Trời vẫn còn tối nhưng Lâm Vi đã bị ác mộng làm cho bừng tỉnh. Ánh trăng nhàn nhạt dừng trên mặt cô, chiếu sáng khuôn mặt tái nhợt của cô, như thể cô vừa mới chết qua một lần. Lâm Vi vội vàng giơ tay lên, sờ sờ cái bụng hơi nhô lên của mình, cảm nhận được cái thai con vẫn còn trong bụng mình, cô mới thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng Lâm Vi lại sợ hãi cơn ác mộng kia đến mức không thể ngủ tiếp được nữa, cô mở to mắt mà nhìn chằm chằm vào xà nhà bên trên.
Giấc mơ vừa rồi của cô nhất định không phải là sự thật, trên đời này làm sao lại có những kẻ vô ơn như vậy, không có lương tâm như vậy cơ chứ?
Chồng của Lâm Vi là Phương Minh, mấy tháng trước khi làm việc trong mỏ thì gặp phải một trận sập lún. Ngay khi đào được thi thể đầy máu của Phương Minh, Lâm Vi đã ngất xỉu luôn tại chỗ. Sau khi được đưa đến bệnh viện để kiểm tra, Lâm Vi phát hiện mình đã mang thai đứa con của Phương Minh.
Hai đứa nhỏ này vừa nhìn thấy Lâm Vi là đã khóc lóc một hồi, không chịu để cô đi. Cha mẹ của Lâm Vi qua đời sớm, cô biết trẻ con không cha không mẹ thì đáng thương như thế nào, thế nên thật sự không đành lòng mà phủi tay rời đi như vậy.
Nếu cô thực sự bỏ đi, bọn họ sẽ sống thế nào đây?
Lâm Vi nghĩ rằng nếu dùng sự chân thành để đổi lấy sự chân thành, thì ngay cả một con sói con cũng vẫn có thể thuần hóa được. Chỉ cần cô đối xử tốt với hai đứa con mà Phương Minh để lại, chẳng lẽ bọn chúng sẽ không coi cô như mẹ ruột của mình? Cũng chỉ là vất vả mấy năm thôi, chờ đến khi cô nuôi lớn bọn nhỏ, cả gia đình sống chung với nhau sẽ vui vẻ, náo nhiệt biết mấy.
Lâm Vi lại không ngờ rằng, trên đời thực sự có những kẻ vô ơn mà có nuôi chúng lớn lên thì chúng cũng chẳng hề cảm kích chút nào.
Trong cơn ác mộng của mình, vì mùa đông, mặt đất trơn trượt nên Lâm Vi vô ý té ngã, để sảy đứa con trong bụng, sau đó Lâm Vi cũng mất đi khả năng làm mẹ luôn.
Sau khi mất con, thể xác và tinh thần của Lâm Vi đều suy yếu, cô chỉ có thể đặt hết hy vọng sống vào những người thân trong nhà họ Phương.
Cô chăm sóc mẹ chồng cho đến khi bà cụ qua đời, cũng nuôi dưỡng cả Phương Hồng và Phương Tiểu Quân.
Sau khi cô nuôi hai đứa nhỏ Phương Hồng và Phương Tiểu Quân học xong đại học, cô còn giúp bọn họ mua nhà, mua xe, thu xếp hôn nhân cho bọn họ.
Nhưng khi cuộc sống của Phương Hồng và Phương Tiểu Quân trở nên khấm khá hơn, bọn họ bắt đầu tránh gặp Lâm Vi.
Cuối cùng, Phương Hồng và Phương Tiểu Quân thậm chí còn không chịu nhận điện thoại của Lâm Vi nữa. Lâm Vi thật sự nhớ bọn họ, nên mới tự mình đến thăm bọn họ một chuyến.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)