Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 29:

Cài Đặt

Chương 29:

Thời gian quay lại đêm hôm nhà họ Tân mở tiệc chiêu đãi khách. Chu Ký, bởi không hiểu uy lực của loại bạch tửu nặng độ, đã uống cạn nửa bát chỉ trong một hơi, kết quả lập tức say đến mơ mơ màng màng.

Ví dụ: vốn chỉ có 2 vạn dân lĩnh bạc và lương, hắn lại ghi thành 3 vạn. Làm giả sổ như thế, trên giấy liền dư ra 1 vạn lượng bạc cùng 10 vạn cân lương. Đây quả là một khoản khổng lồ.

Trận lũ ở Phong Xương phủ lần này, triều đình chi ra tới 20 vạn lượng bạc. Nếu đúng như tố cáo, quan viên từ trên xuống dưới phụ trách việc cứu tế này đã tham ô đến 10 vạn lượng bạc. Như vậy, số bạc và lương thực thực tế tới tay dân chỉ bằng một nửa số vốn dĩ họ đáng được nhận. Dĩ nhiên, đây chỉ là suy đoán của Chu Ký. Kết quả cụ thể phải chờ khi hắn tận mắt xem qua sổ sách trong nha môn huyện mới dám khẳng định.

Thế nhưng, sổ sách đều cất trong huyện nha. Chu Ký không muốn đánh rắn động cỏ, không thể trực tiếp chạy tới xin xem. Vậy nên hắn quyết định dùng đường vòng.

Lý do bày ra cũng hết sức hợp tình hợp lý: hôm qua, hắn uống nửa bát rượu ở khách điếm Duyệt Lai, trong lòng vô cùng thích nên muốn mua ít đem về cho người nhà nếm thử. Nhưng hắn mới đến, chẳng quen biết ai, chỉ nghe chưởng quỹ khách điếm nói tối qua trong đại sảnh có huyện lệnh của bản huyện nên mới muốn nhờ huyện lệnh dẫn dắt, giúp hắn gặp mặt chủ nhân loại rượu ấy.

Tất nhiên, huyện lệnh không phải ai cũng có thể tùy tiện gặp. Vì vậy, Chu Ký bèn chuẩn bị cho mình một thân phận giáo úy kỵ binh biên cương.

Vốn dĩ, Chu Ký thật sự là giáo úy. Thân là cận vệ của Thiếu tướng quân, những năm qua chinh chiến của hắn tích lũy không ít, triều đình đã ban chức này từ lâu.

Trong quân, giáo úy chẳng phải chức to tát gì. Nhưng trong hoàn cảnh này, đối phương chỉ là một huyện lệnh nhỏ bé, thì thân phận giáo úy kia đã dư sức dùng.

Khi nghe nha dịch báo ngoài cửa có một vị giáo úy họ Chu xin cầu kiến, Lý Hòa Dự tuy vô cùng ngạc nhiên, vẫn vội sai Ngô Trưởng mời người vào.

Chức giáo úy so với huyện lệnh vốn cao hơn một bậc. Nhưng từ khi Thiên Hoa quốc lập quốc đến nay, quan văn và quan võ vốn luôn căng thẳng, Lý Hòa Dự nhất thời cũng không đoán ra vị võ quan họ Chu này tìm mình vì chuyện gì.

Vừa bước vào nha môn, Chu Ký đã cẩn thận ghi nhớ địa hình trong lòng, chuẩn bị ban đêm tìm cơ hội lẻn vào phòng lưu trữ án để tra sổ sách.

Lần đến huyện nha này, bề ngoài hắn nói vì muốn mua rượu nhưng thực ra là để dò xét địa thế.

Lý Hòa Dự chẳng nghi ngờ gì thân phận của hắn. Dù là dòng dõi họ Lý, nhưng chỉ là chi nhánh, được tiến cử mới làm huyện lệnh chưa từng chen chân vào trung tâm quyền lực Thiên Hoa quốc. Với thân phận huyện lệnh nhỏ nhoi hiện nay, nhìn thấy thẻ bài giáo úy của Chu Ký liền tin ngay, cũng không truy cứu hắn là thuộc quân ngũ nào.

Trong Thiên Hoa quốc, hiện nay chỉ có hai đại quân chính thức. Một là Trấn Biên quân 40 vạn người do nhà ngoại của Hoàng hậu Lưu thị quản, vốn từ trước khi khai quốc đã theo Tiên đế chinh chiến khắp nơi, công lao hiển hách. Mấy chục năm nay, con cháu họ Lưu trấn giữ biên cương, bảo vệ Thiên Hoa quốc khỏi ngoại tộc xâm phạm. Phụ thân của Hoàng hậu, Lưu Vinh, chính là nguyên soái Tái Biên quân, cũng là Đại tướng quân được Tiên đế thân phong, xứng danh võ quan đệ nhất.

Một quân khác là Tấn Bắc quân 20 vạn người do Phiêu kỵ Đại tướng quân Tần Sùng thống lĩnh. Tần Sùng là cháu ruột của Thái hậu Tần, mà Tấn Bắc quân lại do Hoàng đế sau khi đăng cơ một tay dựng lên, nhằm kiềm chế thế lực của Tái Biên quân.

Trước đây, Lý Hòa Dự cũng từng nghe phong thanh: Hoàng đế sau khi tuổi già càng thêm dè chừng quyền thế Lưu gia, luôn muốn tước bớt binh quyền trong tay Lưu Vinh. Năm ngoái, thậm chí còn tìm cớ buộc Lưu Vinh phải gọi con trai út Lưu Tử Chân về Xương Đô.

Người sáng mắt đều biết, việc bệ hạ triệu Lưu Tử Chân hồi Xương Đô, chính là để nắm trong tay một quân cờ có thể khống chế Lưu thị.

Có điều, những vòng vo trên triều đình đối với Lý Hòa Dự mà nói thì còn xa lắm. Dù Lý thị và Lưu thị vốn là đối thủ nhưng bản thân hắn trong tộc Lý cũng chẳng khác nào con kiến, chuyện trong triều chẳng ai thèm bàn với hắn. Vậy nên, cho dù Chu Kỵ là người của Trấn Biên quân, hắn cũng không thấy có gì không ổn khi gặp mặt.

Trái lại, Lý Hòa Dự cũng như nhiều bách tính Thiên Hoa quốc trong lòng mang niềm kính trọng đối với Trấn biên quân. Bao năm nay, nếu không có biết bao quân sĩ ở biên cương dùng thân thể mình chống lại rợ Nhung địch xâm nhập, thì làm sao họ có thể có được những ngày tháng yên ổn như hiện nay.

Lý Hòa Dự nhiệt tình chiêu đãi Chu Ký, còn Chu Ký cũng không khách sáo, liền nói thẳng mục đích của mình.

Tuy mua rượu không phải là mục tiêu chính nhưng quả thật hôm qua hắn uống thấy ngon tuyệt thế gian, nếu có thể mua thêm ít nhiều mang về cho người nhà nếm thử, cũng xem như một cái thu hoạch bất ngờ.

Nghe Chu Ký nói muốn tìm Tân gia để mua rượu, Lý Hòa Dự lập tức khó xử.

Có nên để lộ Tân gia ra ngoài ánh sáng không?

Trong lòng hắn rất giằng co. Công bằng mà nói, Tân gia đối với hắn đã cực kỳ nghĩa khí rồi: nào là bán rượu, nào là cho hắn nợ bạc, lại còn tặng hắn một bộ chén lưu ly giá trị nghiêng thành.

Tân gia chỉ là thứ dân, tuy trong tay có chút hàng hóa do tổ tiên từ hải ngoại mang về, nhưng với khả năng hiện nay nếu lộ ra ngoài ánh sáng tất sẽ bị kẻ khác nhòm ngó. Với họ, chỉ cần một kẻ có chút quyền lực chú ý, cũng có thể khiến gia đình họ tan cửa nát nhà.

Chu Ký trước mắt dù chỉ là một Giáo úy nhưng so với Tân gia thì chẳng khác nào voi với kiến.

Sau khi cân nhắc kỹ, Lý Hòa Dự quyết định tạm thời che chở cho Tân gia:

“Đại nhân, chẳng phải hạ quan không muốn giúp mà là thứ rượu đó cực kỳ hiếm, vốn là vật tổ tiên nhà ấy mang về từ hải ngoại, số lượng chẳng nhiều. Hạ quan thấy thích, hôm qua đã mua hết rồi. Giờ trong tay họ không còn, cho dù ngài có tìm, cũng không mua được đâu.”

Chu Ký cũng không chấp nhặt chuyện nhỏ này, liền nói thẳng:

“Thế thì được, ta không tìm họ nữa, ta tìm ngươi. Rượu đó quả thật hợp khẩu vị ta. Ngươi đã mua hết, vậy thì bán lại cho ta hai bình.”

Chu Ký đã nói vậy, coi như ép Lý Hòa Dự vào thế, hắn muốn từ chối cũng không được.

Quan lớn một cấp thì đè chết người, đối phương tuy chỉ là Giáo úy nhưng hắn hiện tại chỉ là một Huyện lệnh nho nhỏ, nào dám đắc tội?

Lý Hòa Dự nghĩ thông mấu chốt chỉ trong chốc lát. Hắn đưa tay xoa mặt, bảo Chu Ký chờ một chút, rồi chấp nhận số phận mà vào phòng lấy rượu.

Mấy chai rượu hắn mua hôm qua, quý như bảo vật, cả thùng gỗ đựng rượu được đặt ngay trên giường. Đêm qua ôm thùng rượu hắn ngủ vô cùng ngon lành.

Lý Hòa Dự cũng có tính toán riêng: Muốn mua rượu phải không? Được thôi. Dù gì trong tay hắn còn 19 bình, bán cho tên Giáo úy tìm đến tận nha môn này 2 bình cũng chẳng sao.

Giá cả, hắn cũng không hét quá mức. Bán cho hắn loại rẻ nhất là được. Vốn dĩ rượu này 800 lượng một bình, hắn lấy giá 1000 lượng thì có quá đáng không? Không hề!

Nếu Chu Ký chê đắt, đổi ý không mua nữa, vậy lại đúng ý hắn. Rượu này giờ hắn thật lòng không muốn bán, loại rượu thượng hạng như thế, đem bán cho một tên vũ phu thì có lợi lộc gì? Mai sau mang về Xương Đô, có khi còn bán gấp đôi, mà lại cầu chẳng được.

Lý Hòa Dự đem hai bình rượu đặt lên bàn, lại khách khí vài câu:

“Thứ rượu này quả thật hiếm có, nếu không phải thấy Chu tướng quân quả thật thành tâm muốn, hạ quan chắc chắn không nỡ mang ra.

Rượu này tuyệt đối là hảo tửu, ngay cả bình lưu ly đựng rượu cũng là vật trân quý khó gặp trên thế gian. Tin rằng với nhãn lực của Chu tướng quân, hẳn đã thấy rõ giá trị của nó.”

Thực ra lúc này Chu Ký đã chẳng còn nghe xem Lý Hòa Dự nói gì nữa, bởi toàn bộ tâm thần hắn đã bị hai bình rượu trên bàn hút chặt.

Nghĩ lại bao năm nay hắn theo Thiếu tướng quân chinh chiến khắp nơi, trận ác liệt nhất bọn họ suýt nữa đánh thẳng tới đại trướng của Nhung Địch. Khi ấy, những đồ khí quý giá bằng vàng bạc châu ngọc, bọn họ đã thấy qua không biết bao nhiêu. Ấy vậy mà trong ký ức Chu Ký, thật sự chưa từng có bảo vật nào có thể so được với cặp bình lưu ly đựng đầy mỹ tửu trước mắt.

Hôm qua hắn chỉ biết rượu ngon nhưng vì lúc ấy rượu được rót trong bát sành chẳng mấy bắt mắt, hắn cũng không thấy có gì là xa xỉ, càng không nghĩ rằng bản thân không đủ tiền để mua.

Còn bây giờ, khi rượu lại được đặt trong cặp bình lưu ly giá trị nghiêng thành, Chu Kỵ liền sinh lo: không biết mấy tấm ngân phiếu trong túi mình có đủ mua được hai bình rượu này không.

Bao năm chinh chiến, Chu Ký thật ra không thiếu bạc. Có điều phần lớn gia sản hắn đều để ở biên cương. Lần theo Thiếu tướng quân hồi Xương Đô, hắn vốn tưởng chẳng bao lâu sẽ quay về biên quan nên chỉ mang theo ít bạc vụn cùng ngân phiếu. Một năm nay, hắn lĩnh bổng lộc triều đình, còn bạc mang từ biên quan về thì gần như chưa động tới.

Lần này theo Thiếu tướng quân tới Phong Xương phủ tra án, để phòng bất trắc, hắn cũng mang theo hơn 2000 lượng ngân phiếu.

Chu Kỵ vốn là người sảng khoái, không quanh co:

“Không biết thứ rượu này định giá bao nhiêu?”

Trong bụng hắn tính toán đơn giản: nếu rượu quá đắt, hắn có thể tạm chưa mua, đợi lát nữa về phủ thành gặp Thiếu tướng quân, mượn thêm bạc rồi quay lại cũng chẳng muộn. Dù gì Thiếu tướng quân còn chưa lập gia thất, ngày thường cũng chẳng có chỗ tiêu pha, gia sản dồi dào lắm!

Lý Hòa Dự trầm ngâm một lát, mới chậm rãi nói:

“Thứ rượu này giá thật chẳng rẻ. Vốn dĩ ta định mang tới Xương Đô để kiếm lời lớn. Nhưng Chu giáo úy đã thích, ta nào nỡ tính toán với ngươi. Một bình 1000 lượng bạc, tuyệt đối là giá thật.”

Giá này còn thấp hơn Chu Ký dự đoán. Số ngân phiếu hắn mang trong người quả thật đủ mua trọn hai bình. Nhưng nghe xong, lòng hắn lại bất giác khởi nghi.

Trước đó, họ từng điều tra vị Huyện lệnh Thường huyện này rồi. Lý thị là một chi tộc, trong triều đình có thế lực, dòng chính có Lý Tả tướng, trong cung lại có Lý Chiêu Nghi được thánh sủng. Nhưng Lý Hòa Dự chi bên này thì chẳng dính dáng nhiều, nhà tuy có chút sản nghiệp, cũng chỉ tính hạng phú hộ bình thường.

Một kẻ như hắn, sao lại dễ dàng mua được thứ mỹ tửu giá trị tới ngàn lượng? Chuyện này rõ ràng không hợp lẽ thường.

Chu Kỵ vừa rút ngân phiếu, vừa ngờ vực trong lòng:

“Chẳng lẽ vụ tham ô lần này, Lý thị cũng có dính tay?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc