"Thế thì tốt quá. Ngày mai thím nhất định sẽ qua tìm cháu." Có người cười nói.
Lâm Vi gật đầu liên tục: "Được ạ! Thím nhớ báo chuyện này cho mọi người biết luôn nhé, cháu thực sự rất muốn hướng dẫn cho mọi người ạ."
"Được, được, cháu có lòng như vậy là quá tốt rồi."
"Này! Mấy người đang nói cái gì thế hả? Nói bậy nói bạ chuyện nhà người ta, mấy người không sợ rớt hố à?" Giọng nói sắc bén của bà cụ Phương đột nhiên vang lên, khiến mấy người đang đứng nói chuyện đều giật cả mình.
Hai người bọn họ đưa tay che ngực, chờ định thần lại thì mới phát hiện bọn họ vừa đi vừa nói chuyện, vậy mà đã đi đến trước cổng nhà họ Phương từ lúc nào rồi.
Đứng ngay trước cổng nhà nói xấu người ta, bọn họ cũng tự biết mình đuối lý, có bị bà cụ Phương mắng chửi cũng không dám nói thêm lời nào nữa, chỉ cúi đầu bước nhanh.
Sau khi mắng hai người kia, bà cụ Phương vẫn cảm thấy trong lòng vô cùng ngột ngạt. Bà cụ chửi đổng trong sân hồi lâu rồi mới quay vào trong nhà, nói với Phương Chính: "Mấy người này đúng là đui mù cả rồi, lại còn dám nói mẹ như vậy? Bọn họ cho rằng Lâm Vi là người tốt đấy phỏng. Nếu nó là người tốt thì sao có thể lấy tiền của anh con cơ chứ? Mẹ không ngờ Lâm Vi lại có gan quay về thôn này đấy! Cứ chờ đi, để xem sau này mẹ xử lý nó thế nào..."
Phương Chính đang ăn thì ném luôn đôi đũa xuống mâm, nhíu mày nói: "Được rồi, mẹ, mẹ đừng nói nữa! Mẹ cứ nói đi nói lại mấy chuyện này hoài, có thấy chán không hả? Mà mẹ cũng đừng đi tìm Lâm Vi nữa, mẹ không thấy xấu hổ à? Mẹ đưa tiền cho con đi, giờ con phải đi rồi!"
Bà cụ Phương vội xua tay: "Đừng đi! Lâu như vậy con mới về nhà một chuyến, sao lại đi sớm thế? Cứ ngồi một lát đi đã, nếu con đi rồi, chỉ còn mình mẹ với hai đứa nhỏ, trong nhà vắng người như vậy..."
Phương Chính cũng đã đứng dậy, bắt đầu mặc áo khoác vào rồi. Anh ta tỏ vẻ sốt ruột: "Không được, con đã xin nghỉ một ngày rồi. Hơn nữa hôm qua con đã hẹn Quyên Nhi đi xem phim, nếu con mà cứ ở đây thì cô ấy nhất định sẽ không vui. Con còn phải quay lại dỗ cô ấy nữa."
Bà cụ Phương lẩm bẩm: "Không phải là mẹ quá bắt bẻ, nhưng mà có con dâu người thành phố tuy cũng tốt nhưng mà được nuông chiều quá. Cứ có chuyện không hài lòng là lại muốn đàn ông dỗ dành, chẳng lẽ sau này định giữ rịt đàn ông trên lưng quần đấy à?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-495035.jpg&w=256&q=75)
