Lúc trước cả nhà muốn chạy nạn, Sở Tú Nương chỉ huy con dâu cùng cháu gái may vàng lá ở trong quần áo, hiện nay toàn bộ nhóm vàng lá đều bị Triệu Hoa Lan nhặt ra để ở trên bàn.
Lúc này Triệu Hoa Lan đem hộp đựng vàng lá đẩy tới trước mặt Sở Tú Nương, thấy vẻ mặt mẹ chồng không hài lòng, bà vội vàng bổ sung nói: “Những cái này đều là chúng con nhặt ở ngoại viện cùng chủ viện, sân của mẹ còn chưa có đi.”
Sở Tú Nương làm trưởng bối, tự nhiên phải có uy nghiêm, bà không ở đó, Triệu Hoa Lan cùng Cảnh Tình thu dọn tài vật trong nhà đều lựa chọn việc lướt qua thượng viện.
Ngày xưa nơi có nhiều vàng lá nhất ở trong phủ chính là viện của Sở Tú Nương.
***
Nhìn hộp nhỏ khắc hoa ở trước mặt, Sở Tú Nương thở dài nói: “Vàng lá trong viện của mẹ cũng ở chỗ này, lúc trước chuẩn bị chạy nạn đều cất vào trong bao quần áo.”
Sở Tú Nương là người trải qua cuộc sống nghèo khổ, lúc trước chuẩn bị chạy nạn cũng đã đem tài vật trong tay đều cất giấu trong bao quần áo.
Lúc trước đóng gói tay nải Triệu Hoa Lan tự nhiên cũng đã kiểm kê qua, bên trong ngoại trừ một chút vàng bạc, dư lại nhiều nhất chính là các loại trang sức của phụ nữ.
Đa số trang sức của phụ nữ nhà họ Cảnh đều tìm thợ thủ công ở cửa hàng có tiếng tăm vang dội nhất kinh thành để làm, chẳng những có hình thức mới mẻ độc đáo, cho dù đem bán cũng không sợ bán không được giá.
Cho nên lúc thu thập đồ vật quý giá, phụ nữ của nhà họ Cảnh đều dọn dẹp lại đồ của mình.
Kỳ thật trong phủ đáng giá nhất vẫn là ngân phiếu của tiền trang Đại Thông.
Lúc kiểm kê tài vật Triệu Hoa Lan đã thuận tiện đếm qua, tất cả ngân phiếu ở trong phủ ước chừng có bốn vạn lượng.
Nếu ở Đại Chu triều, cầm bốn vạn lượng ngân phiếu muốn mua bao nhiêu đất ở kinh thành mà không được.
Nhưng ở thế giới này căn bản không có tiền trang Đại Thông, ngân phiếu ở trong phủ mang tới chỗ này chính là mớ giấy lộn, dùng để lau tay đều ngại không đủ mềm.
Hôm qua Quách Chính Thanh đã nói giá tiền của miếng đất cho người nhà họ Cảnh.
Bởi vì có chính phủ ra mặt, bên chỗ công ty địa ốc cũng đưa ra một cái giá công tâm.
Tám trăm triệu hai ngàn vạn!
Giá tiền này chỉ tăng thêm một chút phí làm thủ tục mà lúc trước công ty địa ốc mua ở trong phòng đấu giá.
Hơn tám trăm triệu tự nhiên là mắc, vốn dĩ giá đất ở Đế Đô chính là mắc như vậy.
Hiện giờ đất ở Đế Đô đã sớm khai phá gần hết, vốn dĩ đất dư lại cũng không nhiều, miếng đất này chính phủ phải suy nghĩ mất một hai năm mới quyết định đem ra bán đấu giá, lúc trước công ty địa ốc vì muốn mua được miếng đất này cũng phí rất nhiều sức lực.
Nếu không có chính phủ ra mặt đàm phán, cho dù công ty địa ốc bị đánh chết cũng sẽ không nhường ra miếng đất này.
Miếng đất này có vị trí địa lý thật sự rất tốt, phía trước chính là nhà ga tàu điện ngầm, xung quanh mặt sau đều là office building, chỉ cần trung tâm thương mại có thể thuận lợi khai trương, chỉ cần thu phí của các nhãn hiệu lớn, tiền đếm cũng không hết.
Chính phủ cũng sẽ không làm công dân của mình có thua thiệt, mặc dù thu hồi miếng đất này, nhưng cũng hứa hẹn sẽ cho công ty địa ốc quyền ưu tiên bán đấu giá một miếng đất khác.
Ở hiện đại ngây người đã nhiều ngày, dưới sự trợ giúp của Đới Lộ cùng Khâu Thành Cảnh, người nhà họ Cảnh đã có nhận thức cơ bản đối với hệ thống tiền bạc ở hiện đại.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

