"Đúng là người tốt bụng, thấy ta không có túi trữ vật nên hắn vội vàng đi tới tặng ta một cái túi trữ vật ngay. Ta thiếu linh thạch thuê một viện lớn, hắn lại đưa tới khoảng hai trăm linh thạch cho ta. Dù là chết rồi, hắn còn tận dụng chút sức tàn lực kiệt của bản thân, để cung cấp nuôi dưỡng cho linh thực trong linh điền. Hắn đúng là..."
Lục Huyền nghĩ đến cống hiến trọng đại của Tần Minh, lại lập tức cúi đầu thương tiếc: "Quả nhiên là giết người phóng hỏa thắt lưng vàng mà."
Lục Huyền nhìn đống đồ vật trên bàn gỗ, không nhịn được thở dài.
Hắn vất vả trồng trọt thời gian dài như vậy, còn không bằng thu hoạch nhận được sau khi giết chết Tần Minh.
Tuy nhiên, suy nghĩ đó đã biến mất ngay lập tức, bởi vì trong thâm tâm hắn rõ ràng hơn bất kỳ ai hết, đó là khoản lợi ích to lớn như vậy thường đi kèm với rủi ro rất cao, không có khả năng lần nào cũng được lời mà không phải mạo hiểm.
Lần này hắn chiến đấu với Tần Minh, thoạt nhìn độ mạo hiểm cực thấp, còn không phải hao tổn những thứ trong tầm tay mình. Cho nên, vẫn yên ổn làm ruộng mới là chân ái, một vốn bốn lời, nguy hiểm gần như bằng không.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
