“Không đúng, chẳng phải cậu nói cậu chưa đủ tư cách ở căn đơn sao?”
“Sếp Hạ nói là do tính chất công việc đặc thù, thực ra nghĩ lại cũng đúng. Tớ không có thời gian tan làm cố định, sếp Hạ đi làm thì tớ đi làm, sếp Hạ tan làm thì tớ tan làm, sếp Hạ đi công tác thì tớ đi công tác. Như vậy quả thực sẽ làm phiền người khác, chỉ có điều tiền thuê nhà đắt hơn trước một chút, nhưng tớ thà chịu đắt hơn, nếu lại gặp thêm một Thanh Tịnh nữa chắc tớ phát điên mất.”
Đàm Yến: “Đúng vậy, coi như tớ hiểu rõ cô bạn học này của cậu rồi, bụng dạ còn chẳng to bằng hạt vừng. Tớ cũng không dám ở tiếp nữa, nhỡ đâu có ngày rơi vào hoàn cảnh như cậu, tớ làm gì có vị sếp đẹp trai nào anh hùng cứu mỹ nhân chứ.”
“Cậu nói linh tinh gì thế hả?” Lâm Duyệt có chút xấu hổ.
Rõ ràng chẳng có chuyện gì, sao Đàm Yến vừa nói, cô lại cảm thấy chột dạ một cách khó hiểu thế này.
Hai người lại trò chuyện thêm một lúc, biết Lâm Duyệt không sao, Đàm Yến mới yên tâm cúp máy...
Sáng sớm hôm sau.
Lâm Duyệt dậy rất sớm, nhưng Hạ Viễn còn dậy sớm hơn. Lâm Duyệt cũng biết Điều này, trợ lý Chu từng nói ngày nào Hạ Viễn cũng dậy từ 5 giờ sáng.
Dì Tiền bưng bữa sáng lên bàn, cười nói: “Cậu ấy đang tập thể dục đấy, nếu không ngày nào cũng ngồi văn phòng, chịu sao thấu.”
Sau khi Hạ Viễn từ phòng tắm bước ra, Lâm Duyệt đứng đợi ở đó định chọn quần áo cho anh, nhưng bị Hạ Viễn từ chối.
“Tay cô đang bị thương, để tôi tự làm đi.”
Lâm Duyệt thấy anh đã thắt xong cà vạt, bèn ngoan ngoãn đứng sang một bên chờ đợi.
Hai người cùng nhau ăn sáng xong thì đi thẳng đến công ty.
Bãi đỗ xe dưới tầng hầm thông thẳng với thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc. May mà tính chất công việc của Lâm Duyệt đặc thù, khiến người khác không có suy nghĩ gì về việc cô và Hạ Viễn cùng bước ra từ một thang máy.
Hạ Viễn vừa nghe vừa ký tài liệu, động tác chưa từng dừng lại.
“Lễ ký kết của Quảng trường Trung tâm, cô không cần đi cùng tôi đâu.” Hạ Viễn ngước mắt lên từ đống tài liệu: “Lát nữa tôi sẽ bảo Vệ Giai qua đây một chuyến, hôm nay cô đi cùng cô ấy lo liệu chuyện chỗ ở của cô đi.”
Lâm Duyệt gật đầu: “Vâng, cảm ơn sếp Hạ.”
“Ừm, đi làm việc đi.”
Vừa ngồi xuống, cô đã nhận được một cuộc điện thoại đặt lịch hẹn.
Hiện tại Hằng Tinh cần chuyển mình, Hạ Viễn muốn thông qua hình thức đầu tư để bước chân vào các ngành nghề khác nhau, trong đó bao gồm cả mảng giải trí, mảng này do Phó tổng giám đốc Trịnh Dữ phụ trách.
Nhưng kéo theo đó là đủ loại lời mời ăn tối của các nữ minh tinh. Tất nhiên, những cuộc gọi này đều gọi đến chỗ Phó tổng giám đốc Trịnh, đây là lần đầu tiên có người gọi cho Hạ Viễn.
“Alo, xin chào, đây là phòng thư ký Tổng giám đốc Tập đoàn Hằng Tinh, xin hỏi quý khách có việc gì không ạ?”
“Tôi là Tô Ánh, 8 giờ tối nay tôi đợi sếp Hạ của các cô ở khách sạn Vân Tinh, cô cứ báo lại với anh ấy như vậy là được.”
Lâm Duyệt còn chưa kịp nói gì, đối phương đã cúp máy.
Cô đứng sững tại chỗ, Tô Ánh? Đợi sếp Hạ của bọn họ? Lại còn ở khách sạn trực thuộc Hằng Tinh?
Lâm Duyệt bất giác nhớ lại chuyện nhìn thấy Tô Ánh ở Duyệt Lan Vân Đình trước đây, ở cùng một tòa nhà với Hạ Viễn.
Cô hơi hé miệng, cảm thấy mình vừa hít được drama của sếp tổng.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



