Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nửa canh giờ sau.
Người đầu tiên tỉnh lại là Hàn Dịch Phong của Vô Hạn Tông.
Vừa mở mắt, hắn đã cảm thấy có gì đó không đúng.
Hắn lập tức ngồi xếp bằng, vận chuyển linh lực một vòng quang tiểu chu thiên. Đến lúc này, Hàn Dịch Phong cuối cùng cũng phát hiện ra chỗ sai — nguyên dương của hắn... đã mất!
Sắc mặt Hàn Dịch Phong lập tức đen kịt, gắng gượng chống người đứng lên. Hắn cảm thấy linh lực trong cơ thể cũng bị hao tổn, tình trạng chẳng khác nào bị người khác “hút sạch”.
Trong đầu hắn lập tức nghĩ tới chuyện lúc năm người bọn họ vừa bước vào thạch thất, thì một nữ tử lảo đảo xông vào. Nhưng sau đó rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì... hắn lại hoàn toàn không nhớ nổi.
Thực ra bọn họ sớm đã phát hiện nữ tử kia lén bám theo sau. Chỉ là thấy nàng mặc y phục của Cực Lạc Cung, đoán chừng cũng giống những kẻ muốn đi theo tranh chút lợi lộc nên bọn họ chẳng buồn để ý, chỉ tăng nhanh tốc độ.
Ai mà ngờ... nữ tử đó lại theo thẳng vào trong thạch thất...
Hàn Dịch Phong mím môi, sắc mặt đầy khó chịu.
Nhưng giờ nơi này không thể ở lâu. Năm người bọn họ vừa vào đây đã thần trí mơ hồ, bản thân hắn còn chịu thiệt lớn như vậy.
Suy nghĩ chốc lát, hắn quyết định rời đi một mình.
Hắn tuyệt đối không muốn để đồng môn nhìn thấy bộ dạng nhếch nhác hiện giờ của mình.
...
Không lâu sau khi Hàn Dịch Phong rời đi, Từ Lan Chi của Tinh Tú Môn cũng chậm rãi tỉnh lại.
Hắn vừa tỉnh đã cảm thấy toàn thân đau nhức, nhưng kiểm tra thì không thấy vết thương ngoài.
Đến khi xem kỹ, Từ Lan Chi mới hoảng hốt phát hiện — nguyên dương của hắn cũng mất!
Từ Lan Chi: “...?” Rốt cuộc là thế nào?!
Đúng lúc hắn còn chưa nghĩ ra, Thẩm Diễn Chỉ ở bên cạnh cũng tỉnh dậy.
Thanh Vũ Phái của Thẩm Diễn Chỉ và Tinh Tú Môn của Từ Lan Chi vốn có quan hệ tốt, hai người bọn họ cũng coi như lớn lên cùng nhau, tình cảm rất tốt.
“Diễn Chỉ, huynh...”
Từ Lan Chi còn chưa nói hết câu thì đã thấy Thẩm Diễn Chỉ phun ra một ngụm máu.
Hắn vội vàng đỡ lấy, lo lắng hỏi: “Diễn Chỉ, huynh thế nào rồi?”
Thẩm Diễn Chỉ gạt tay hắn, cố gắng chống người dậy: “Không sao.”
Dù Thẩm Diễn Chỉ nói vậy nhưng Từ Lan Chi biết rõ, với bộ dạng này thì làm sao có thể “không sao”.
Hắn nghĩ đến chuyện bản thân vừa gặp phải, rồi khẽ hỏi: “Diễn Chỉ, huynh có cảm thấy cơ thể... có chỗ nào không đúng không?”
Thực ra Thẩm Diễn Chỉ vừa tỉnh đã phát hiện ngay.
Bởi vì "Thiên Vũ Kiếm Pháp" hắn tu luyện vốn cần giữ thân đồng tử. Giờ vừa mở mắt liền biết mình đã gặp vấn đề gì.
Nhưng hắn không trả lời câu hỏi của Từ Lan Chi.
Thấy vậy, Từ Lan Chi cũng không tiện gặng hỏi thêm. Hắn vốn biết chút ít về công pháp của đối phương, nhìn bộ dạng này, chỉ e cũng gặp chuyện giống hệt hắn.
Nghĩ tới nữ tử Cực Lạc Cung từng bám theo sau, Từ Lan Chi nhíu mày.
Ký ức của hắn chỉ dừng lại ở khoảnh khắc nàng xông vào thạch thất, sau đó thế nào thì hoàn toàn trống rỗng.
Chẳng lẽ... là do nữ tử kia?!
Sắc mặt Từ Lan Chi u ám, Thẩm Diễn Chỉ cũng vậy.
Từ Lan Chi nhìn huynh đệ của mình, ngập ngừng hỏi: “Diễn Chỉ, huynh có nhớ nữ tử vẫn bám theo trên đường không?”
“Ừ.” Thẩm Diễn Chỉ chỉ gật đầu, không nói thêm.
Thấy đối phương không muốn nhắc tới, Từ Lan Chi cũng thức thời không hỏi thêm.
“Khụ khụ!” Thẩm Diễn Chỉ lại ho mấy tiếng, còn phun thêm một ngụm máu.
Từ Lan Chi lập tức cảm thấy bất ổn.
Hắn không rõ công pháp của huynh đệ mình khi phá thân đồng tử sẽ gặp hậu quả gì, nhưng nhìn tình hình này... rõ ràng là cực kỳ nghiêm trọng.
Thẩm Diễn Chỉ lau vết máu nơi khóe môi, trầm giọng: “Đi thôi, rời khỏi đây trước đã.”
Ánh mắt Từ Lan Chi lướt qua Bách Lý Mặc và Vô Dục vẫn còn hôn mê dưới đất, gật đầu: “Được.”
...
Không lâu sau khi họ rời đi, Bách Lý Mặc và Vô Dục cũng đồng thời tỉnh lại.
Hai người vốn không quen thân, tỉnh dậy sắc mặt đều khó coi nhưng chẳng ai nói gì.
Sau khi Bách Lý Mặc kiểm tra cơ thể, liền mở mắt, bình tĩnh lên tiếng: “Xem ra bọn họ đã đi trước. Nơi này có điều quỷ dị, chúng ta cũng ra ngoài thôi.”
Vô Dục gật đầu.
Sắc mặt hắn tái nhợt, đôi mắt cụp xuống, khóe mắt có một nốt ruồi lệ khiến hắn càng thêm nổi bật.
Nhưng hắn không nói gì, chỉ lặng lẽ rời khỏi thạch thất quỷ dị kia cùng Bách Lý Mặc.
...
Bên kia.
Cố Thanh Âm chạy trối chết.
Nàng sợ năm nam nhân kia tỉnh lại sẽ tìm nàng tính sổ, nên vừa tỉnh đã vội vàng bỏ chạy.
“Thanh Âm sư muội!”
Đang chạy loạn không có mục đích, bỗng nàng nghe thấy có người gọi mình.
Cố Thanh Âm quay đầu, hóa ra là sư huynh đồng môn Diệp Phong.
Diệp Phong cười híp mắt đi tới. Hắn đã vào bí cảnh Ngân La này nhiều lần, bên trong sớm bị đào bới sạch, hắn cũng chẳng tin bản thân có thể nhặt được chỗ tốt gì.
Vì vậy mỗi lần vào đây, hắn chẳng màng cơ duyên, chỉ thích tìm nữ tu xinh đẹp của các môn phái khác để “tìm vui” trong bụi cỏ.
Nói thật, cũng khá kích thích.
Nhìn bộ dạng hắn, Cố Thanh Âm liền đoán tám chín phần chắc chắn là vừa “tiêu dao” xong.
Nàng âm thầm thở phào — chỉ cần không phải năm người kia thì tốt rồi.
“Sư huynh.” Cố Thanh Âm lên tiếng chào.
Diệp Phong nheo mắt nhìn nàng, giọng khàn khàn: “Nhìn muội thế này... chẳng lẽ là gặp được tình lang ở bí cảnh Ngân La rồi?”
Cố Thanh Âm bị nghẹn: “...Không có.”
Diệp Phong cười, chẳng bận tâm: “Thôi được, sư huynh biết rõ tính muội. Ngoài tu luyện thì muội chẳng hứng thú gì khác. Ai nhìn vào cũng không nghĩ chúng ta cùng một sư phụ dạy dỗ.”
Hắn biết rõ tính tình tiểu sư muội khắc kỷ, khác hẳn những người của Cực Lạc Cung vốn coi chuyện nam nữ như cơm bữa. Sư phụ mười tám năm trước nhặt nàng về, từ nhỏ nàng đã chỉ biết tu luyện, cứng nhắc chẳng khác nào ni cô ở Tù Tâm Am.
Nhưng trong đầu Cố Thanh Âm giờ chỉ quanh quẩn hình bóng năm nam nhân kia.
Nàng đã tỉnh, bọn họ chắc chẳng bao lâu cũng tỉnh cả.
Nàng liếm môi, thầm nghĩ nếu một mình đối đầu năm người thì tuyệt đối không đánh nổi. Ánh mắt bất giác rơi lên người Diệp Phong.
Bị nàng nhìn chằm chằm, Diệp Phong thấy rùng mình, cảm thấy hôm nay tiểu sư muội có gì đó khác lạ.
Hắn dứt khoát hỏi thẳng: “Muội có chuyện gì sao?”
Cố Thanh Âm cũng không dám kể những gì xảy ra trong thạch thất, dù sao nàng cũng không nhớ rõ. Nghĩ vậy, nàng ngược lại thấy yên tâm hơn.
Biết đâu... năm người kia cũng chẳng nhớ gì?
“Không có việc gì.” Nàng đáp, rồi hỏi: “Sư huynh, còn bao lâu nữa bí cảnh Ngân La mới mở lối ra?”
“Ừm.” Diệp Phong hơi ngạc nhiên, nhưng vẫn trả lời: “Bí cảnh mở trong mười lăm ngày. Hôm nay đã là ngày thứ mười một.”
Cố Thanh Âm: “...”
Nàng bị Bùi Ngọc Nhi ám toán ngay ngày đầu bước vào, vậy chẳng phải là đã ở trong thạch thất kia suốt mười ngày trời sao?!
Đầu nàng ong ong.
“Thanh Âm muội?!” Diệp Phong thấy sắc mặt nàng quái dị, vội hỏi: “Muội gặp chuyện gì sao?”
“Không sao, sư huynh.” Nàng gượng gạo đáp.
Diệp Phong dĩ nhiên không tin. Tiểu sư muội luôn miệng chối, tính tình lại quật cường.
Hắn vươn tay kéo cổ tay nàng, định kiểm tra một chút. Ai ngờ vừa chạm vào, liền phát hiện điều khác lạ.
Cố Thanh Âm lập tức giật tay về.
Cố Thanh Âm thở phào nhẹ nhõm.
...
Hang động Diệp Phong nhắc tới vốn do hắn vô tình phát hiện. Trước kia hắn còn lén lút ở đó mấy ngày cùng một nữ tu, thoải mái như tiên cảnh.
Nếu không phải bí cảnh sắp kết thúc, chắc hắn còn định ở lại đó cho đến khi lối ra mở.
Cố Thanh Âm lặng lẽ đi theo phía sau. Xuyên qua một mảng dây leo cao ngang người, bọn họ tới nơi.
Diệp Phong hất cằm về phía trước: “Thấy chưa? Chính chỗ đó.”
Cố Thanh Âm nhìn theo, quả nhiên thấy một cửa động ẩn mình trong bóng râm, vô cùng kín đáo. Nàng rất hài lòng.
Nghĩ tới chuyện năm người kia sẽ không dễ gì tìm được nơi này, nàng an tâm hẳn. Chỉ cần ở đây tu luyện vài ngày, chờ bí cảnh mở cửa rồi lặng lẽ rời đi là được.
Nàng tuyệt đối không muốn bị năm người kia đuổi giết!
“Đa tạ sư huynh.”
“Muội nói gì thế, đây là việc sư huynh nên làm.” Diệp Phong ngáp một cái, không định đi cùng: “Ta đưa muội đến đây thôi, còn ta phải đi lo việc khác. Muội tự vào đi.”
“Được.” Cố Thanh Âm gật đầu.
Nàng bước tới cửa động, vừa định tiến vào thì từ bên trong vang ra giọng nam lạnh lùng:
“Ai?!”
Bước chân Cố Thanh Âm khựng lại, lòng dâng lên dự cảm chẳng lành.
Ngẩng đầu nhìn, chỉ thấy Từ Lan Chi nhanh chóng đi ra từ trong động.
Cố Thanh Âm: “...”
Lão Thiên gia, ngài đang đùa con sao?!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)



-481703.jpg&w=640&q=75)


-18792.png&w=640&q=75)










