Tiền bạc trong nhà thì mãi đến sau năm 1978 mới được trả lại.
Nhưng khi đó nhà họ Kỷ đã tan đàn xẻ nghé, người chết thì chết, người chạy thì chạy, cuối cùng số tiền này được Tống Thành chuyển giao cho một người họ hàng xa của nhà họ Kỷ.
Nhưng có ích gì chứ? Dù sao thì số tiền này cũng không nằm trong tay mình phải không?
Trong thời buổi thiếu ăn thiếu mặc này, có tiền mà không có phiếu thì cũng chẳng làm được chuyện gì lớn nhưng không có tiền thì không làm gì được hết.
Ít nhất thì phải giữ lại những món đồ ngọc và đồ trang sức bằng vàng bạc mà bà để lại cho cô!
Nghĩ đến đây cô liền kéo ngăn kéo nhỏ trong tủ gỗ ra lục lọi lấy một chiếc hộp gỗ nhỏ.
Nắm lấy chiếc hộp gỗ nhỏ, cô mở cửa phòng và chạy xuống lầu khi bên tai vừa có tiếng “ầm ầm” vừa có tiếng tim cô đập thình thịch.
Mặc dù trước khi xuyên sách cô là một nhà thám hiểm ngoài trời nổi tiếng nhưng cũng không chịu nổi cảnh này. Trong mùa đông giá lạnh mà trán vẫn toát ra một lớp mồ hôi mỏng.
Kỷ Hương Lan vừa lẩm bẩm vừa chạy xuống: “Có thể giấu ở đâu đây?”
Mười năm trước, cấp trên đã chỉ thị phải chuẩn bị chiến tranh và phòng chống thiên tai, kêu gọi quần chúng đào hầm trú ẩn dưới lòng đất.
Chủ yếu dùng để dự trữ lương thực, sau đó ba năm đói kém đầu những năm sáu mươi, không ít người cũng nhờ vào lương thực dự trữ dưới lòng đất này mà vượt qua được một thời gian.
Chỉ là không ai ngờ rằng nạn đói lại kéo dài đến ba năm, dù có dự trữ lương thực thì người dân bình thường cũng đã ăn hết sạch từ lâu.
Còn hầm trú ẩn dưới lòng đất cũng được giữ lại từ thời đó, cũng được coi là nơi không thể thiếu của một số gia đình giàu có.
Cô chạy đến hầm trú ẩn dưới lòng đất với tốc độ gần như chạy nước rút, vừa mới đến gần, cô đã thấy ánh đèn vàng mờ trong đó tắt ngúm.
Kỷ Hương Lan theo phản xạ trả lời.
"Là tôi."
Không khí im lặng khoảng hai giây, đèn lại sáng lên.
"Ồ, là con gái à"
Cô nhận ra đó là giọng của Kỷ Cảnh Hòa.
Cô thò người vào, căn hầm được làm thành hầm trú ẩn dưới lòng đất, thắp một ngọn đèn dầu, trong căn phòng tối tăm có hai người đang cầm xẻng đào hố đất.
Mờ mờ còn nghe thấy giọng nói dịu dàng của Đỗ Sơ Xuân nói nhỏ: "Cái này dùng để chiên lên ăn rất thơm."
Hai người cùng lúc quay đầu lại vì sự xuất hiện của Kỷ Hương Lan.
Kỷ Hương Lan:???
Khoảnh khắc ba người nhìn nhau, Kỷ Hương Lan không biết là kinh ngạc hay vui mừng, chỉ thấy dung mạo của Kỷ Cảnh Hòa và Đỗ Sơ Xuân giống hệt cha mẹ cô ngoài đời thực!
Không gian ngột ngạt của tầng hầm ẩm thấp, mùi đất ẩm ướt bao trùm, sự xuất hiện của Kỷ Hương Lan khiến ngọn đèn dầu chao đảo.
Tim Kỷ Hương Lan đập thình thịch, như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.
Hai người trong hầm tránh bom, khi nhìn thấy Kỷ Hương Lan, cũng rõ ràng giật mình.
Kỷ Hương Lan không biết tại sao họ lại kinh ngạc như vậy, có lẽ là vì cô chạy xuống cầu thang, thậm chí còn không kịp nhặt một chiếc giày.
Trong ấn tượng của họ, cô không bao giờ rơi vào tình trạng bết bát như vậy.
Tuy nhiên, ánh mắt cô đảo qua, dừng lại trên tay phải của Kỷ Cảnh Hòa đang cầm xẻng, ông ta càng thêm bất giác nâng xẻng lên khi Kỷ Hương Lan nhìn, xúc một xẻng đất đầy.
Kỷ Hương Lan: ?
Trong sách đề cập đến Kỷ Cảnh Hòa là người thuận tay trái, tại sao ông ta lại dùng tay phải?
Nhìn ông ta lại dùng tay phải cắm xẻng xuống đất, biểu cảm của cô trở nên mơ hồ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)