Phương Chính nghe những lời này, tức giận đến mức gãi đầu bức tai: "Mẹ, mẹ nói những lời đó làm gì hả? Nếu chị ta bỏ đi thật thì sau này nhà ta phải làm sao bây giờ? Đừng nói chuyện chị ta là vợ hợp pháp của anh cả, hiện giờ chị ta còn đang mang thai nữa chứ, chừng đó là đã đủ để chiếm ưu thế trong chuyện phân chia di sản rồi. Nếu thực sự đi kiện thì sợ là con số phải chia cho chị ta không chỉ là bốn vạn đồng thôi đâu. Rồi sau này ai sẽ nuôi Tiểu Hồng và Tiểu Quân đây? Quyên Tử đã nói rồi, nếu con dám nuôi hai đứa nó thì cô ấy sẽ chia tay với con!"
Bà cụ Phương bị những lời này của Phương Chính dọa cho sợ hết hồn: "Thằng hai à, con học rộng hiểu nhiều, con nói xem, chị ta thực sự có thể được chia tiền cho à? Anh cả con là do mẹ sinh ra, do mẹ nuôi lớn, chị ta có công cán gì hả? Tại sao lại phải chia cho chị ta? Có còn công lý hay không hả giời?"
Tiền an ủi dùng để mua nhà cho Phương Chính, lại có Lâm Vi sẽ nuôi nấng mình và Phương Hồng, Phương Tiểu Quân - bà cụ Phương cũng không sợ là mình không có cơm ăn.
Bà cụ Phương tính toán rất hay, nhưng không ngờ Lâm Vi lại không những không định nuôi bọn họ, mà cô còn muốn kiện bọn họ để chia tiền nữa kìa!
Vậy phải làm sao? Lưu Quyên - vợ tương lai của Phương Chính là người thành phố, vốn đã rất bắt bẻ rồi, nếu giờ lại còn không có nhà thì làm sao mà người ta để mắt đến Phương Chính được?
Nghĩ đến cô con dâu người thành phố sắp gả vào nhà mình, nghĩ đến cuộc sống thoải mái sau này của cả nhà...
Bà cụ Phương không khỏi hoảng hốt một hồi, cuối cùng mới nghiến răng mà hạ quyết tâm: "Đi! Đã vậy mẹ sẽ đến nhà trưởng thôn tìm Lâm Vi. Mẹ sẽ dẫn theo hai đứa nhỏ, quỳ xuống trước mặt chị ta, khóc lóc cầu xin chị ta. Nếu chị ta không chịu quay lại thì chính là đang ép mấy mẹ con chúng ta phải chết! Để mẹ xem rốt cuộc chị ta có gánh nổi ba mạng người này không! Chị ta đã gả vào nhà họ Phương chúng ta thì chính là người của nhà họ Phương. Phải chăm lo cho mẹ lúc tuổi già, phải nuôi con cho anh cả con! Nếu không chịu nuôi chúng ta, chị ta chính là kẻ giết người!"
Tuy rằng trong lòng Phương Chính hy vọng Lâm Vi có thể quay về để tiếp nhận gánh nặng này của nhà họ Phương, nhưng anh ta lại không muốn đi gây chuyện ầm ĩ cùng với mẹ mình. Dù sao anh ta cũng đã được đi học mấy năm, bây giờ lại là người thành phố rồi, không muốn dính vào những chuyện mất mặt này.
Phương Chính liền gục đầu, quay mặt đi: "Mẹ, con không đi cùng đâu."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)


