“Không phiền, không phiền, xử lý vấn đề thay mọi người là chức trách của chúng tôi, về sau hai người Tiểu Đới cùng Tiểu Khâu chính là người phụ trách của mọi người, có việc cần giúp mọi người đều có thể tìm bọn họ.”
Thấy người nhà họ Cảnh sau khi nghe hiểu mọi chuyện, Quách Chính Thanh nói tiếp: “Bởi vì lúc trước mọi người đều hôn mê, có một việc rất gấp tôi muốn hỏi rõ ràng ý kiến của mọi người.”
Nghe Quách Chính Thanh nói như vậy, người nhà họ Cảnh bao gồm Cảnh Lâm, đều không khỏi ngồi thẳng thân thể, nghiêm túc nghe ông ấy muốn nói chuyện gì.
“Chuyện là thế này, tình huống của mọi người có chút đặc thù, tòa nhà đã xuyên qua đây cùng mọi người, loại tình huống này là lần đầu tiên phát sinh, hiện tại miếng đất bị tòa nhà của mọi người đè lên đã được bán đi, miếng đất này lại có giá trị xa xỉ, phòng quản lý chúng tôi cũng lấy không ra nhiều tiền như vậy.”
Nghe Quách Chính Thanh nói xong, không đợi Cảnh An Hoằng mở miệng, Sở Tú Nương đang ngồi dựa vào trên giường bệnh đã vội vàng mở miệng: “Ngài Quách, chúng tôi sẽ mua lại miếng đất kia!”
Mặc dù Cảnh phủ không phải là tổ trạch, nhưng đây là nơi mà lúc kết hôn Sở Tú Nương cùng chồng đã bỏ ra phân nữa tiền tiết kiệm để mua lại làm phòng tân hôn.
Tổ tiên của nhà họ Cảnh vẫn luôn sống ở Hoài Tây, Sở Tú Nương cùng chồng là đồng hương, lúc ấy nhà họ Cảnh cùng nhà họ Sở đều nghèo khổ, mặc dù nhà họ Cảnh có điều kiện tốt hơn một chút, nhưng cũng chỉ có bảy tám mẫu đất khô cằn, khó khăn lắm mới đủ sống tạm thôi.
***
Cũng nhờ có Cảnh Phổ Nguyên cha của Cảnh An Hoằng có bản lĩnh, là một người nông dân lại không muốn cả đời phải kiếm ăn trong đất, thời đại lúc ấy tiền triều có hoàng đế ngu ngốc, lại có gian thần nên ông đã nhân cơ hội này lăn lộn lập nên gia nghiệp.
Ở trong lòng Sở Tú Nương, chồng bà là một người đàn ông rất lợi hại, ông từ một người bán hàng rong khiêng đòn gánh đi bán khắp hang cùng ngõ hẻm, trước mở tiệm vải, sau mở tiệm gạo, trà lâu, cuối cùng đi theo một vị quý nhân làm buôn bán về gỗ.
Phế Đế của tiền triều thích xa hoa lãng phí, thích hưởng lạc, Phế Đế đăng cơ mười năm, hành cung lớn lớn bé bé đã tu sửa mười mấy cái, quan viên trong triều cũng thích đua đòi, nóng vội muốn xây dựng trang trí hành cung lớn hơn nữa, nương vào gió đông này, Cảnh Phổ Nguyên đã chính thức rửa sạch bùn đất trên hai chân, trở thành phú thương số một số hai.
Mặc dù chồng bà đã qua đời nhiều năm, nhưng ở trong lòng Sở Tú Nương, hình ảnh chồng bà mua lại tòa nhà lớn ở kinh thành, ngồi xe ngựa khí phái về quê đón bà lên kinh, chỉ là chuyện mới xảy ra ngày hôm qua.
Tòa nhà này chứa đựng quá nhiều ký ức cùng tình cảm của Sở Tú Nương, bà không bao giờ muốn từ bỏ.
Đối với lời của mẹ mình, Cảnh An Hoằng đồng ý một vạn lần, tòa nhà là cha để lại cho ông, nhất quyết không thể vứt bỏ.
Cảnh An Hoằng cũng không phải là người không biết trời cao đất dày, nghe Quách Chính Thanh luôn cường điệu miếng đất kia rất quý, trong lòng ông cũng có chút lo nghĩ.
Đôi tay của Cảnh An Hoằng đã buông lỏng giờ lại nắm chặt, nắm chặt lại buông lỏng, lặp lại rất nhiều lần, ông mới thật cẩn thận mở miệng hỏi: “Không biết miếng đất kia định giá bao nhiêu? Nếu tiền trong tay chúng tôi không đủ, có thể cho chúng tôi một ít thời gian để chuẩn bị tiền không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
