Bởi vì Lục Huyền còn phải bận bịu chuẩn bị bữa tối, nên chỉ nói chuyện với hai người Từ Uyển vài câu rồi tiến vào phòng bếp.
Ven bờ linh tuyền, Trương Tu Viễn thò đầu chăm chú nhìn mấy con Hồng Tu Lý đang thong thả bơi lội dưới nước, thỉnh thoảng còn vươn cánh tay nhỏ bé xuống, có chút do do dự dự muốn bắt lấy hai sợi râu dài mảnh khảnh màu hồng kia, nhưng đến cuối cùng vẫn không đủ can đảm nên vội vàng rụt lại.
"Đây là Hồng Tu Lý, nó không hung dữ, bộ râu hồng rất đẹp đúng không?" Chẳng biết từ lúc nào Hà quản sự đã đi tới bên cạnh cậu nhóc, còn tốt bụng giới thiệu nguồn gốc của Hồng Tu Lý cho nó nghe.
"Đẹp quá luôn, không ngờ Tiểu Lục thúc có thể nuôi ba con linh ngư đẹp như vậy, thật là lợi hại!" Đây là lời ca ngợi xuất phát từ đáy lòng tiểu hài tử.
Từ Uyển đang đứng phía sau cũng âm thầm gật đầu. Nhưng không giống như nhi tử chỉ để ý mấy con Hồng Tu Lý bên kia có đẹp mắt không, nàng nhìn những thứ trước mặt, suy nghĩ càng sâu xa hơn.
Linh điền có diện tích lớn như vậy, bên trong còn có một khu linh tuyền, khó mà tưởng tượng được, rốt cuộc là Lục Huyền phải bỏ ra bao nhiêu linh thạch mới có thể thuê đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
