Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả triều văn võ đều nghe thấy tiếng lòng ta Chương 4: Cả Triều Văn Võ Cùng Nhau Ăn Dưa, Dưa Của Hộ Quốc Tướng Quân!

Cài Đặt

Chương 4: Cả Triều Văn Võ Cùng Nhau Ăn Dưa, Dưa Của Hộ Quốc Tướng Quân!

Hộ Quốc tướng quân mặt nổi gân xanh, tuyệt đối không thể để nàng tiếp tục nói nữa!

“Hoàng thượng! Thần!”

Lời còn chưa dứt, Thái tử và Nhị hoàng tử mỗi người đấm bên trái, đấm bên phải, trực tiếp đánh rụng cả răng của ông ta.

Hai huynh đệ liếc nhìn nhau, đang hóng chuyện vui vẻ, không thể để người không liên quan quấy rầy.

Hộ Quốc tướng quân không liên quan đang nằm trên đất: …

Tất cả mọi người đều bị tiếng hét của Hộ Quốc tướng quân làm cho giật mình, nếu để ông ta nói ra chuyện bọn họ nghe được lời của Lâm Mặc, vậy thì còn gì là thể thống nữa!

Tuyên Đức Đế ném cho hai người con trai ánh mắt tán thưởng, không hổ là con trai của ông ấy, phản ứng thật nhanh!

Tam hoàng tử bị hai ca ca suýt chút nữa chen ngang lăn xuống đất: …

Ít nhất thì cũng nhắc ta một tiếng chứ! Ta suýt chút nữa thì bị các huynh chen ngã sấp mặt rồi!

Lâm Mặc cảm thấy hình như có ai đó gọi Hoàng thượng, nên nghi hoặc ngẩng đầu: [Ta vừa nãy hình như nghe thấy có người nói chuyện, chẳng lẽ là ta nghe nhầm sao.]

Tất cả mọi người lập tức căng thẳng, chẳng lẽ bị phát hiện rồi sao! Đều tại tên Hộ Quốc tướng quân kia, nếu bọn họ bị phát hiện thì sẽ không tha cho ông ta!

Hệ thống: [Mọi người chẳng phải đang nói chuyện đấy sao, người ta đang bàn chuyện quốc gia đại sự, ngươi rốt cuộc còn muốn ăn dưa nữa hay không?]

Mọi người: Muốn muốn muốn!

Lâm Mặc: [Đương nhiên là muốn rồi, nếu không đứng ở đây chán chết, ngươi tiếp tục kể chuyện của Tề vương và Hộ Quốc tướng quân đi.]

Nghe được lời của Lâm Mặc, mọi người cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, may quá may quá, không bị phát hiện.

Hệ thống: [Sau khi Hộ Quốc tướng quân đi theo Tề vương, tình cảm của hai người rất tốt, gần như là mật ngọt rót vào tim, Tề vương vì ông ta mà ngay cả Vương phi cũng bỏ bê.]

[Chỉ là những ngày tốt đẹp không kéo dài, Tề vương thích người trẻ đẹp, Hộ Quốc tướng quân ở biên cương dãi dầu mưa nắng, rất nhanh dung mạo đã bị người mới vượt qua.]

Dựa vào sắc đẹp để lấy lòng người, làm sao có thể lâu dài được chứ, ánh mắt mọi người đều có chút thượng hại nhìn Hộ Quốc tướng quân

Đây cũng là một người đáng thương bị thất sủng, ngay cả Tuyên Đức Đế cũng cảm thấy Hộ Quốc tướng quân thật thảm.

Hệ thống tiếp tục nói: [Mặc dù ông ta thất sủng, nhưng Tề vương đã bồi thường cho ông ta, đề bạt ông ấy, còn cho ông ấy một vị thê tử, mặc dù người đó cũng là người mà Tề vương đã ngủ qua.]

Lâm Mặc: …

Mọi người: …

Hộ Quốc tướng quân bị hai võ tướng bịt miệng khống chế, đã sắp xấu hổ đến chết rồi, bí mật của ông ta sắp bị hệ thống kia phơi bày hết rồi!

Ánh mắt Tuyên Đức Đế nhìn Hộ Quốc tướng quân vô cùng phức tạp, phải nói là, Hộ Quốc tướng quân này thật rộng lượng, cái nón xanh to như vậy mà hình như vẫn đội rất thoải mái.

[Dù sao thì Hộ Quốc tướng quân biết mình có được tất cả những thứ này là nhờ đâu, cho nên ông ta vẫn luôn rất tôn kính Tề vương, quan trọng nhất là, ông ta còn có tình cảm với Tề vương, hai phu thê họ đôi khi còn cùng nhau hầu hạ Tề vương đấy.]

[Hai đứa con mà thê tử ông ta sinh ra đều không phải của ông ta, đều là của Tề vương đấy.]

Lâm Mặc hít một hơi lạnh: [Cái người này đầu óc thật sự không có vấn đề sao! Vậy ông ta có biết hai đứa con trai không phải con của ông ta không?]

Hệ thống: [Biết chứ, ông ta còn vui vẻ lắm, bởi vì hai đứa bé đều rất giống Tề vương, cho nên tình cảm của ông ta lại có chỗ để ký thác rồi.]

Mọi người: …

Tuyên Đức Đế: …

Từng chuyện từng chuyện này thật sự quá đặc sắc! Hộ Quốc tướng quân đúng là kỳ nhân trong số nam nhân!

Thái tử, Nhị hoàng tử và Tam hoàng tử liếc nhìn Hộ Quốc tướng quân đang bị đè trên mặt đất, ánh mắt kia mang theo ý vị sâu xa.

Hộ Quốc tướng quân tức giận đến mức trợn ngược mắt, sắp ngất xỉu đến nơi, thái y ở gần đó một bước lao tới, trực tiếp châm một mũi kim, Hộ Quốc tướng quân lập tức tỉnh táo lại.

Thái y vuốt râu, hài lòng gật đầu: Muốn ngất trước mặt ta, không có cửa đâu! Chuyện còn chưa nói xong mà, không được ngất!

Hộ Quốc tướng quân: #&#&##

Hệ thống và Lâm Mặc vẫn đang mải mê nói chuyện, thời gian trôi qua lúc nào cũng không hay, sau đó đến giờ tan triều.

[A, nhanh vậy sao, dưa của Hộ Quốc tướng quân còn chưa ăn xong nữa mà], Lâm Mặc lần đầu tiên cảm thấy thời gian trôi qua nhanh như vậy.

Các đại thần khác trong lòng tán đồng gật đầu, đúng vậy, bọn họ cũng là lần đầu tiên cảm thấy thời gian thượng triều trôi qua nhanh như vậy.

Hệ thống: [Được rồi, Hoàng đế và dưa của Hộ Quốc tướng quân và Tề vương đã cho ta thu thập được không ít năng lượng đó.]

[Dù sao thì Tề vương cũng không phải là người tốt, Hộ Quốc tướng quân cũng không phải là người tốt, đất nước của các ngươi chẳng phải nghèo sao, trực tiếp tịch thu gia sản của hai nhà bọn họ chẳng phải là có tiền sao, ta đã tra qua luật pháp của nước các ngươi rồi, bọn họ phạm đủ các loại tội đủ để tịch thu gia sản rồi.]

Tuyên Đức Đế và các đại thần lập tức được hệ thống làm cho tỉnh ngộ, đúng vậy! Sao bọn họ lại không nghĩ ra nhỉ!

Lâm Mặc: [Ta chỉ là một trợ lý nhỏ thôi, chuyện này ta không quản được, nhưng mà đều đã có người dâng tấu rồi, đoán chừng Hoàng thượng cũng sẽ cho người điều tra cẩn thận thôi, chúng ta cứ chờ ăn dưa là được rồi, mệt rồi, mau tan triều về nhà thôi.]

Mọi người: Ngươi mệt cái gì mà mệt! Chỉ đứng đây hóng chuyện mà đã mệt rồi!

Bọn họ lúc đầu tuy không hiểu hóng chuyện là có ý gì, nhưng bây giờ nghe lâu như vậy cũng đã hiểu rõ rồi.

Tuyên Đức Đế hắng giọng, tuyên bố tan triều, nhưng vẫn giữ lại một số đại thần, Lâm Thượng thư cũng ở trong số đó.

Lâm Thượng thư đã bắt đầu hoảng hốt, đây là muốn hỏi tội rồi, xong rồi! Nhà bọn họ xong rồi!

Nhưng Hoàng đế không hề nói đến chuyện Lâm Mặc vô lễ, chỉ bảo những người này quản tốt cái miệng của mình.

Giọng điệu của Hoàng đế rất nghiêm khắc, nhưng vẻ mặt của mọi người rất khó xử.

Chuyện này e là hơi khó đây! Dù sao thì nhiều người như vậy đều có thể nghe thấy, lỡ như có ai đó lỡ lời thì làm sao bây giờ.

“Thần tuân chỉ!”

Khó xử cũng phải tuân theo thôi, không còn cách nào khác, cố gắng hết sức vậy.

Thánh thượng là một minh quân nhân đức, nhưng thủ đoạn trừng trị người cũng không ít, người có thể ngồi trên ngai vàng thì tâm cơ tính toán đều không phải là người bình thường có thể so được.

Lâm Mặc ngồi trong xe ngựa chờ cha mình, chờ một lát thì ngủ thiếp đi.

Lâm Thượng thư vừa về đến đã thấy con gái cưng đang ngủ, mông chổng lên về phía mình: …

Lâm Thượng thư thở dài, sau đó thuần thục đá người vào bên trong, đứng không ra đứng, ngồi không ra ngồi, phiền chết đi được!

Về đến nhà rồi mà Lâm Mặc vẫn không tỉnh, Lâm Thượng thư bảo Lâm Thích trực tiếp vác nàng ra.

Ông còn kể những chuyện xảy ra ở triều đình cho phu nhân và hài tử ở nhà nghe, càng nói sắc mặt càng kém đi.

“Vậy có nghĩa là, Mặc nhi bây giờ đã được ‘bật đèn xanh’ rồi đúng không?.” Lâm phu nhân lại lạc quan, Hoàng thượng không trách tội, vậy thì không cần lo lắng gì cả.

Lâm Thích và Lâm Nhiên liếc nhìn nhau, sau đó đồng thời thở dài, cảm giác như những ngày sau này sẽ càng thêm náo loạn thì phải.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc