Lục Vệ có chút bất ngờ, trong ấn tượng của anh, Kỷ Hương Lan, ngoại trừ có chút kiêu ngạo ra, cũng khá để tâm đến cái nhìn của người khác về cô.
Lục Vệ đôi khi cũng rất thẳng thắn, nghĩ gì nói nấy, anh hỏi thẳng Kỷ Hương Lan: "Anh muốn biết, em nghĩ thế nào về chuyện của chúng ta? Nếu em không muốn, chuyện còn lại cứ để anh giải quyết, cứ coi như đến ăn một bữa cơm, được không?"
Do căn phòng hơi nhỏ, giọng Lục Vệ tuy rất nhỏ nhưng vẫn có thể nghe rõ ràng.
Khoảng cách giữa hai người không gần, nhưng Kỷ Hương Lan vẫn có thể ngửi thấy mùi hương trên người anh, rất nhàn nhạt, không rõ là mùi hương của cỏ cây gì, nhưng không có mùi thuốc lá.
Lục Vệ đối xử với Kỷ Hương Lan rất lịch sự và nhã nhặn, nên Kỷ Hương Lan cũng khách sáo đáp: "Em không muốn đến Đông Bắc, hiện tại phương pháp hữu hiệu và nhanh nhất đúng là kết hôn với anh. Trước kia... chuyện trước kia, em nghĩ em cũng nợ anh một lời xin lỗi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
