Vào mùa đông năm 1966 ở Hàng Thành.
Ngoài cửa sổ có tuyết rơi dày như nhung, một cơn gió mùa đông lạnh lẽo thổi qua cuốn từng bông tuyết đập vào cửa sổ rơi rải rác trên khung cửa sơn màu đỏ đã phai màu vì nắng.
Qua lớp kính nhìn vào không gian bên trong thì thấy có một chiếc giường gỗ lớn khoảng một mét rưỡi, cột giường được chạm khắc hoa mẫu đơn sống động như thật.
Chất gỗ bóng loáng cho thấy nó có giá trị không hề rẻ. Lúc này, có một người đang ngồi trên giường với khuôn mặt nhỏ nhắn trắng trẻo nhưng tái nhợt vì mùa đông giá lạnh.
Kỷ Hương Lan trong gương có vầng trán đầy đặn, đôi lông mày lá liễu khiến khuôn mặt trái xoan trở nên thanh tú, bên dưới sống mũi cao thẳng là đôi môi nhỏ nhắn đỏ hồng.
Khuôn mặt xinh đẹp nhưng có chút mơ màng đang cau mày, bởi vì Kỷ Hương Lan lúc này không phải là Kỷ Hương Lan lúc trước, cô đã xuyên không.
Mười phút trước có những mảnh ký ức vụn vặt ùa vào đầu khiến Kỷ Hương Lan cảm thấy chóng mặt, muốn nôn thốc nôn tháo.
Cô đang cầm một chiếc gương tròn bằng nhựa màu đỏ trên tay, mặt sau gương còn dán hình ảnh hoa hồng đỏ.
Cô nghiêng đầu soi gương rồi khẳng định: "Là mặt của mình."
Sắc mặt Kỷ Hương Lan bỗng trở nên khó coi vì gương mặt là của cô nhưng nơi này không phải nơi cô vốn sinh sống.
Trên giường trải hai lớp chăn bông màu xanh lục dày, cô quay đầu nhìn về phía tủ trang điểm bên cạnh giường.
Tủ trang điểm được làm bằng gỗ màu nâu đỏ với bề mặt gỗ có độ bóng loáng của thời gian, độ bóng của gỗ rất tốt nên có thể thấy ngày thường nó được bảo dưỡng bằng dầu thông.
Trên bàn còn đặt một chiếc ấm sắt màu đỏ in hình hoa lan, chiếc gương trên tủ mang đến cảm giác thô ráp không cùng đẳng cấp với chiếc gương điện tử trong phòng cô trước đây.
Ánh mắt cô dừng lại trên bức tường bên cạnh tủ trang điểm, trên đó dán hình một thiếu nữ tuổi đôi mươi mặc trang phục dân tộc Lê màu đỏ tươi, đầu đội nón lá và đang nhìn về phía ngọn núi bên kia.
Kỷ Hương Lan biết rằng đây là cảnh trong vở kịch mà vài năm trước người mẹ Đỗ Sơ Xuân đã nắm tay cô đi xem ở vườn lê bằng đôi giày "gót sen ba tấc" của bà. Sau khi xem xong bà còn cố ý xin cho cô tờ báo tuyên truyền này về để dán trong phòng.
Cô bình tĩnh sắp xếp lại những ký ức thừa thãi trong đầu rồi ánh mắt lướt đến một cuốn lịch nhỏ treo dưới bức tranh.
Cuốn lịch dài chừng sáu tấc, trên đó còn có câu đối ngày Tết những năm trước và có một câu nói mang đặc trưng thời đại.
Cảnh tượng hơi quen này khiến cô liên tục xua tay: "Không, không, không..."
Nếu như lúc đầu cô thấy những cảnh này vừa quen vừa lạ thì bây giờ cô đã biết đây là nơi nào rồi...
Bây giờ là ngày 10 tháng 12 năm 1966, còn Kỷ Hương Lan đã xuyên sách, xuyên từ năm 2222 đến năm 1966 sau khi ngủ một giấc.
Cô xuyên vào một cuốn tiểu thuyết mà cô mới đọc gần đây, được sáng tác dựa trên nguyên mẫu là hồi ký phát tài của một nhà giàu.
May mắn thay cô là hôn thê của nhà giàu này.
Còn điều không may hình như cô là một nhân vật phụ sẽ chết sớm...
Kỷ Hương Lan: “?”
Chuyện này...
Quá vô lý, quá vô lý, quá vô lý rồi!
Kỷ Hương Lan trong sách xuất thân từ gia đình trí thức, mẹ cô đã khó sinh khi sinh cô ra nhưng may mắn là cuối cùng cả mẹ và con đều bình an. Nhưng mẹ cô không thể sinh thêm con nữa vì vậy nhà họ Kỷ chỉ có một mình cô là con gái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


-328046.png&w=256&q=75)