Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Các Đại Năng Đều Tưởng Hài Tử Trong Bụng Ta Là Của Hắn! Chương 21

Cài Đặt

Chương 21

Theo tiếng bước chân nặng nề, không lâu sau, cánh cửa của họ đã được mở ra.

Cửa mở, một cái đầu heo khổng lồ thò vào. Người đầu heo nhìn họ một lúc, rồi đột nhiên lắc đầu, sau đó lại đi ra, không quên đóng cửa lại.

Cùng với tiếng cửa đóng, tiếng bước chân càng lúc càng xa, lúc này Cố Thanh Âm mới thở phào nhẹ nhõm.

“Sao hắn lại không bắt chúng ta nhỉ?” Cố Thanh Âm nghi ngờ hỏi.

“Có lẽ là do, hắn đi nhầm?” Thẩm Diễn Chỉ trầm giọng nói: “Không biết giờ Chu sư huynh đang ở đâu?”

Cố Thanh Âm vốn định nói, không biết Chu sư huynh đã bị bắt đến đây bao lâu rồi, có lẽ sớm đã bị hãm hại rồi.

Nhưng Từ Lam Chi đã lườm Cố Thanh Âm một cái đầy ác ý, Cố Thanh Âm im lặng nuốt lời vào bụng.

“Chu sư huynh là người được trời phù hộ. Chắc là không sao đâu. Huynh cũng đừng quá lo lắng, Diễn Chỉ.” Từ Lam Chi lên tiếng an ủi.

Cố Thanh Âm im lặng thở dài.

Từ Lam Chi lạnh lùng nói với Cố Thanh Âm: “Ngươi câm miệng cho ta!”

Cố Thanh Âm oan ức: “Ta cũng đâu có muốn nói gì.”

“Vậy thì tốt nhất.” Từ Lam Chi hừ lạnh một tiếng.

Cố Thanh Âm tủi thân.

Biết thế nàng đã bỏ mặc hai nam nhân này mà quay về Cực Lạc Cung, còn hơn là bị trói ở đây chờ chết.

Trong bầu không khí căng thẳng này, Cố Thanh Âm cảm thấy cơn buồn ngủ ngày càng nặng.

Nàng nhắm mắt lại, một lúc sau đã đi vào giấc mộng.

Nghe thấy tiếng hít thở đều đều của Cố Thanh Âm, sắc mặt Từ Lam Chi thay đổi, hắn lạnh lùng nói: “Nàng ta là heo à? Lúc này mà cũng ngủ được?”

Thẩm Diễn Chỉ nhìn Cố Thanh Âm một cái, thở dài, không nói gì.

Giấc ngủ này của Cố Thanh Âm vô cùng mỹ mãn, trong mơ nàng như đến một tiên sơn lầu gác, vui vẻ không muốn về.

Nhưng nàng càng lúc càng cảm thấy có gì đó không đúng, tại sao ở tiên sơn này lại có mùi máu tanh lại nặng đến vậy?

Khi nàng mở mắt ra lần nữa, một cái đầu heo đột nhiên xuất hiện trước mặt khiến Cố Thanh Âm hét toáng lên...

“A!”

Bị kéo về thực tại, Cố Thanh Âm lập tức nhớ ra mình đang ở đâu.

Nàng cũng không hiểu tại sao mình bị bắt mà vẫn có thể ngủ được, nàng nhìn Từ Lam Chi và Thẩm Diễn Chỉ bên cạnh, thấy họ vẫn ổn, nàng không khỏi tức giận: “Sao hai người không gọi ta?”

“Ta đã gọi ngươi bao nhiêu lần rồi, ngươi ngủ như heo chết ấy!” Từ Lam Chi lầm bầm.

Cố Thanh Âm: “???” Nàng ngủ say đến vậy sao?

Hơi thở của người đầu heo phả vào mặt Cố Thanh Âm, mùi hôi thối pha lẫn mùi máu tanh xộc thẳng vào mũi. Cái mùi này còn kinh tởm hơn cả mùi kinh tởm nhất mà Cố Thanh Âm từng ngửi qua cả trăm lần.

Người đầu heo có vẻ khá hài lòng với Cố Thanh Âm, hắn đưa tay xách sợi dây trói Cố Thanh Âm, vừa vác Cố Thanh Âm lên vai, Cố Thanh Âm đã không nhịn được...

“Oẹ” một cái nôn ra.

Người đầu heo sững sờ, sau khi hoàn hồn hắn thô bạo ném Cố Thanh Âm xuống đất. Cố Thanh Âm bị ngã đau điếng, đặc biệt là bụng dưới, bắt đầu đau quặn thắt.

Dù đã thay quần áo, nhưng mùi máu tanh trên người người đầu heo như đã thấm vào xương tủy, hoàn toàn không giảm đi bao nhiêu.

Còn Cố Thanh Âm có lẽ vì vừa nôn hết chút nước duy nhất trong bụng, lần này nàng không thể nôn ra được nữa.

Người đầu heo đưa Cố Thanh Âm về – lò mổ.

Không... cũng không thể gọi là lò mổ. Phải là nhà máy chế biến thì đúng hơn?

Người đầu heo ném Cố Thanh Âm xuống nền đất đầy máu, rồi bỏ đi.

Cố Thanh Âm nhìn thấy những mảnh thi thể đầy đất, không chỉ có của con người, mà còn có cả của động vật.

Còn ở một góc, còn có những người hoặc tu sĩ đã bị “chế biến” một phần.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc