Hắc y nhân kia không hỏi nguyên do gì, kiên định mà cung kính đáp, lúc từ cửa sổ nhảy ra, vô thanh vô tức, giống như một mảnh bóng đen.
Kiều Trung Quốc chậm rãi đứng dậy, đi tới bên cửa sổ nhìn trăng tròn trên bầu trời, trong lòng thầm than một tiếng:
"Kiều Kiều, phụ thân đã dựa theo con biết hết thảy nắm chặt an bài, hy vọng có thể mượn chuyện này bảo trụ hòa bình Đại Ung triều không dễ có được, thay đổi vận mệnh cả nhà Kiều gia ta."
Suy nghĩ đến đây, ông đột nhiên vô cùng nhớ nhung phu nhân dịu dàng nhà mình và cả nữ nhi nhu thuận, vì thế xoay người đẩy cửa thư phòng ra, cất bước đi đến hướng chính phòng.
————
Ngoài cửa Kiều phủ là phố Thừa Thiên, ở góc đường lúc này có một chiếc xe ngựa đang đậu.
Bên cạnh xe ngựa có một xa phu, thân hình hắn hơi còng xuống, nhìn tuổi đã cao.
Nhưng nếu nhìn kỹ, sẽ phát hiện xa phu này ánh mắt trong suốt, cằm trơn bóng, huyệt thái dương hơi nhô ra, rõ ràng là một cao thủ ngoại gia trung niên.
“Chủ tử, đêm đã khuya, nên về thôi.”
Thanh âm xa phu khàn khàn, ở trong gió đêm dễ dàng phiêu tán.
“Chờ chút.”
Trong xe truyền đến một giọng thiếu niên thanh nhã, lúc này Kiều Kiều Kiều nếu có thể nhìn thấy người này, nhất định sẽ chấn động.
Bởi vì canh giữ ở chỗ này không phải ai khác, chính là đương kim nhị hoàng tử, nam chính Thẩm Nguyên Bạch!
Xa phu có chút khó hiểu, "Chủ tử, ngài... rốt cuộc đang đợi ai?”
Lời vừa nói ra, trên mặt Thẩm Nguyên Bạch cũng có hơi mê mang.
Dự cảm này rõ ràng mãnh liệt như vậy, ai ngờ cho đến khi yến hội Kiều phủ tản đi, người mệnh định gặp nhau này cũng chưa từng xuất hiện.
Ước chừng lại qua nửa khắc đồng hồ, trên đường Thừa Thiên đã không còn bóng người, ở lại nữa sẽ quá mức chói mắt.
Nghĩ tới đây, Thẩm Nguyên Bạch bất đắc dĩ phất tay, "A Thắng, đi thôi.”
“Vâng, chủ tử.”
Xa phu nhẹ nhàng nhảy lên xe ngựa, xua ngựa vững vàng rời đi.
Thẩm Nguyên Bạch chậm rãi dựa vào vách xe, trong con ngươi vốn trong trẻo nhưng lạnh lùng tràn ra một tia nham hiểm, mày nhíu chặt lại.
Hắn ta luôn cảm thấy, dường như hôm nay hắn ta đã mất đi thứ gì đó khó lường.
Cuộc sống của trẻ sơ sinh ăn ăn uống uống rất nhanh đã qua.
Kiều Kiều Kiều dưới sự che chở tỉ mỉ của cả nhà, chậm rãi học được ngẩng đầu, xoay người, lúc bốn tháng tuổi, thì cả ngày cong cái mông muốn ngồi dậy.
Thời gian đi tới tháng chạp, Kiều Kiều Kiều nghênh đón tết âm lịch đầu tiên của nàng trên thế giới này.
Kiều Trung Quốc quả nhiên là sủng Kiều Kiều Kiều thành con ngươi, lúc Hưu Mộc* ôm thời khắc luyến tiếc rời tay, ngay cả Kiều phu nhân cũng giận ông thành nữ nhi nô. (*ngày nghỉ).
Lời vừa nói ra, Kiều Trung Quốc ngược lại lấy đó làm vinh dự.
Trước kia ông ở trong quân doanh, lúc nhàn hạ cùng cấp dưới học một tay điêu khắc gỗ tinh xảo, hiện giờ mỗi tháng một bức điêu khắc, ghi chép lại giống như đúc biến hóa Kiều Kiều Kiều trưởng thành.
Kiều Địa Nghĩa lại gần, "Phụ thân, cũng điêu khắc cho con một bức đi, tư thế oai hùng bừng bừng ấy!”
Kiều Trung Quốc nhấc chân đạp một cái: "Cút con bê! Đánh chưa đủ đúng không?”
Kiều Địa Nghĩa nghe xong lời này cả người run rẩy, bất mãn kêu lên: "Phụ thân, sao phụ thân cứ đánh con hoài vậy!”
Kiều Trung Quốc hừ lạnh một tiếng, "Cả nhà chỉ tiểu tử con da dày, không đánh con đánh ai?"
Ai bảo tiểu tử con không học giỏi, còn dám cùng người đi nơi pháo hoa kia!
Tuy rằng việc này còn chưa xảy ra, nhưng điều này cũng không ảnh hưởng lão tử sớm đánh con!
Kiều phu nhân ôm Kiều Kiều Kiều đi tới, thấy hai phụ tử bọn họ lại cãi nhau ầm ĩ, không khỏi bất đắc dĩ lắc đầu.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-150561.jpg&w=256&q=75)
