Có tin đồn rằng trước cô, Hạ Viễn đã thay ba thư ký, đều vì tâm tư không đoan chính mà bị sa thải.
Nhưng đó cũng chỉ là lời đồn, sự thật ra sao, Lâm Duyệt hoàn toàn không có hứng thú. Cô chỉ muốn làm tốt công việc trong bổn phận của mình để xứng đáng với mức lương công ty trả.
Cuộc họp thường kỳ diễn ra gần một tiếng đồng hồ. Công ty có nhà ăn, nếu Hạ Viễn ở công ty, buổi trưa cơ bản đều là Lâm Duyệt đi ăn trước rồi mang về cho Hạ Viễn.
Nhưng hôm nay, trợ lý tổng giám đốc của Hạ Viễn là Chu Vân Sách đã gọi cô lại vào giờ tan làm.
Lâm Duyệt hơi xoay người, mỉm cười chào hỏi.
“Thư ký Lâm, cùng đi ăn cơm đi.”
“Đi thôi, thư ký Lâm, tôi còn muốn thảo luận một chút với cô về nội dung cuộc họp thường kỳ hôm nay đấy.”
Lâm Duyệt: “...”
Cô quả thực toát mồ hôi hột, người ta là nhân vật cấp phó tổng thì thảo luận nội dung cuộc họp gì với một thư ký nhỏ bé như cô chứ.
Cuối cùng, Lâm Duyệt vẫn đi theo hai người họ, mặc dù cô không hề biết tại sao trợ lý Chu nhất định phải dẫn cô đi ăn cơm, lại còn ăn cùng với sếp Hạ.
Trong thang máy, Chu Vân Sách cười như không cười huých nhẹ vào cánh tay Hạ Viễn.
Hạ Viễn không thèm để ý đến anh ấy. Lúc tên này làm việc thì nghiêm túc đàng hoàng, nhưng một khi thoát khỏi môi trường công việc là trở nên cợt nhả, cũng không biết đang xem náo nhiệt gì ở đây.
Chu Vân Sách và Hạ Viễn là bạn học mười năm. Nếu không phải lúc trước nhà họ Chu phá sản, anh ấy cũng là một thiếu gia vô lo vô nghĩ. Nói một câu thật lòng, ngoài cha mẹ Hạ Viễn ra, trên thế giới này, chỉ có Chu Vân Sách là người hiểu anh nhất. Trước đây Hạ Viễn có chút bất thường khi phỏng vấn Lâm Duyệt, anh ấy đã biết có điều không ổn.
Một nam một nữ này thì còn có thể không ổn thế nào được nữa. Nhìn dáng vẻ làm việc cẩn trọng của thư ký Lâm người ta là biết chắc chắn vấn đề từ phía Hạ Viễn rồi. Giữa nam và nữ, ngoài tình cảm ra thì còn có thể là gì.
Bao nhiêu năm nay, vì Hạ Viễn phải tiếp quản công việc kinh doanh của gia đình nên luôn bận rộn với việc học ở nước ngoài. Anh cũng chẳng có hứng thú gì đối với mấy cô nàng tóc vàng mắt xanh, cho nên chưa từng yêu đương lần nào. Đương nhiên, người muốn yêu đương với anh thì có rất nhiều, chỉ là anh quả thực không có nhiều thời gian, thời gian mỗi ngày đều bị các khóa học chiếm kín.
Chu Vân Sách thầm nghĩ: [Cây sắt ngàn năm này mà nở hoa, bất kể là làm anh em hay là cấp trên cấp dưới, chắc chắn phải giúp tưới chút nước rồi.]
Khu vực ăn uống của Tập đoàn Hằng Tinh nằm ở tầng 9 đến tầng 12 của Tòa nhà Hằng Tinh. Bữa sáng và bữa tối được miễn phí, bữa trưa giá rẻ, món ăn phong phú.
Nhưng Hạ Viễn thường đến nhà ăn dùng bữa vào lúc không có người. Tuy anh là ông chủ, nhưng rất nhiều lúc không ở công ty, có khi chỉ vội vàng ăn một vài miếng trên đường.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)