Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Các Đại Năng Đều Tưởng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn! Chương 6

Cài Đặt

Chương 6

Người kia không biết đã đến từ lúc nào, đến cả tu vi của Cố Thanh Âm bây giờ cũng không hề hay biết.

Hắn cao ráo đứng thẳng, đợi đến khi hai nàng ngước nhìn, hắn đã bước tới gần.

Chết tiệt!

Cố Thanh Âm nhìn thấy dung mạo của người kia, không khỏi thầm mắng một tiếng trong lòng!

Nàng không ngờ vận may của mình lại tệ đến thế, ở đây lại có thể gặp một trong năm nam nhân kia... Bách Lý Mặc.

Ngay lúc Cố Thanh Âm đang suy nghĩ làm sao để nhanh chóng chuồn đi, Bùi Ngọc Nhi bên cạnh nàng đã mặc kệ ân oán giữa hai người, mắt nàng ta nhìn thẳng vào Bách Lý Mặc, cất tiếng gọi ngọt lịm: “Mặc ca ca...”

Chết tiệt!

Cố Thanh Âm nghe tiếng “Mặc ca ca” của Bùi Ngọc Nhi mà nổi hết da gà, đồng thời cũng nhờ tiếng gọi này mà Cố Thanh Âm chợt lóe lên một ý nghĩ.

Bách Lý Mặc này chẳng phải là một trong những hồng nhan tri kỷ của nữ chính Bùi Ngọc Nhi trong quyển sách "Tiên Đồ Chi Lộ" hay sao?!

Tại sao lại nói là hồng nhan tri kỷ, bởi vì Bùi Ngọc Nhi luôn tuân theo ba nguyên tắc “không chủ động, không từ chối, không chịu trách nhiệm”, tóm lại, chỉ cần là người có võ lực cao cường, gia thế tốt, dung mạo đẹp đều có thể trở thành hồng nhan tri kỷ của nàng ta. Đến cuối cùng, Cố Thanh Âm cũng không nhớ nổi Bùi Ngọc Nhi rốt cuộc có bao nhiêu hồng nhan tri kỷ nữa.

Cố Thanh Âm cũng không nhớ rõ, có phải Bùi Ngọc Nhi và Bách Lý Mặc quen nhau ở bí cảnh Ngân La hay không, tóm lại, hai người bọn họ có tình ý với nhau là không sai vào đâu được.

Công lực này của Bùi Ngọc Nhi, e rằng đến cả Tây Môn Vô Hận gặp phải cũng phải tự hổ thẹn!

Trong khoảnh khắc đó, Bách Lý Mặc đã đi đến trước mặt hai người, ánh mắt hắn vẫn luôn đặt trên người Bùi Ngọc Nhi, dịu dàng nói: “Ngọc Nhi, muội ở đây.”

Ui...

Cố Thanh Âm thấy hai người họ đều không chú ý đến mình, bèn chuẩn bị lẳng lặng chuồn đi. Đối phó với một mình Bùi Ngọc Nhi, Cố Thanh Âm vẫn có phần thắng. Nhưng nếu có thêm Bách Lý Mặc nữa thì... song đấu nam nữ thì thôi vậy.

Ngay lúc Cố Thanh Âm nhấc chân chuẩn bị chuồn đi, Bùi Ngọc Nhi không biết gân nào bị co giật, không lo trò chuyện tình cảm với Mặc ca ca của mình, mà ngược lại đưa ngón tay ngọc chỉ vào nàng, làm nũng nói với Bách Lý Mặc: “Mặc ca ca, chính là nữ nhân xấu xa này! Tiêu sư huynh bị nữ nhân xấu xa này hãm hại mà chết đấy!”

Bùi Ngọc Nhi!!!

Cố Thanh Âm thầm mắng Bùi Ngọc Nhi một trận tơi bời trong lòng.

Nhưng vẻ ngoài không hề biểu lộ, nàng thản nhiên nói: “Bùi đạo hữu nói đùa rồi, ta còn không quen biết Tiêu sư huynh của ngươi, hãm hại hắn lúc nào?”

Cố Thanh Âm quay mặt đi, cố gắng không để Bách Lý Mặc nhìn thấy chính diện của mình.

Nàng không chắc Bách Lý Mặc có nhận ra nàng không, nếu không thì tất nhiên là tốt nhất rồi.

“Ngọc Nhi, đừng hồ đồ!” Bách Lý Mặc nhẹ giọng quát Bùi Ngọc Nhi: “Tiêu huynh tự mình đi vào rừng cuồng thú, chuyện này có liên quan gì đến vị đạo hữu đây?”

Hả?!

Cố Thanh Âm thầm nghĩ, Bách Lý Mặc này ngược lại là người biết lý lẽ.

“Sao lại không liên quan?!” Bùi Ngọc Nhi giậm chân, giận dữ mà còn pha chút làm nũng: “Nếu không phải vì nữ nhân xấu xa này muốn thú đan của Liệt Tâm Thú, Tiêu sư huynh sao phải mạo hiểm đi vào rừng cuồng thú?”

“Ta muốn thú đan của Liệt Tâm Thú lúc nào?!” Cố Thanh Âm tức giận nói, Bùi Ngọc Nhi này đúng là vừa mở miệng đã vu oan cho nàng, nàng cau mày nói: “Ta còn không quen biết vị Tiêu sư huynh của ngươi, làm sao mà đòi thú đan của Liệt Tâm Thú từ hắn được!”

Bùi Ngọc Nhi nghe Cố Thanh Âm nói, lúc này mới quay người lại nhìn nàng. Trong mắt nàng ta chứa đầy hận ý, giọng nói kích động: “Ngươi còn dám nói không phải ngươi? Ngày mười lăm tháng mười hai năm ngoái, trong buổi đấu giá ở Tàng Bảo Các, ngươi nhìn thấy thú đan của Liệt Tâm Thú trong buổi đấu giá, chẳng phải ngươi đã nói là thích sao?”

Bùi Ngọc Nhi nói vậy, Cố Thanh Âm hình như đã nhớ ra.

Giữa tháng mười hai năm ngoái, nàng quả thật đã tham gia buổi đấu giá của Tàng Bảo Các.

Nàng hơi trầm ngâm, nhìn Bùi Ngọc Nhi nói: “Bùi đạo hữu, thứ gì trong buổi đấu giá đó ta cũng đều rất thích. Chuyện ta thích đồ trong buổi đấu giá thì có liên quan gì đến Tiêu sư huynh của ngươi, ngươi đừng có đổ vấy cho ta.”

“Ngươi! Ngươi thật là vô sỉ!” Bùi Ngọc Nhi nghe Cố Thanh Âm nói vậy, trong lòng càng thêm phẫn nộ: “Lúc đó tại sao ngươi lại cười với Tiêu sư huynh? Nếu không phải ngươi trơ trẽn quyến rũ Tiêu sư huynh, làm sao hắn phải nghĩ đến việc đi vào một nơi nguy hiểm như rừng cuồng thú...”

“Ta muốn cười với ai thì cười, ngươi quản được sao?” Cố Thanh Âm hừ lạnh một tiếng, cắt ngang lời của Bùi Ngọc Nhi.

Nàng vẫn không thể nhớ ra Tiêu sư huynh kia rốt cuộc trông như thế nào.

Bùi Ngọc Nhi này rõ ràng là muốn đổ tội lên đầu nàng.

Nàng liếc mắt lạnh lùng nhìn Bách Lý Mặc vẫn luôn đứng im lặng một bên, không muốn dây dưa với Bùi Ngọc Nhi nữa, quan trọng là Bách Lý Mặc ở đây, nàng không đánh lại hai người này.

Nàng lạnh giọng nói: “Bùi đạo hữu, lời ngươi nói thật quá vô lý. Ta còn chưa từng nói chuyện với Tiêu sư huynh của ngươi, Tiêu sư huynh của ngươi chết rồi, ngươi lại tính sổ lên đầu ta. Vậy theo lý lẽ của ngươi, chẳng phải ta cũng có thể nói, trong buổi đấu giá ở Tàng Bảo Các năm ngoái, ngươi cũng cười với sư huynh của ta. Nếu sư huynh của ta có mệnh hệ gì, ta sẽ đến tìm ngươi báo thù sao?!”

“Ngươi!” Bùi Ngọc Nhi nghẹn lời, đầu óc nàng ta ong ong, nhất thời không nghĩ ra lời nào để phản bác Cố Thanh Âm.

“Hôm nay cứ thế đi. Lần sau...”

Cố Thanh Âm vốn định nói lời uy hiếp, nhưng Bách Lý Mặc lúc này lại có một cử động. Cố Thanh Âm không hiểu ý của Bách Lý Mặc, lỡ như lát nữa Bách Lý Mặc giúp Bùi Ngọc Nhi đánh nàng, thì chẳng phải nàng sẽ thiệt thòi lớn sao?

Thế nên Cố Thanh Âm nuốt nốt câu còn lại vào bụng, mặt không cảm xúc nói: “Ta đi trước đây.”

Nói xong, Cố Thanh Âm liền rời đi, chuồn nhanh hơn ai hết, trong nháy mắt đã biến mất không còn tăm hơi.

...

Bùi Ngọc Nhi thấy Cố Thanh Âm đã đi, nước mắt cuối cùng cũng như vỡ đê, nàng ta không nhịn được khóc lóc kể lể với Bách Lý Mặc: “Mặc ca ca, sao huynh lại để nữ nhân xấu xa đó đi mất!”

Nàng ta lấy mu bàn tay quệt nước mắt, nhưng nước mắt vẫn cứ tuôn rơi không dứt, nàng ta ngẩng đầu nhìn Bách Lý Mặc: “Mặc ca ca, huynh đã nói...”

“Ngọc Nhi, vị đạo hữu kia nói có lý, cái chết của Tiêu huynh quả thật không liên quan đến nàng ta.” Bách Lý Mặc nói.

Bùi Ngọc Nhi nghẹn họng, nàng ta không ngờ lời này lại thốt ra từ miệng Bách Lý Mặc, nàng ta ngẩn ra một lúc không biết nói gì, rồi giậm chân bỏ đi, trước khi đi còn không quên nói lời cay nghiệt: “Bách Lý Mặc huynh đáng ghét nhất! Ta sẽ không bao giờ để ý đến huynh nữa!”

Bách Lý Mặc: “...”

...

Cố Thanh Âm đi đến một nơi không thể nhìn thấy hai người kia nữa mới dừng lại. Nàng thở phào một hơi, mấy ngày nay thật sự quá nguy hiểm, nàng cảm thấy những ngày như thế này thực sự quá bất an.

Năm nam nhân kia giống như những quả bom hẹn giờ, khiến nàng không yên lòng.

Tốt nhất là đợi khi cửa bí cảnh Ngân La mở ra, trở về Cực Lạc Cung lánh đi một thời gian.

Cố Thanh Âm nghĩ vậy, liền chuẩn bị dựa vào một cái cây lớn mà ngồi xuống.

Cố Thanh Âm: “...” Tên này không ở bên cạnh muội muội Ngọc Nhi của hắn cho tốt đi, sao lại chạy đến đây?

Nàng vô thức liếm môi, không hiểu ý đồ của Bách Lý Mặc.

“Đạo hữu tìm ta làm gì? Chuyện vừa rồi ta chẳng phải đã nói rất rõ rồi sao?” Cố Thanh Âm cụp mắt, quyết định giả ngốc.

“Hừ!” Bách Lý Mặc hừ lạnh một tiếng.

Hắn đưa tay, đột nhiên nắm lấy cổ tay Cố Thanh Âm, đầu ngón tay lướt qua mu bàn tay nàng, hắn nhẹ giọng nói: “Tu vi của ngươi tăng nhanh thật đấy… Chỉ là không biết làm sao lại tăng nhanh như vậy nhỉ?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc