Kiều Kiều Kiều nhìn hai người bất động, vẻ mặt không khỏi nghi ngờ.
[Đại ca và nhị ca sao đột nhiên nhìn nhau?]
Từ góc độ của nàng, chỉ có thể nhìn thấy cằm góc cạnh rõ ràng của hai người.
Kiều Thiên Kinh nghe đến đó, vẻ mặt đột nhiên biến đổi, cúi đầu thân mật chạm vào khuôn mặt Kiều Kiều.
“Tiểu muội thật đáng yêu, bộ dạng giống mẫu thân.”
Kiều Địa Nghĩa cũng kịp phản ứng, hắn hơi cúi người xuống, bình tĩnh nhìn Kiều Kiều Kiều, thấy đôi mắt nàng mờ ảo, quả thật khiến người ta vô cùng yêu thích.
Kiều Kiều Kiều nhìn hai ca ca xuất chúng, đột nhiên lại ưu thương.
[Hai thiếu niên lang quang phong tế nguyệt như vậy, đại ca ở quan trường bị người hãm hại, một đời anh danh hủy hết, cuối cùng bị ngũ mã phanh thây!]
[Nhị ca vì nước chinh chiến trên sa trường bị gian nhân ám toán, da ngựa bọc thây!]
[Còn nhóc con ta đây, còn vào lúc ba tuổi vô cớ chết non!]
[Ông trời dựa vào cái gì đối xử với chúng ta như vậy, rõ ràng là một nhà trung nghĩa, lại bị đối xử bất công, đoạn tử tuyệt tôn, không công bằng!]
Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa:!!!
Cái gì?
Muội muội sẽ chết khi mới ba tuổi!
Không, chuyện này bọn họ tuyệt đối không thể tiếp nhận!
Phụ thân mẫu thân và bọn họ trông mong hơn mười năm, mới trông mong ra tiểu muội này!
Giờ khắc này, Kiều Thiên Kinh và Kiều Địa Nghĩa không phải khiếp sợ vận mệnh của mình trước, mà là lo lắng cho an nguy của Kiều Kiều Kiều.
Vừa rồi Kiều Kiều Kiều không tiết lộ vận mệnh của mình, hiện giờ Kiều lão gia và Kiều phu mới biết được mệnh Kiều Kiều Kiều định sẵn chết sớm, càng cảm thấy trời đất quay cuồng.
[không được, ta phải tích cóp nhiều điểm công đức! Công đức càng nhiều, ta mới có tư bản bảo mệnh, mới có thể giữ được Kiều gia!]
Công đức?
Kiều phu nhân nghe đến đó, lập tức quyết định bắt đầu từ ngày mai, sẽ lấy danh nghĩa Kiều Kiều Kiều tích đức làm việc thiện, cung phụng Bồ Tát, cho dù tốn bao nhiêu tiền bạc đều không tiếc!
Kiều Kiều Kiều làm quen một vòng người, thật sự mệt mỏi không chịu nổi, nàng còn cảm thấy rất đói, trong dạ dày quá rỗng rồi.
[A - - đói quá - -]
Trong miệng nàng phát ra tiếng khóc giống như tiếng mèo kêu.
Kiều phu nhân nghe đến đó, lập tức vươn tay ra, "Kiều Kiều nháo người, đoán chừng là đói bụng, ta tới cho con bé ăn, các người ra ngoài đi.”
Tuy rằng phu nhân nhà giàu bình thường đều không tự mình cho con bú, nhưng Kiều Kiều là thịt trong lòng bọn họ trông mong mười mấy năm, bà đã sớm quyết định, hết thảy tự mình làm.
Kiều Kiều Kiều mắt thấy phụ thân sắp đi, sợ tới mức oa oa kêu to.
[Phụ thân ơi! Đêm nay phụ thân không thể say rượu đâu!]
Kiều Trung Quốc không muốn Kiều Kiều Kiều cho rằng mình có thể nghe được tiếng lòng của nàng, bằng không về sau Kiều Kiều bó tay bó chân, sợ là gì cũng không dám nghĩ.
Vì vậy ông ấy đúng như Kiều Kiều Kiều dự liệu trước đó, dịu giọng nói: "Phu nhân, nàng vừa mới sinh xong, còn quá suy yếu, đêm nay vi phu ở lại chăm sóc nàng nhé."
Kiều phu nhân cũng có tính toán của mình, bà hiểu ý người mà lắc đầu, "Phu quân là một đại nam nhân, lúc này có nhiều bất tiện, mấy ngày nay trước hết uất ức chàng ở thư phòng mấy đêm nhé?"
[Bánh răng vận mệnh bắt đầu chuyển động! Hu hu hu không được, ta thật sự muốn đói đến hôn mê! A a a! Phụ thân người không thể đi!]
Kiều Kiều Kiều bận rộn không chịu nổi, kết quả chờ sữa đến bên miệng, toàn bộ đầu óc nàng liền biến thành một đống hỗn độn, uống vài ngụm liền ngủ say.
Kiều phu nhân thấy Kiều Kiều Kiều đã mềm nhũn đi ngủ, lúc này mới gọi nhũ nương Lưu ma ma bên cạnh tới, thản nhiên dặn dò:
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)