Lúc ấy nhân viên phòng quản lý đã bị kéo ra từ trong ổ chăn, khẩn cấp lên mạng tiến hành xóa bỏ, sửa đổi video giám sát, sau khi trải qua chuyện lần đó, nhân viên phòng quản lý đã có ấn tượng rất sâu.
Hiện giờ nhân viên làm việc trên internet chỉ có một nguyên tắc, đó chính là tình nguyện để những người trong bộ ngoại giao chạy gãy chân, cũng không được buông tha bất luận một tin tức khả nghi nào, vì vậy mà phòng của bọn họ từ trên xuống dưới đều bị ăn dưa bở.
(*) Dưa bở: tin tức không chính xác.
Sau khi nhận được điện thoại từ phòng quản lý, trưởng phòng Quách Chính Thanh từ trên giường bò dậy đi ra ngoài, vội vàng gọi điện thoại phái ra hai nhân viên đi tới hiện trường để kiểm tra đối chiếu sự thật.
Nửa tiếng sau, nhân viên ngoại giao gọi điện thoại trở về bẩm báo tình huống, sau khi đến nơi thăm dò, bọn họ đã xác định được lời nói của chủ thớt trên Weibo chính là sự thật!
Ban đầu miếng đất trống kia đúng là đang trống rỗng lại đột nhiên xuất hiện một tòa nhà thời cổ đại, hơn nữa diện tích của tòa nhà này còn rất lớn, bọn họ chỉ đi dọc theo phía bên ngoài của tòa nhà để thăm dò một vòng, bước đầu suy đoán tòa nhà này chiếm diện tích ước chừng 3000 mét vuông trở lên, trực tiếp chiếm cứ hơn phân nửa diện tích của miếng đất trống.
Sau khi nghe xong tin tức, Quách trưởng phòng cảm thấy da đầu muốn nổ tung, từ khi ông lên làm quản lý phụ trách những sự kiện đặc thù, ông gặp được chuyện xuyên không cũng không ít.
Đa số đều là người xuyên không, gần nhất thì có người từ thời dân quốc, xa nhất thì có người từ thời nguyên thủy xuyên không đến đây, bởi vì có sự tồn tại của phòng quản lý đặc thù, “người đến từ bên ngoài” đều được phòng quản lý bọn họ an bài thỏa đáng, ngay cả người từ thời viễn cổ xuyên không tới đây, hiện giờ cũng đã học được tiếng phổ thông cơ bản, phòng quản lý đặc thù của bọn họ đã bắt đầu an bài công việc cho người xuyên không để tự nuôi sống chính mình.
Phòng quản lý sự kiện đặc thù đã thành lập được vài chục năm, chuyện phòng ở xuyên không đến đây là lần đầu tiên xuất hiện.
Việc đầu tiên làm Quách trưởng phòng đau đầu nhất không phải là chuyện miếng đất trống bỗng nhiên xuất hiện một tòa nhà, mà là miếng đất đang bị tòa nhà chiếm cứ.
Miếng đất này không phải là miếng đất bình thường, nó đã được công ty địa ốc XX ra giá cao để mua lại từ phòng bán đấu giá, công ty địa ốc đang chuẩn bị lên kế hoạch xây dựng thành một khu thương mại, nếu là miếng đất khác của chính phủ thì tốt quá rồi, trực tiếp báo cáo lên phía trên là được, nhưng miếng đất này đã bị bán đấu giá ra ngoài, muốn thu hồi không phải là một việc dễ dàng.
Quách trưởng phòng mặt ủ mày ê ngồi yên một lúc lâu trong văn phòng, mới từ trong đau khổ an ủi chính mình. Lại nói tiếp, phòng ở xuyên không vẫn tốt hơn là việc có người xuyên không, người xuyên không tới đây phòng quản lý bọn họ phải an bài ăn uống ngủ nghỉ, còn phòng ở xuyên không chỉ cần phái ra vài người đi dọn dẹp, báo cáo cho chính phủ, sau đó trực tiếp treo biển hành nghề làm nơi tham quan du lịch.
Ông đã xem qua ảnh chụp hiện trường do nhân viên cấp dưới gửi tới, tòa nhà tứ hợp viện năm tiến này được bảo tồn rất hoàn hảo, hiện tại ở Đế Đô cũng tìm không thấy tòa nhà thứ hai giống như vậy.
Nếu tòa nhà vô chủ, lấy ra làm nơi tham quan cũng không có gì, nhưng nếu có chủ, dựa theo ưu đãi hiện tại của chính phủ đối với người xuyên không, thì tòa nhà lớn này là tài sản thuộc quyền sở hữu của chủ cũ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)