Đối phương bây giờ chỉ mười tuổi, vốn không có gì cần tránh hiềm nghi, lúc này hai huynh đệ bọn họ càng không muốn đi.
Rất nhanh, phu thê Mạnh gia đã được đón vào, nhìn thấy cửa sổ đóng chặt, bọn họ vốn còn có chút buồn bực.
Nhưng khi ánh mắt bọn họ chạm đến đứa bé trong lòng Kiều Trung Quốc, trong nháy mắt đã hiểu rõ.
Trong lòng Mạnh phu nhân rất hâm mộ.
Toàn kinh thành đều đồn đại, Kiều Ngự Sử sủng thê như mệnh, hơn nữa... Thân thể tuyệt vời gấp bội.
Nhìn xem, người đến tuổi trung niên còn có thể sinh thêm một nữ nhi, thấy khách còn ôm, có thể thấy được cưng chiều giống như con ngươi.
Lại nhìn hai nhi tử của người ta, đều là nhân trung long phượng, giới phu nhân kinh thành nói đến Kiều phu nhân, ai mà không hâm mộ đến cắn khăn chứ?
Lại nhìn lão đầu nhà mình, rõ ràng so với Kiều Ngự Sử còn nhỏ hơn năm tuổi, lại bụng phệ, đỉnh tóc đã thấy thưa thớt, thiếp thất lại nạp một phòng lại một phòng.
Mạnh phu nhân hận lắm!
Người so với người, tức chết người!
Mạnh lão gia lại không có loại tự giác này, ông ta nâng bụng lên, vẻ mặt tươi cười nghênh đón.
“Kiều huynh, tối hôm qua xảy ra chuyện đột ngột, chiêu đãi không chu toàn, có nhiều đắc tội. Sáng sớm hôm nay tiểu nữ đã tốt, tiểu đệ đặc biệt bảo nó tự mình đến nói cám ơn với nhị công tử quý phủ.”
Nói xong ông ta hơi nghiêng người, lộ ra Mạnh Cốc Tuyết phía sau.
Kiều Trung Quốc biết tâm tư khuê nữ, đặc biệt nghiêng mặt nàng ra bên ngoài.
Kiều Kiều Kiều chăm chú nhìn, không khỏi có hơi thất vọng.
Phải biết rằng, ở trong tiểu thuyết, tác giả miêu tả mỹ mạo của Mạnh Cốc Tuyết đến trên trời có dưới đất không có, thậm chí đưa tới danh tiếng đệ nhất mỹ nữ và đệ nhất tài nữ kinh thành.
Kiều Kiều Kiều kỳ vọng quá cao, nhưng mà tiểu cô nương mười tuổi dù sao còn chưa trưởng thành.
Chỉ thấy lông mày nàng cong cong, mũi vểnh lên, miệng nho nhỏ, sắc mặt còn có hơi tái nhợt.
Chỉ là cặp mắt kia quả thật đẹp mắt, linh động hoạt bát, lúc này cũng hết nhìn đông tới nhìn tây.
[Ôi trời, xem ra tối hôm qua rơi xuống nước chính là cơ hội nữ chính xuyên qua, bây giờ linh hồn trong bộ thân thể này đổi thành người trưởng thành hiện đại, nội dung câu chuyện rốt cục vẫn là tới!]
Phụ tử Kiều gia trong nháy mắt khiếp sợ đến tê dại.
Xuyên qua?
Ông đã tự động xem nhẹ một sự thật, khuê nữ nhà ông cũng rất quỷ dị có được hay không!
Tuy rằng trong lòng suy nghĩ hàng vạn hàng nghìn, nhưng lăn lộn trong quan trường nhiều năm như vậy, Kiều Trung Quốc vẫn có thể mặt không đổi sắc.
“Mạnh huynh sao lại nói như vậy, hôm qua bận rộn là chuyện thường tình, không cần tốn nhiều công sức như vậy.”
Mạnh lão gia là cá nhân tinh anh, hiện giờ Kiều gia được trọng dụng, Kiều Trung Quốc tuy rằng chỉ là Ngự Sử tam phẩm, nhưng trên triều đình ông tùy ý oán hận, ai dám cãi một câu?
Bởi vì trong lòng tất cả mọi người đều rõ ràng, phàm là người bị Kiều Trung Quốc bắt được, không phải trong lòng có quỷ, thì là cũng bắt được tang vật.
Nhưng ông hết lần này tới lần khác là một triều thần cô độc, yến hội giữa đồng liêu cũng không tham gia, độc lai độc vãng.
Mạnh lão gia nghĩ, nếu như có thể mượn cơ hội này làm tốt quan hệ với Kiều Trung Quốc, vậy ông ta ở trên triều đình chẳng phải có thêm một phần bảo đảm sao?
“Ai, Kiều huynh, ân cứu mạng lớn hơn trời, Tiểu Tuyết, mau tới nói cám ơn nhị công tử!”
Mạnh Cốc Tuyết đi ra, ánh mắt sáng ngời, thanh âm trong trẻo.
“Đa tạ ơn cứu mạng của Kiều nhị công tử, Tiểu Tuyết không thể báo đáp, suốt đời khó quên!”
Kiều Địa Nghĩa cực kì tỉ mỉ nhìn thử, tối hôm qua Mạnh Cốc Tuyết rõ ràng thần tư thác loạn, biểu hiện rất nhát gan, chỉ biết khóc sướt mướt, sau đó thì phát sốt cao.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


