng thay đồ và phòng làm việc. Tầng ba có hai phòng cho khách, một phòng gym và phòng đa năng. Theo bản thiết kế đời trước, dưới biệt thự còn có hai tầng hầm, tầng một là phòng giúp việc và phòng chiếu phim, tầng hai là kho chứa, nối thông với gara.
Chỉ là bây giờ không biết hai tầng hầm kia có được sao chép lại không.
Nghĩ vậy, cô liền đi về phía thang máy. Quả nhiên, cũng được sao chép lại. Cô mở cửa nối thông với gara dưới lòng đất, vừa thấy mấy chiếc xe bên trong, người cô như hoá đá.
Chỉ có sáu chỗ đỗ, mà đều đã có xe đỗ kín.
Hai chiếc sedan, hai xe thương mại, một xe địa hình, một chiếc nhà xe di động, tổng giá trị hơn mười tỷ!
Chỉ tiếc là bây giờ cô cũng chẳng thể lái được chiếc nào!
Bán đi á? Càng không dám bán, lỡ mà đưa ra ngoài thì chắc chắn sẽ gây chấn động toàn thế giới mất!
Thôi, không nhìn nữa, càng nhìn càng đau lòng.
Cô vội vàng đóng cửa lại, quay lại tầng một, đứng ngoài cửa một lúc lâu mới trấn tĩnh được cơn xúc động và mừng rỡ tột độ, sau đó chuẩn bị suy nghĩ xem làm cách nào để rời khỏi chỗ này.
Lúc này, mầm cây đã im lặng rất lâu lại bắt đầu nhốn nháo.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)