Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhận thấy không thể trốn tránh, Cố Thanh Âm lau nước mắt, chuẩn bị cùng sư phụ ra ngoài gặp Chân Quân Phụng Ngôn.
Chu Vũ Mị giật lại vạt váy của mình khỏi tay Cố Thanh Âm, nàng nhíu mày nói: “Đừng dùng váy của ta mà lau nước mắt, bẩn chết!”
“Sư phụ...” Cố Thanh Âm ngước lên, đôi mắt đẫm lệ nhìn Chu Vũ Mị.
“Bây giờ mới biết khóc à, ai bảo con song tu với tên đồ đệ điên khùng đó!”
“Con...” Cố Thanh Âm ngẩng đầu nhìn sư phụ, nhất thời không biết phản bác thế nào.
“Con đã song tu thì cứ song tu! Sao lại không dỗ người ta cho tử tế, để sư phụ người ta tìm đến tận cửa thế này!”
“Con...”
Chưa kịp để Cố Thanh Âm phản bác, Chu Vũ Mị hít một hơi thật sâu, kéo Cố Thanh Âm đứng dậy: “Thôi, thôi được rồi, chúng ta đi thôi.”
Vừa ra ngoài, Cố Thanh Âm liền thấy một nam tu sĩ mặc y phục đen, hẳn là Chân Quân Phụng Ngôn. Hắn mày kiếm mắt sáng, không giận mà uy. Cố Thanh Âm có thể thấy những thớ cơ bắp cuồn cuộn dưới lớp áo khoác của hắn.
Cố Thanh Âm lùi lại một bước, người này cho nàng cảm giác chỉ cần một kiếm là có thể đâm chết nàng.
Rất nguy hiểm.
Tuy nhiên, Chân Quân Phụng Ngôn lại không thèm nhìn Cố Thanh Âm, hắn lạnh lùng liếc qua nàng rồi nhìn Chu Vũ Mị, nghiến răng nói: “Chu Vũ Mị, đồ đệ của ngươi quả nhiên giống y hệt ngươi, lẳng lặng làm nên một chuyện động trời!”
“Có chuyện gì sao?” Chu Vũ Mị giả vờ vô tội chớp chớp mắt: “Chân Quân Phụng Ngôn đứng đây có mệt không, hay là vào động phủ của ta nghỉ ngơi một lát.”
“Hừ!” Chân Quân Phôn Ngôn hừ lạnh một tiếng, hắn không hề lay chuyển nói: “Chu Vũ Mị, hôm nay ta đến đây không phải để nghe ngươi nói mấy lời lấp liếm đó. Ta đến vì chuyện gì, ngươi hẳn phải biết.”
“Ta không biết!”
“Vậy ta sẽ cho ngươi biết!” Chân Quân Phụng Ngôn rút thanh kiếm bên hông, mũi kiếm còn chưa chỉ thẳng vào Cố Thanh Âm, Chu Vũ Mị đã đứng chắn trước mặt nàng.
“Chân Quân Phụng Ngôn, ngươi có ý gì? Hai phái chúng ta từ trước đến nay giao hảo tốt đẹp, chẳng lẽ ngươi muốn giết đồ đệ của ta ở ngay trong Cực Lạc Cung của ta sao?! Ngươi đừng có quá đáng!” Chu Vũ Mị thay đổi giọng điệu mềm mại ban nãy, lạnh lùng nói.
“Quá đáng ư! Hừ!” Chân Quân Phụng Ngôn cười lạnh một tiếng: “Chu Vũ Mị, ta không muốn mạng đồ đệ của ngươi. Nhưng đồ đệ của ngươi đã hủy hoại tu vi công pháp của Diễn Chỉ, ta đương nhiên phải đòi lại công bằng.”
Nói xong, hắn liếc nhìn Chu Vũ Mị: “Yên tâm, ta không lấy mạng đồ đệ của ngươi, ta chỉ hủy đi tu vi của nàng ta thôi. Ngươi cũng biết, tu vi của nàng ta từ đâu mà có.”
Sợ quá!
Đây là lần đầu tiên Cố Thanh Âm cảm nhận được sát ý bức người như vậy, mặc dù Chân Quân Phụng Ngôn nói không muốn mạng nàng, nhưng Cố Thanh Âm cảm thấy một nhát kiếm của hắn đi xuống, tính mạng nàng có giữ được hay không vẫn là chuyện khó nói.
Cố Thanh Âm đột nhiên cảm thấy chân mình mềm nhũn.
Vì nàng biết, Chân Quân Phụng Ngôn nói lời này là thật lòng.
“Ngươi càn rỡ!” Chu Vũ Mị giận dữ nói: “Chân Quân Phụng Ngôn, chính ngươi không quản được đồ đệ của mình, chẳng lẽ còn muốn vu oan cho đồ đệ của ta sao? Ai mà chẳng biết đồ đệ tốt của ngươi tài hoa xuất chúng đến thế nào, tuổi còn trẻ mà tu vi đã đạt đến Trúc Cơ hậu kỳ, nếu hắn không muốn, ai có thể ép buộc hắn?!”
“Chu Vũ Mị, ngươi đừng có mà đổi trắng thay đen!” Chân Quân Phụng Ngôn không biết nghĩ đến điều gì, vẻ mặt càng giận dữ hơn: “Ai mà chẳng biết các ngươi ở Cực Lạc Cung luôn dùng thủ đoạn gì, Diễn Chỉ tuổi còn trẻ, trúng phải quỷ kế cũng không phải là không thể.”
“Vậy thì cũng là do đồ đệ của ngươi tài không bằng người! Phải chấp nhận số phận!” Chu Vũ Mị nói.
Không khí giữa hai người đã căng thẳng như dây cung.
“Vậy thì hôm nay đồ đệ của ngươi cũng phải chấp nhận số phận!” Chân Quân Phụng Ngôn cười lạnh một tiếng nói.
Cố Thanh Âm cảm thấy toàn thân toát mồ hôi lạnh, nàng bây giờ không thể cử động được, đó là sự áp chế đến từ Nguyên Anh.
Trong tích tắc, Cố Thanh Âm thấy kiếm của Chân Quân Phụng Ngôn đâm về phía nàng.
Nàng có thể sắp chết rồi...
“Keng…”
Chu Vũ Mị dùng pháp bảo bản mệnh của mình đỡ lấy nhát kiếm đó.
Nhưng kiếm tu vốn dĩ mạnh mẽ, tu vi Nguyên Anh sơ kỳ của Chu Vũ Mị cũng không bằng tu vi Nguyên Anh hậu kỳ của Chân Quân Phụng Ngôn, sau khi đỡ được nhát kiếm đó, nàng cũng nôn ra một ngụm máu lớn.
“Sư phụ!” Lúc này Cố Thanh Âm mới cảm thấy có thể cử động, nàng tiến lên đỡ lấy Chu Vũ Mị.
Cố Thanh Âm nhìn về phía Chân Quân Phụng Ngôn, không hiểu vì sao, ánh mắt hắn cứ nhìn chằm chằm Chu Vũ Mị, hồi lâu không nói nên lời.
Cố Thanh Âm biết chuyện hôm nay phải có một cái kết, nàng quỳ xuống đất, nói với Chu Vũ Mị: “Đồ nhi đa tạ sư phụ đã nuôi dưỡng nhiều năm, chuyện hôm nay đã do đồ nhi gây ra, Chân Quân Phụng Ngôn muốn phạt thì cứ...”
“Hắn dám sao?!” Chu Vũ Mị đưa tay lau vết máu bên mép.
Ánh mắt nàng như lửa, nhìn chằm chằm Chân Quân Phụng Ngôn: “Phụng Ngôn, ta hỏi ngươi, hôm nay ngươi thật sự muốn lấy mạng đồ đệ của ta sao?”
“Ta không lấy mạng nàng ta, ta chỉ muốn hủy tu vi nàng ta.” Chân Quân Phụng Ngôn mím môi nói.
“Hừ! Chuyện này có gì khác với việc lấy mạng đồ đệ của ta đâu.” Chu Vũ Mị cười lạnh một tiếng.
Chân Quân Phụng Ngôn không nói gì.
Cố Thanh Âm cảm thấy mình chưa bao giờ tỉnh táo như lúc này, nàng đột nhiên có chút hiểu ra, phải chăng Thiên Đạo muốn nàng phải chết ở bí cảnh Ngân La, bây giờ nàng không chết, Thiên Đạo cũng phải đến lấp lại lỗ hổng này.
“Có chuyện gì?” Chân Quân Phụng Ngôn cau mày.
Chu Vũ Mị lại cười, nàng đưa tay vuốt ve đỉnh đầu Cố Thanh Âm, cười nói: “Đứa bé này năm nay mười tám tuổi rồi.”
“...?” Chân Quân Phụng Ngôn không hiểu, nhưng trong lòng hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng.
“Nó sinh ra cách đây mười tám năm vào ngày mười chín tháng Chạp.” Giọng Chu Vũ Mị bình thản: “Lúc nó vừa chào đời chỉ nhỏ xíu như vậy thôi, lúc đó trong lòng ta có hận, ném nó vào trong tuyết rồi đi, nhưng không lâu sau ta lại hối hận, nó còn nhỏ như vậy, ta không nên trút giận lên nó. Khi ta quay lại tìm, nó đã thoi thóp, cơ thể tím tái cả rồi. Sau đó ta bế nó về, coi như là đồ đệ mà ta nhặt được ở bên ngoài.”
Nói xong, Chu Vũ Mị ngẩng đầu nhìn Chân Quân Phụng Ngôn.
Chân Quân Phụng Ngôn đã mơ hồ đoán được điều gì đó, hắn khản giọng hỏi: “Ngươi có ý gì?”
“Ý của ta, Chân Quân Phụng Ngôn còn chưa rõ ràng sao?” Chu Vũ Mị đột nhiên rơi lệ, trên mặt nàng vẫn còn nụ cười: “Người đời đều nói Chân Quân Phụng Ngôn ngươi anh minh thần võ, tài nghệ phi thường. Ta thấy còn phải thêm một điều nữa là đại nghĩa diệt thân, vì tên đồ đệ tốt của ngươi mà ngay cả nữ nhi ruột cũng không tha.”
Chu Vũ Mị đột nhiên cúi người xuống, ôm lấy vai Cố Thanh Âm, giọng nghẹn ngào: “Nữ nhi của ta...”
Cố Thanh Âm: “???”
Cố Thanh Âm không biết nên nói gì nữa, nàng không hiểu bây giờ là tình huống gì.
Đột nhiên nhận phụ thân sao?!
Chân Quân Phụng Ngôn như bị kinh hãi, hắn lẩm bẩm: “Ngươi nói là...”
“Phải!” Chu Vũ Mị ngẩng đầu, nhìn Chân Quân Phụng Ngôn: “Ban nãy không phải ngươi muốn ra tay giết nữ nhi của ta sao? Bây giờ ngươi ra tay đi! Ta muốn xem Chân Quân Phụng Ngôn ngươi đại nghĩa diệt thân thế nào!”
Chân Quân Phụng Ngôn dường như bị một cú sốc cực lớn, thanh kiếm của hắn cũng không cầm chắc, “loảng xoảng” một tiếng rơi xuống đất.
Hắn quay người, trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.
Ngay sau khi Chân Quân Phụng Ngôn rời đi, Chu Vũ Mị đang nằm sấp trên người Cố Thanh Âm khẽ “chậc” một tiếng, rồi đứng dậy.
Nàng dùng chân đá đá Cố Thanh Âm, nói: “Dậy đi, người ta đi rồi.”
Đầu óc Cố Thanh Âm lúc này đầy dấu chấm hỏi, nàng có rất nhiều điều muốn hỏi sư phụ, nhưng lại không biết mở lời thế nào.
Khi nàng đứng dậy, Chu Vũ Mị đột nhiên dặn dò: “Nhớ mang thanh kiếm của Phụng Ngôn vào, hắn không đến lấy thì chúng ta mang bán, kiếm được không ít linh thạch đâu!”
“... Vâng ạ.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)