“Đây… đây là chỗ nào vậy?”
Ga tàu hỏa ngoại ô huyện An Mộc, Tân Chỉ đang ngồi trong xe chờ người.
Thời gian từng phút từng giây trôi qua, mà khách cần đón vẫn chưa thấy bóng dáng đâu. Sốt ruột, cô lấy điện thoại ra định gọi về nhà hỏi một tiếng.
Nhưng vừa mở khóa màn hình, mẹ cô đã gọi tới.
Tân Chỉ vừa bắt máy, còn chưa kịp than thở thì ở đầu dây bên kia, mẹ cô – Trần Mạn – đã bực bội nói:
“Tiểu Chỉ, đừng chờ nữa, công ty bên kia có việc gấp, hôm nay họ không đến đâu.”
Nhắc tới khách hàng thất hẹn vào phút chót, Trần Mạn càng thêm tức giận. Giữa cái trời nắng gay gắt thế này, con gái bà phải đội nắng đứng chờ, trong khi bên kia nói không đến là không đến, thật sự tức chết người!
Nhà Tân Chỉ mở một khu du lịch nông trại ở thôn Sơn Tinh thuộc huyện An Mộc, tên là Nông Gia Lạc. Nông trại mới mở hơn nửa năm, danh tiếng chưa kịp lan rộng, kinh doanh cũng chỉ cầm chừng. Lần này vất vả lắm mới nhận được một hợp đồng lớn của công ty đặt cho chuyến du lịch tập thể. Nhà họ đã chuẩn bị sẵn đủ nguyên liệu, còn lo tài xế xe khách không tìm được đường nên mới bảo Tân Chỉ lái xe ra huyện thành dẫn đường. Kết quả, nói một câu không tới là thôi, bao nhiêu thực phẩm mua về giờ đều phải nhét hết vào tủ đông.
Khách còn đặt riêng món dê nướng nguyên con, vì vậy Trần Mạn đã mua tới năm con dê sống trong thôn, vẫn đang nhốt trong sân. Nay khách không tới, chẳng biết mấy con dê đó có thể trả lại được không.
Cũng may, phía đối tác đã đặt cọc trước mười ngàn tệ. Giờ họ hủy hẹn, số tiền ấy cũng coi như không cần trả lại. Nếu không, chắc Trần Mạn tức đến phát bệnh mất.
Thấy mẹ nổi nóng, Tân Chỉ lại phải ngược lại an ủi. Dù sao huyện thành cũng chỉ cách nửa giờ xe, cô còn tiện thể mua ít đồ ăn vặt và vật dụng hằng ngày, cũng không hẳn là uổng công.
Khi cô mua đồ xong trở về nhà thì đã gần mười hai giờ trưa.
Vừa đỗ xe, Trần Mạn nghe tiếng động liền chạy ra đón. Thấy con gái vừa xuống xe đã vòng ra cốp lấy đồ, bà vội vàng kéo lại:
“Nhiều đồ thế này, con mang sao nổi. Đợi ba con bận xong để ông ấy mang vào cho.”
Nhìn gương mặt con gái đỏ bừng vì nắng, Trần Mạn xót xa nói:
“Con xem này, mặt đỏ hết cả rồi. Mau vào nhà mà ngồi quạt cho mát đi.”
Là con gái duy nhất trong nhà, Tân Chỉ tất nhiên được cưng chiều như báu vật. Trong nhà, mấy người phụ nữ ai cũng nâng niu cô trong lòng bàn tay. Chỉ có cha cô – Tân Dũng – người đàn ông duy nhất trong nhà, mới thường tỏ ra nghiêm khắc giữ dáng vẻ “người cha nghiêm”.
Làm đầu bếp mấy chục năm, tính tình ông vốn nóng nảy. Lúc này, đang bận trong bếp, nghe vợ nói thế liền hậm hực quát:
“Chẳng phải chỉ đứng chờ ngoài kia một lúc thôi sao? Bà nói cứ như chuyện to tát lắm ấy. Bà nhìn xem con gái bà đi, nghỉ hè về nhà đã hơn nửa tháng, ngoài ăn cơm thì suốt ngày nằm lì trên giường. Một ngày hai mươi bốn tiếng nó ngủ hết hai mươi tiếng. Khó khăn lắm mới ra ngoài một chuyến, bà lại xót con như vậy. Cưng chiều thế thì sớm muộn gì cũng bị bà nuôi thành phế nhân thôi!”
Tân Dũng thấy vợ mình cứ như vậy, liền nghĩ tới câu nói xưa: ‘Con hư tại mẹ.’
Thật ra, chuyện khách hàng đột ngột hủy hẹn cũng khiến ông buồn không ít. Vì hợp đồng này, ông đã đặt mua cả đống nguyên liệu, trong khi khách ở Nông Gia Lạc vốn không nhiều, chẳng biết bao giờ mới dùng hết được chỗ đồ ăn đó.
Những lời vừa thốt ra, còn chưa kịp để Trần Mạn nổi giận thì bà nội và bà ngoại của Tân Chỉ đã lập tức ngồi không yên.
Ở đây cũng nên nói một chút về thành viên trong nhà họ Tân. Cả nhà có năm người: Tân Chỉ, cha mẹ cô, cùng với bà nội và bà ngoại.
Bốn nữ một nam, đúng như lời Tân Dũng hay than thở: ‘Âm thịnh dương suy.’
Ông nội Tân Chỉ mất từ sớm trong một vụ tai nạn xe. Cha cô là con trưởng, nên bà nội – Điền Đông Tú – vẫn luôn sống cùng gia đình họ. Hơn nữa, hồi nhỏ cha mẹ đều làm việc ở thành phố, chính ông bà nội là người chăm sóc, nuôi nấng cô khôn lớn, bởi vậy tình cảm của Tân Chỉ với bà nội vô cùng sâu nặng.
Bà ngoại Trịnh Thanh Phân cũng có hoàn cảnh gần giống. Ông ngoại mất vì bệnh nặng, bà có một trai hai gái. Con gái lớn lấy chồng xa, con trai thì có sự nghiệp, định cư ở thành phố lớn.
Trịnh Thanh Phân không muốn theo con trai rời xa quê hương, nên vẫn sống ở làng. Ở quê còn có con gái út Trần Mạn bên cạnh chăm sóc, con trai con gái ở xa cũng thường xuyên gửi tiền về phụng dưỡng, nên cuộc sống của bà cũng không đến nỗi khó khăn.
Tân Dũng tuy hơi nghiêm khắc với con gái, thấy cô lười nhác mà cứ nói đó là “phong cách Phật hệ” thì ông càng bực, nhưng đối với các bậc trưởng bối, ông lại cực kỳ hiếu thảo.
Sau khi cha vợ mất, ông lo mẹ vợ ở một mình sẽ cô đơn, đã nhiều lần đề nghị đón bà về ở cùng. Một nhà đông người sẽ náo nhiệt, đỡ hiu quạnh hơn.
Thế nhưng, Trịnh Thanh Phân là người cứng cỏi, tự nhận mình còn khỏe mạnh, tay chân vẫn nhanh nhẹn, chưa bệnh tật gì, nên kiên quyết không chịu về ở với con gái và con rể. Hơn nữa, hai nhà chỉ cách nhau mấy phút đi bộ, muốn gặp cũng rất tiện.
Bà từ chối chủ yếu cũng vì lo thiên hạ đàm tiếu. Ở nông thôn, nếu nhà có con trai mà lại để con gái và con rể gánh vác chuyện phụng dưỡng thì người ta sẽ chê bai rằng con trai bất hiếu.
Bây giờ nhà họ Tân mở Nông Gia Lạc, bà nghĩ thuê người làm thì tốn kém, nên ngày nào cũng sang giúp một tay, nhặt rau, rửa bát, dọn dẹp… coi như tiết kiệm được chút chi phí cho con gái và con rể. Làm xong việc, buổi tối bà vẫn trở về nhà mình ngủ.
Hai bà lão đúng là một khuôn một dạng, vừa nghe con trai - con rể trách móc Tân Chỉ, lập tức ngồi không yên.
Bà nội – Điền Đông Tú, mẹ ruột của Tân Dũng, hầm hầm ném mạnh mớ rau xuống chậu, lớn tiếng quát:
“Tân Dũng, anh nói cái kiểu gì vậy? Có ông bố nào lại mở miệng bảo con gái mình là đồ bỏ đi không? Tiểu Chỉ bình thường đi làm đã vất vả, về nghỉ ngơi ngủ thêm chút thì đã sao? Giới trẻ bây giờ chẳng phải đều thế à? Sao cứ chướng mắt anh vậy?”
Lời bà vừa dứt, bà ngoại Trịnh Thanh Phân cũng lập tức phụ họa:
“Đúng rồi đấy, Tiểu Dũng, con nói thế là không đúng. Đừng nói gì xa xôi, chỉ riêng câu đó thôi, con bé nghe rồi trong lòng cũng sẽ buồn. Huống hồ, Tiểu Chỉ nhà ta rất có tiền đồ, từ nhỏ ngoan ngoãn, học hành giỏi giang, chưa từng khiến vợ chồng con phải lo lắng gì. Đại học cũng vào trường trọng điểm, ra trường lại được giữ lại làm trợ giảng, trường còn chê cả mấy cử nhân thạc sĩ khác, chỉ chọn nó thôi. Thế chẳng phải đã chứng minh con bé vừa xuất sắc vừa có năng lực hay sao? Con còn chưa hài lòng gì nữa?”
Giọng của bà ngoại mềm mỏng hơn bà nội nhiều. Dù sao đối phương cũng là con rể, bà không thể mắng như mắng con trai ruột. Lời nói nặng quá, lại sợ con rể mất vui.
Tội nghiệp Tân Dũng, bị ba người phụ nữ đồng loạt trừng mắt, chỉ còn biết lẳng lặng bưng đĩa đồ ăn cuối cùng vừa xào xong ra bàn. Ông ho khan hai tiếng, rồi gượng gạo hạ giọng gọi mọi người:
“Ăn cơm thôi!”
Những người phụ nữ trong nhà vốn quen tính ông, cũng hiểu câu “ăn cơm” kia chính là cách ông tự nhận sai, muốn cho qua chuyện.
Tân Dũng vốn là kiểu gia trưởng truyền thống, sĩ diện lớn, ít khi khen ngợi con cái. Cho dù trong lòng rất tự hào về con gái, ông cũng chẳng chịu biểu lộ ra ngoài. Ngay cả khi lỡ lời, ông cũng không bao giờ trực tiếp xin lỗi, chỉ biết dùng hành động vòng vo như thế này để bày tỏ sự mềm mỏng.
Trần Mạn nhìn dáng vẻ ấy của chồng thì cơn giận lại dâng lên, miệng vừa hé định xả thêm một trận. Nhưng Tân Chỉ nhanh tay kéo tay mẹ, ngăn lại.
Từ nhỏ, cô đã quen với kiểu “giáo dục chê bai” của cha, chẳng còn để bụng những chuyện nhỏ nhặt thế này. Cô hiểu rõ cha yêu mình, chỉ là kiểu nghiêm khắc – “nghiêm phụ từ mẫu” vốn là truyền thống của người Hoa, cha mẹ bao đời vẫn vậy. Cô không muốn vì chút chuyện nhỏ mà biến bữa cơm trưa thành một trận chiến gia đình.
Bị con gái kéo lại, lửa trong lòng Trần Mạn cũng vơi bớt. Là vợ chồng hơn hai mươi năm, bà hiểu rõ ông chồng này, thương vợ thương con thì không ai sánh được, chỉ có điều cái miệng thật khó nghe. Nhất là lúc hai bên trưởng bối đều có mặt, nếu vợ chồng to tiếng thì quả thực chẳng hay ho gì.
Sau khi nghĩ thông, Trần Mạn cũng không nói thêm gì nữa. Thấy mẹ đã nguôi giận, Tân Chỉ vội đứng dậy đi tới tủ khử trùng để lấy bát đũa cho cả nhà dùng.
Thế nhưng vừa bước tới đó, cô bỗng cảm thấy mặt đất rung chuyển dữ dội. Còn chưa kịp phản ứng, cả người đã ngã phịch xuống sàn.
Nền nhà lát gạch men cứng ngắc, cú ngã này làm Tân Chỉ đau ê ẩm cả mông, tê rần không đứng dậy nổi.
“Tiểu Chỉ!” – Trần Mạn cùng bà nội, bà ngoại hốt hoảng kêu lên.
Động đất sao?!
Ý nghĩ lóe lên, Tân Chỉ chẳng kịp lo cho cơn đau, vừa loạng choạng bò dậy vừa hô lớn về phía người nhà đang vội chạy tới:
“Động đất rồi! Đừng lại gần, mau chạy ra ngoài!”
Trong động đất, tuyệt đối không thể ở lại trong phòng. Nếu nhà sập, cả nhà sẽ bị chôn vùi. May mà ngay ngoài bếp là khoảng sân để xe, chạy ra đó mới có cơ hội sống sót.
Đây là lần đầu tiên trong đời cô đối mặt với thiên tai khủng khiếp thế này. Dù trước kia từng đọc qua nhiều kiến thức về thoát hiểm khi động đất, nhưng giờ phút này, chân tay cô vẫn run rẩy, chẳng biết làm sao cho đúng.
Cú ngã vừa rồi vốn đã đau không nhẹ, cộng thêm mặt đất rung lắc kịch liệt, cô thử mấy lần mà vẫn không đứng dậy nổi. Trong lúc tuyệt vọng, định bò bằng cả tay lẫn chân ra ngoài, thì cha cô Tân Dũng đã lao tới.
Tình huống cấp bách, ông chẳng kịp nói một lời, cúi xuống bế thốc con gái lên, rồi gồng mình lao ra ngoài.
Nhưng mặt đất chấn động quá mạnh, đi đứng loạng choạng, mỗi bước đều khó giữ thăng bằng. Vừa chạy được vài bước, một tiếng “rầm” chát chúa vang lên phía sau, cái tủ khử trùng đặt cạnh tường đã đổ sập xuống.
Tiếng vỡ choang loảng xoảng nối tiếp nhau, không cần nhìn cũng biết bát đĩa bên trong đã tan nát thành từng mảnh.
Nếu không phải Tân Dũng kịp thời ôm cô chạy đi, chắc Tân Chỉ đã bị cái tủ nặng nề ấy đập thẳng vào người rồi.
Lúc này, cô chẳng dám nghĩ nhiều nữa, chỉ ôm chặt lấy cổ cha, sợ ông vừa chạy vừa lo lắng mình tuột tay mà ngã.
May thay, nhà bếp của nông gia lạc mới xây chưa lâu, kết cấu vẫn còn rất chắc chắn, dù địa chấn dữ dội mà chưa sập. Cuối cùng, cả năm người trong nhà cũng thành công thoát ra ngoài, chạy đến khoảng sân trống.
Nhưng còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm, bầu trời phía trên bỗng tối sầm lại.
Trần Mạn ngẩng đầu, ngỡ ngàng hỏi:
“Chẳng lẽ là nhật thực toàn phần?”
Trước mắt tối om, tầm nhìn hoàn toàn bị tước đoạt. Năm người nhà họ Tân chỉ còn biết ngồi sát vào nhau, chờ màn đêm kỳ lạ này trôi qua.
Tân Chỉ vừa xoa phần xương cụt đau ê ẩm vừa thầm nghĩ:
Trời đất, vừa động đất xong, giờ lại thêm nhật thực toàn phần? Có cần phải dữ dội thế này không?
Mặt trời bị che khuất hoàn toàn, chẳng còn lấy một tia sáng. Nhật thực quy mô lớn như vậy, chẳng lẽ thiên văn đài không hề quan sát được? Trước đó cũng chẳng nghe tin tức gì. Lần nhật thực toàn phần lớn như thế này hình như là từ năm 2009 kia mà, lúc đó còn thông báo trước mấy ngày. Sao lần này lại im ắng thế?
Cảm nhận được mặt đất rung lắc dần lắng xuống, Trần Mạn mới thở phào đôi chút, rồi quay sang hỏi con gái:
“Tiểu Chỉ, con có bị ngã nặng không?”
Trong bóng tối, Tân Chỉ lắc đầu đáp:
Khi chạy thoát thân, chẳng ai kịp mang theo điện thoại, muốn xem giờ cũng không được. Thế là cả nhà chỉ đành ngồi co cụm trong bãi đỗ xe tối đen, vừa chờ trời sáng lại, vừa lo lắng sợ dư chấn.
Trong bóng tối, thời gian như biến mất. Không biết đã qua mấy phút hay mấy tiếng, cuối cùng ánh sáng cũng dần trở lại.
Nhưng trước mắt họ không còn là cảnh tượng quen thuộc. Những ngọn núi cao sừng sững, từng cây đại thụ um tùm che kín tầm mắt.
Tân Dũng dụi mắt liên tục, không tin nổi vào cảnh tượng xa lạ ấy, giọng lạc đi:
“Đây… đây là nơi nào?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
