Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Xuyên Không Đến Cổ Đại Chương 16: Tiệc Rượu

Cài Đặt

Chương 16: Tiệc Rượu

Vậy thì vấn đề đặt ra là số rượu này bọn họ sẽ uống thế nào đây?

Nhà của Lâm Viễn Chí ở trong một con ngõ cách nha môn huyện hai con phố.

Sợ người nhà Tân Dũng cảm thấy lạ lẫm không thoải mái, trên đường đi Lâm Đại Sơn còn giới thiệu sơ qua tình hình nhà của Lâm Viễn Chí.

Lâm Viễn Chí hiện đang làm sai dịch trong huyện, căn nhà hắn ở bây giờ là mấy năm trước đại bá của Lâm Đại Sơn bỏ tiền mua, Lâm lão cha khi ấy cũng góp một phần.

Những năm qua, thỉnh thoảng Lâm Đại Sơn vào huyện thành có việc không kịp về, cũng đều nghỉ lại nhà đường huynh này.

Trong họ, Lâm Viễn Chí là người duy nhất làm việc ở nha môn được coi là người có tiền đồ nhất. Lâm lão cha cũng luôn kỳ vọng con cháu thân cận có thể duy trì quan hệ tốt với hắn, vì vậy ngày thường hễ huynh trưởng có việc gì, ông đều hết sức giúp đỡ.

Nhà của Lâm Viễn Chí là một viện một gian, diện tích không lớn, tổng cộng năm gian phòng, nhà bếp và nhà xí đều dựng tạm bên tường sân.

Nhà hắn nhân khẩu cũng đơn giản: một trai hai gái. Con trai đang theo học ở tư thục trong huyện, hôm nay không có ở nhà.

Thê tử của hắn Điền thị là một phụ nhân dung mạo hiền hòa. Thấy khách nhân đến, nàng có hơi kinh ngạc nhưng vẫn vội vàng mời bọn họ vào nhà ngồi.

Lâm Đại Sơn làm trung gian, giới thiệu sơ lược hai bên, sau đó kéo Điền thị qua một bên, nói rõ chuyện tối nay đường huynh muốn mời người nhà Tân Dũng cùng Huyện thừa dùng bữa.

Nghe nói phu quân lại mang khách về nhà ăn cơm, Điền thị nhìn sắc trời, thấy cũng sắp đến giờ hắn tan nha, không kịp nhiều lời, liền vội gọi hai nữ nhi ra chào hỏi khách nhân.

Trong lòng nàng thật sự có chút oán trách, đã định mời khách thì lẽ ra phải sớm nói một tiếng, nay việc đến nơi rồi mới dặn dò, tiệc đãi khách thì cũng không thể quá sơ sài. Huống hồ mấy ngày trước vừa bị lũ lụt, trong huyện thành hiện nay muốn mua lương thực thực phẩm gì cũng đều khó khăn.

Nghĩ tới nghĩ lui, Điền thị cắn răng vào phòng lấy ra hai miếng bạc vụn, giao cho trưởng nữ Lâm Nhu Thục, sai nàng ra phố mua chút đồ ăn về.

Đợi con gái cầm tiền đi rồi, nàng lại từ chum nước vớt ra hai con cá tươi đã nuôi sẵn, rồi giục tiểu nữ Lâm Thanh Anh nhóm lửa nấu cơm kê.

Lâm Thanh Anh ngồi trước bếp nổi lửa, nhìn cá trong tay mẫu thân thì nhăn nhó:

“Lại ăn cá nữa sao?”

Đợt hồng thủy lần này tuy làm hỏng mùa màng, nhưng cũng khiến cá tôm nhiều vô kể. Những ngày gần đây dân chài lưới được cá đầy thuyền, đem lên huyện bán. Cá vốn dĩ mười mấy văn một con, giờ chỉ còn vài văn đã mua được con cá to bằng bàn tay.

Điền thị vốn là người tính toán tằn tiện, thấy cá rẻ liền ngày nào cũng mua về. Nào ngờ ăn liền mấy hôm, tiểu nữ đã phát ngán, thậm chí ợ hơi cũng toàn mùi tanh.

Điền thị xách cá, liếc con gái một cái, cau mày nói:

“Không muốn ăn cá thì ngươi muốn ăn gì? Ngươi có biết giá thịt ngoài chợ bây giờ thế nào không?”

Quả thật, heo dê trong huyện đa phần đã chết trong lũ. Huyện lệnh sợ ôn dịch, ra lệnh gom hết súc vật chết đem đốt, không cho giữ lại. Giờ trong huyện, gà vịt còn sống không tới một phần mười so với trước, giá cả vì thế tăng vọt. Một con gà sống đã bán tới nửa lượng bạc, trong khi Lâm Viễn Chí mỗi tháng chỉ lĩnh hai lượng bổng lộc, món đó nào phải thứ nhà thường dân có thể mua nổi.

Trong lúc mẹ con Điền thị bận rộn trong bếp, Trần Mạn liền huých chồng một cái.

Vừa rồi ở trước cửa nha môn, Tân Dũng đã mạnh miệng khoe khoang rằng tối nay sẽ trổ tài đầu bếp. Giờ chủ nhân đã xuống bếp làm rồi, hắn còn ngồi im thế này thì coi sao được.

Nếu ở hiện đại, Tân Dũng đã sắn tay áo mà vào nấu rồi nhưng hiện tại đang ở cổ đại, mà con gái hắn trước đó đã dặn đi dặn lại: nam nữ có lễ nghi, ra ngoài nhất định phải giữ đúng khuôn phép.

Lời con gái, Tân Dũng nhớ kỹ. Thế nên hắn quay sang bảo thê tử:

“Em qua giúp anh một tay.”

Nghe vậy, Tân Chỉ gật gù tán thưởng, không tệ, tiến bộ nhanh lắm, biết tránh điều tiếng rồi.

Điền thị vừa nghe khách nhân muốn xuống bếp, phản ứng đầu tiên là từ chối. Ở nhà nàng, khách sao có thể tự mình nấu nướng được?

Trần Mạn liền cười nói:

“Đại muội tử, ngươi đừng khách khí. Lão gia nhà ta chẳng có bản lĩnh gì khác, chỉ được cái nấu ăn cũng tạm, hôm nay để hắn làm đi, coi như cho chúng ta nhàn rỗi một bữa.”

Tân Dũng cũng vội vàng phụ họa:

“Ta đã khoe khoang trước mặt Lâm lão đệ rồi, rằng tối nay sẽ đích thân xuống bếp biểu diễn một phen.”

Trần Mạn và Tân Dũng thay phiên nhau thuyết phục, Điền thị nào đấu lại được, cuối cùng cũng bị Trần Mạn nửa đẩy nửa kéo ra khỏi bếp, trong lòng mơ mơ hồ hồ.

Đối với Tân Dũng mà nói, nấu ăn vốn là chuyện đơn giản nhất. Nhưng khi hắn kiểm lại gia vị trong bếp nhà Lâm gia thì lập tức khó xử.

Trong bếp hiện chỉ có: hai con cá trắm cỏ nặng chừng bốn, năm cân, một nắm hành nhỏ, một hũ muối, một hũ xì dầu, một hũ giấm, rồi hết.

Gia vị ít ỏi như thế, mấy món như cá hấp, cá kho, cá tẩm ớt tê cay… khỏi cần nghĩ. Với tư cách một đầu bếp chuyên nghiệp, trong tình huống thiếu thốn nguyên liệu thế này, hắn nghĩ ra cách ngon nhất chỉ có thể là cá kho đỏ.

Trong lòng Tân Dũng muốn nấu nhiều món để trổ tài nhưng khổ nỗi trong bếp nhà Lâm gia quá ít đồ, đúng là không bột khó gột nên hồ.

Trần Mạn nghĩ bụng, bữa tối mà chỉ có một đĩa cá kho và một đĩa đậu xào thì đơn giản quá, liền vội sai nữ nhi đem quả dưa hấu nhỏ nhất trong nhà bỏ xuống giếng nhà họ Lâm để ướp lạnh.

Trên đường tới đây, bọn họ đã nghe Lâm Đại Sơn kể rằng nơi này vốn không có dưa hấu. Quả nhiên khi nhìn thấy hai quả dưa lớn, hắn còn tò mò hỏi qua. Nghe Tân Dũng bảo đây là trái cây có thể ăn, hắn liền thán phục: thứ gọi là dưa hấu này thật tốt, quả to như thế, một trái đủ cho cả nhà cùng ăn.

Bữa cơm do người Tân gia chuẩn bị, tuy món ăn có phần đơn sơ nhưng có cá, có rượu, lại có thêm trái cây cũng coi như không mất thể diện.

Đợi nồi cá kho sệt nước lại, Lâm Viễn Chí cũng vừa lúc dẫn Huyện thừa trở về.

Có điều lần này bọn họ không chỉ có hai người, đi cùng còn có một thanh niên chừng hai mươi tuổi.

Chỉ thoáng nhìn, Tân Dũng đã nhận ra thân phận kẻ kia không tầm thường. Lý do rất đơn giản: những người có mặt, kể cả Huyện thừa đều mặc áo bông thường dân; còn vị công tử trẻ tuổi ấy lại khoác một bộ trường sam gấm lụa màu thiên thanh, trên vạt áo, ống tay và gấu áo đều thêu hoa văn tường vân, vừa nhìn đã biết trang phục nhà giàu.

Nếu đặt vào thời hiện đại, hắn chẳng khác nào đang diện hàng hiệu xa xỉ.

Lâm Viễn Chí cũng không để mọi người phải đoán lâu, liền cười giới thiệu:

“Vị này chính là Huyện lệnh đại nhân của bổn huyện Lý Hòa Dự Lý đại nhân.”

Sở dĩ Lý Hòa Dự đột nhiên tới nhà họ Lâm, là vì khi Lâm Viễn Chí mời huyện thừa đến uống rượu, hắn đúng lúc có việc tìm huyện thừa. Vị huyện lệnh này tuy tuổi còn trẻ nhưng cũng là người thích rượu. Nghe nói nhà họ Lâm có mỹ tửu lập tức tỏ vẻ vô cùng hứng thú. Đây lại là thượng quan trực tiếp của mình, Lâm Viễn Chí nào dám tỏ thái độ chối từ, chỉ đành khách khí mời hắn cùng đến.

Nghe nói vị công tử trẻ tuổi trước mắt này chính là huyện lệnh bản huyện, Tân Dũng kích động đến mức kéo tay áo vợ, rồi ghé sát tai nàng khẽ nói:

“Em nghe rõ chưa? Đây là huyện lệnh, quan lớn nhất ở đây! Rượu của chúng ta chắc chắn có người mua rồi!”

Vì có thêm một vị khách ngoài dự liệu là Lý Hòa Dự, Tân Dũng lo rằng chỉ hai món ăn e rằng không đủ. Vừa cởi tạp dề xuống, hắn lại phải chui trở lại bếp, loay hoay xử lý hai cân thịt dê mà đại nữ nhi nhà họ Lâm vừa mua về.

Thịt dê thái nhỏ đem hầm chung với củ cải đỏ. Lần này Tân Dũng lại chẳng thể ở mãi trong bếp chờ món ăn hoàn tất. Chính sảnh bên kia, huyện thừa cùng mọi người đã an vị mà hắn còn nhớ rõ sự nghiệp bán rượu của mình nên sau khi nêm nếm xong gia vị liền vội vàng đi ra.

Ban đầu Tân Chỉ cũng muốn ra chính sảnh ngồi ăn nhưng thấy Điền thị cùng hai nữ nhi của nàng đều ở lại trong bếp không nhúc nhích, nàng mới chợt nhớ: ở cổ đại, nam nữ bảy tuổi đã không đồng tịch, theo tình hình hiện tại, bữa tối nay chắc hẳn họ sẽ ngồi riêng một bàn rồi.

Bên kia, Tân Dũng vừa bước vào sảnh, Lâm Viễn Chí liền nhiệt tình gọi:

“Tân đại ca, mau lại đây ngồi! Tay nghề của huynh quả thật không tầm thường, món cá này ta mới ngửi hương thôi mà nước miếng đã chảy đầy miệng rồi.”

Lâm Đại Sơn cũng gật đầu phụ họa:

“Đúng thế, tay nghề nấu nướng của Tân đại ca vốn dĩ không chê vào đâu được. Hôm nay huynh đưa ta hai cái bánh thịt, hương vị ấy thật sự… ngon đến mức khiến người ta hận không thể nuốt luôn cả đầu lưỡi vào bụng.”

Vốn dĩ Lâm Đại Sơn định mang bánh thịt về chia cho người nhà, giờ hắn không thể về, bánh ấy chỉ đành giữ lại làm bữa khuya.

Trong lòng Tân Dũng âm thầm nghĩ cũng chỉ vì gia vị Lâm gia không đủ, nếu ở trong Nông Gia Nhạc của hắn, chỉ với hai con cá thôi cũng có thể làm ra tám món khác nhau, ấy mới thật là trình độ thực sự của hắn.

Hắn chưa vội ngồi xuống mà đi đến góc tường, lôi từ dưới đáy giỏ ra hai chai XX Dịch.

XX Dịch vốn là thương hiệu bạch tửu có tiếng. Hãng này chia rượu thành nhiều phân hạng, loại đắt có thể bị thổi giá đến cả vạn tệ, còn loại rẻ thì chỉ mấy chục đến hơn trăm.

Trong tay Tân Dũng lúc này là loại bình thường nhất, giá sỉ chênh vài đồng là chạm ngưỡng ba con số. Trước kia ở Nông Gia Nhạc, hắn chỉ bán một trăm sáu tám tệ một chai.

Lần này xuống núi, hắn mang theo tổng cộng bốn chai. Hai chai XX Lam vừa đắt vừa ngon ngay cả vỏ chai cũng đẹp vượt xa mức trung bình, hắn nào nỡ đem ra cho không.

XX Lam tuy hảo nhưng XX Dịch cũng chẳng kém bao nhiêu. Nên nhớ, trước đây đến XX Dịch Tân Dũng còn ít khi dám uống, thường ngày hắn chỉ uống loại tự ngâm, cùng lắm thì cũng mua loại X Thôn Trưởng mười mấy đồng một chai mà thôi.

Mấy nhãn dán có thể bóc được trên chai rượu, Tân Dũng đã tranh thủ bóc sạch khi còn ở trên núi. Với những cái không bóc được, hắn cũng từng nghĩ cách. Ban đầu hắn định dùng dao nhỏ cạo đi, nhưng Trần Man và Tân Chỉ lại ngăn cản. Hai người nói chai thủy tinh ở cổ đại chắc chắn rất đáng giá, biết đâu còn có thể bán được giá cao, dùng dao cạo sẽ làm xước, ảnh hưởng đến vẻ ngoài, nhất quyết không cho hắn động vào.

Tân Chỉ còn giảng giải thêm: chữ viết hiện đại với cổ đại vốn đã không giống nhau, mà Thiên Hoa quốc lại chẳng biết dùng loại chữ gì. Chữ trên chai rượu phần lớn người nơi đây cũng chẳng đọc nổi, có cạo hay không thì cũng chẳng khác biệt mấy.

Nhờ lời khuyên của Tân Chỉ nên trong mắt Lâm Viễn Chí bọn họ, cảnh tượng lại biến thành Tân Dũng khom lưng, từ trong cái giỏ nhìn chẳng có gì đặc biệt lôi ra hai bình lưu ly tinh xảo đến mức khiến người ta phải há hốc mồm.

Hình dáng chai XX Dịch vốn vẫn vậy: thân trụ dài, cổ chai thon nhỏ, miệng chai khít, để chống trơn và tiện cầm nắm thì thân ngoài còn khắc những đường lõm song song. Loại rượu hảo hạng thì nắp chai mạ vàng, còn loại thấp hơn như trong tay Tân Dũng bây giờ chỉ là nắp sắt đỏ có dán nhãn hiệu. Với người hiện đại, đây đều là vật tầm thường, thế nhưng rơi vào mắt Lâm Viễn Chí bọn họ, thì đã là báu vật vô song.

Lâm Viễn Chí nhìn chằm chằm vào chai rượu trong tay Tân Dũng, khó khăn nuốt nước bọt, giọng run run không dám tin:

“Tân đại ca, rượu này… huynh thật sự nỡ cho chúng ta uống sao?”

Lúc này, trong lòng bọn họ ngoài chấn động vẫn là chấn động.

Chai lưu ly trong suốt không tỳ vết, bên trong chứa thứ rượu óng ánh tinh khiết, bất kể là thứ nào cũng chẳng phải thứ phàm phu tục tử như họ có thể dễ dàng nhìn thấy.

Điều khiến họ kinh ngạc hơn cả chính là: bảo vật hiếm thấy như thế, lại được Tân Dũng một sơn dân vì gia cảnh túng thiếu mà thản nhiên lấy đem bán. Dáng vẻ điềm nhiên, dửng dưng ấy, chẳng khác nào những bình rượu trong tay hắn chỉ là chút đặc sản mang theo xuống núi tùy tiện chia sẻ vậy!

Ngay cả Lý Hòa Dự cũng chẳng ngoại lệ, mấy nam nhân có mặt đều rơi vào cảnh giằng xé trong lòng.

Nói thật, ai nấy đều muốn được nếm thử thứ “hải ngoại mỹ tửu” thoạt nhìn đã thấy bất phàm này. Nhưng lương tri lại thì thầm cảnh tỉnh họ: người đàn ông chất phác trước mặt, thật sự không biết trong tay mình đang cầm vật vô giá. Nhà hắn còn khó khăn đến thế, chi bằng khuyên hắn đem rượu đi bán. Chỉ riêng hai chiếc bình lưu ly trong suốt ấy thôi, giá trị cũng đủ để nhà họ Tân cơm no áo ấm cả đời.

Thế nhưng, loại rượu hiếm thấy này đâu phải ngày nào cũng có cơ hội chạm mặt. Một khi bỏ lỡ, e rằng cả đời sẽ chẳng bao giờ được thử lại.

Vậy nên, vấn đề đặt ra là chén rượu này, bọn họ có nên uống hay không?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc