Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Lúc nghĩ đến mấy chuyện này, ánh mắt Thẩm Kiến Quốc không giấu được vẻ đắc ý.
Thẩm Chi Ý và Tư Uyên, thậm chí cả ông cụ Tư cũng đều nhìn thấy, trong lòng vừa phức tạp vừa nghi hoặc.
“Chuyện này tôi không muốn lo cũng không lo nổi nữa.” Sắc mặt ông cụ Tư bắt đầu lộ vẻ mệt mỏi, rõ ràng là thật sự đã bị chọc giận.
Lúc mới đến đây, ông cũng từng nghĩ nếu cả Tư Cẩm Dương và Thẩm Đình Ngọc đều đồng ý chuyện hôn sự này, thì ông sẵn sàng làm mối cho bọn trẻ. Nhưng chỉ qua một bữa trưa ngắn ngủi, đã xảy ra bao nhiêu chuyện thế này.
Hôm nay coi như ông đã nhìn rõ Thẩm Kiến Quốc căn bản không coi mình là người nhà họ Thẩm, trong lòng chỉ toàn tính toán nhà họ Thẩm và nhà họ Tư, đến lúc không moi thêm được lợi gì từ hai nhà nữa, chắc chắn sẽ quay lưng đoạn tuyệt ngay.
Tư Cẩm Dương cũng đâu coi họ là người thân, nếu không thì đã chẳng làm ra cái chuyện vô liêm sỉ như cướp công cứu mạng. Dù sao cũng không phải cháu ruột của mình, ông còn quản làm gì?
Lỡ sau này bị quay sang trách tội lo chuyện bao đồng thì sao?
“Các người tự đi mà giải quyết, tôi mệt rồi, phải nghỉ ngơi một lát.” Nói xong, ông quay người đi về phía phòng Thẩm Ký Minh, định vào đó bàn kỹ hơn chuyện đính hôn của thằng tư và con bé Tiểu Ý.
Toan tính bị đổ bể, Thẩm Kiến Quốc vừa tức vừa hận. Nhìn theo bóng lưng ông cụ Tư, trong mắt vụt qua một tia oán độc lạnh lẽo, trong lòng rủa thầm mấy câu “lão già đáng chết”, rồi xoay người định rời đi. Nhưng vừa xoay người lại, liền chạm phải ánh mắt lạnh như hồ băng của Tư Uyên, sâu thẳm như thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng ông ta. Làn khí lạnh từ đáy lòng lan ra, chân mềm nhũn, ông ta không dám nán lại thêm giây nào, vội vã bỏ chạy trong hoảng loạn.
Thẩm Chi Ý có phần lo lắng, vừa rồi cô cũng nhìn thấy ánh mắt đầy ác ý và âm độc của Thẩm Kiến Quốc, bất giác đưa tay kéo ống tay áo Tư Uyên.
Lúc này Thẩm Chi Ý mới yên tâm gật đầu, cũng đi theo vào phòng Thẩm Ký Minh.
Kiếp trước, ông nội mất vào cuối tháng Tám. Hôm sau ngày cô và Tư Cẩm Dương đăng ký kết hôn là cô lên đường rời đi. Bây giờ mới là cuối tháng Sáu, tính ra chỉ còn chưa đầy hai tháng nữa.
Về sau, mỗi lần rơi vào đau khổ và tuyệt vọng, cô lại nhớ đến ông nội. Lúc cô mới chào đời chưa đầy một tháng, cha ruột đã mất trong vụ nổ phòng thí nghiệm, mẹ ruột thì mang cô bỏ lại trước cửa nhà họ Tư. Đúng lúc ấy, chú nhỏ Tư Uyên tan học về rồi ôm cô vào nhà.
Cô ở nhà họ Tư đến ba tuổi rưỡi thì được ông nội đón về thôn Liễu Nhi. Bao năm qua, ông nội vừa làm cha vừa làm mẹ, vất vả nuôi nấng cô trưởng thành. Thế mà đến khi cô có bản lĩnh, có thể kiếm tiền rồi thì ông đã không còn nữa, đến phúc cũng chẳng kịp hưởng.
Đó là nỗi nuối tiếc lớn nhất trong lòng cô. Dù hiện tại cô có cơ hội sống lại, cũng chẳng biết làm sao để ông khỏe lên được. Vừa bước vào phòng đã thấy ông cụ Tư đang ngồi trên giường sưởi, nắm tay ông nội cô, cười tươi nói chuyện. Nghe kỹ mới biết là đang bàn về hôn sự giữa cô và Tư Uyên.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)