“Tổng giám đốc Triệu nói đùa rồi, chẳng phải Hằng Tinh chúng tôi còn phải giúp các ông xây dựng sao, sao có thể gọi là không bỏ sức? Hơn nữa, hôm nay Tổng giám đốc Triệu đích thân tới đây một chuyến chính là đại diện cho việc Hằng Tinh xứng đáng với 30% lợi nhuận này.”
Tổng giám đốc Triệu lại cười ha ha hai tiếng, nhưng đột nhiên dời ánh mắt lên người Lâm Duyệt: “30% lợi nhuận cũng được, tôi rất thích cô thư ký này của cậu...”
“Tổng giám đốc Triệu.”
Hạ Viễn ôn tồn ngắt lời, ngữ khí lại hơi lộ ra vẻ cứng rắn: “Cô ấy là thư ký của tôi.”
Tổng giám đốc Triệu lại cười rộ lên: “Cậu xem cậu kìa, đùa một chút thôi mà, tôi nào dám đào góc tường của cậu, còn chưa nói hết câu đã bảo vệ rồi, đúng là cùng một đức tính với ông già nhà cậu, che chở người nhà.”
Hạ Viễn nhếch môi một cách hờ hững.
Lúc này Tổng giám đốc Triệu mới đứng dậy, lấy từ trong túi ra một tờ thiệp mời, nói: “Nửa tháng nữa là tiệc thôi nôi của con trai út nhà tôi, hy vọng hai vị hạ cố tới dự.”
Hạ Viễn nhận lấy thiệp mời: “Nhất định sẽ đến đúng giờ.”
Lúc này Tổng giám đốc Triệu mới hài lòng rời đi.
Hạ Viễn nhìn tờ thiệp mời trong tay, sau đó đưa cho Lâm Duyệt: “Thư ký Lâm, đến lúc đó tham dự cùng tôi.”
“Vâng.”
Sau khi trở lại văn phòng, điện thoại của Lâm Duyệt vang lên.
Cô nhìn thấy tên người gọi đến thì lập tức nhấn nút ngắt, bởi vì đây chính là mẹ của người bạn học đại học kia, cũng chính là “bà mối” mỗi lần cô đi xem mắt.
Nhưng “bà mối” này là một người kiên trì không bỏ cuộc, gọi một lần không được là gọi mãi, Lâm Duyệt đành phải lần nào cũng ngắt máy.
“Thư ký Lâm, nghe một cuộc điện thoại thôi mà, không sao đâu.”
Cuối cùng sau không biết bao nhiêu cuộc điện thoại gọi tới, Lâm Duyệt đã bắt máy.
“Alo, dì ạ... cháu không cần đâu, thật sự không cần, cháu không có thời gian... Cái anh Lý lần trước vừa gặp mặt đã đòi kết hôn... Đúng đúng, cháu thật sự không có thời gian... Vâng, cảm ơn dì...”
Ngòi bút của Hạ Viễn khựng lại, sau đó lại tiếp tục làm việc như không có chuyện gì.
Phải nói là, nhân duyên của thư ký Lâm thật tốt.
Sau khi Lâm Duyệt tan làm, cô không ăn cơm mà nhanh chóng đi vào trung tâm thương mại mua một chiếc cà vạt, định về nhà nhìn theo video để luyện tập.
Lúc Đàm Yến trở về, Lâm Duyệt đang ngồi trên thảm phòng khách, trên bàn trà đặt một quả bí đỏ trên bé dưới to, điều buồn cười là trên người nó còn được thắt một chiếc cà vạt màu đen.
Đàm Yến lấy điện thoại ra tiến lại gần, nhắm vào thao tác của Lâm Duyệt chụp tách tách tách.
Nghe thấy tiếng màn trập, Lâm Duyệt liếc mắt: “Cậu làm gì thế?”
Đàm Yến cười nhìn album ảnh của mình: “Tớ chỉ thấy rất buồn cười thôi, sao cậu lại luyện tập với nó, còn vẽ mắt và miệng cho nó nữa, ha ha ha ha...”
Lâm Duyệt nhún vai: “Hết cách rồi, trước đó tớ đã thử các phương pháp khác nhưng hiệu quả không lý tưởng lắm, quá gầy, chỉ có quả bí đỏ này là nhìn giống hình người một chút.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

