"Phu nhân, không cần tới ngày mai, chỉ đêm nay, chuyện tiểu thư chúng ta tè ra người Thái tử điện hạ, tám phần sẽ truyền khắp kinh thành!"
Kiều Kiều Kiều: (/w\).
Chẳng lẽ đây chính là ngâm nước tiểu thiên hạ biết trong truyền thuyết?
Trong phòng không khí vui vẻ, lúc này ngoài cửa lại vang lên tiếng gõ cửa.
“Phu nhân, là nô tỳ.”
Đó là thanh âm của một đại nha hoàn Lưu Thư khác.
“Lưu Thư, vào đi.” Lưu ma ma thấp giọng đáp.
Lưu Thư đẩy cửa đi vào, thần sắc có hơi sốt ruột, "Phu nhân, Mạnh phu nhân vừa mới nói, trước khi khai tiệc Mạnh tiểu thư đã đi thay quần áo, đến nay vẫn chưa về.”
“Bà ấy lo lắng Mạnh tiểu thư va chạm với khách quý phía trước, lúc này nhìn có hơi nóng vội, muốn phu nhân phái mấy người ra ngoài tìm xem.”
Kiều Kiều Kiều vốn đã buồn ngủ, nghe vậy lập tức giật mình!
[Cái gì! Mạnh Cốc Tuyết mất tích?]
[Xong rồi xong rồi, nàng ta nhất định là lặng lẽ meo meo chạy đến tiền viện! Hiện tại không chừng đang cùng Tĩnh vương cách không nhìn nhau, liếc mắt đưa tình.]
“Nô tỳ hiểu rồi.”
Kiều phu nhân hài lòng gật đầu, lại dặn dò một câu: "Đừng náo loạn, hôm nay là tiệc trăng tròn Kiều Kiều, không được xảy ra sơ suất gì.”
Lưu Thư lên tiếng đi ra cửa.
Đôi mắt Kiều Kiều Kiều sáng lấp lánh nhìn Kiều phu nhân.
[Ta sao lại cảm thấy trong lời nói mẫu thân giống như có chuyện thế?]
Khóe miệng Kiều phu nhân hơi nhếch lên, nhẹ giọng dỗ dành Kiều Kiều: "Kiều Kiều hôm nay mệt muốn chết rồi, ngủ một giấc nhé.”
Kiều Kiều Kiều được lay, mí mắt nhanh chóng bắt đầu đánh nhau, sau đó ngủ thiếp đi.
Ánh mắt Kiều phu nhân nặng nề nhìn ra ngoài cửa sổ, đáy mắt hiện lên một tia tinh quang.
Hậu viện Kiều phủ có một vườn hoa nhỏ, là lúc phu quân nhàn hạ sai người xây, trong đó núi giả, cây hòe chằng chịt, tham khảo phương pháp bài binh bố trận, nếu không có người chỉ dẫn, không dễ ra được.
Mạnh cô nương không an phận như thế, còn muốn mượn Kiều phủ của bà leo lên quyền quý, vậy để nàng ta ở bên trong cho đến khi yến tiệc kết thúc đi.
Giờ này khắc này, trong hoa viên nhỏ , Mạnh Cốc Tuyết lần thứ sáu đi tới cùng một giao lộ.
Nhìn ký hiệu quen thuộc trên vách núi giả, Mạnh Cốc Tuyết hoàn toàn sụp đổ.
Mẹ kiếp! Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì!
Hơn nữa, bây giờ nàng ta thật sự mắc tiểu rồi!
Yến tiệc giằng co suốt một canh giờ, Mạnh phu nhân gấp đến độ khóe miệng cũng sắp nổi bọt.
Mắt thấy các tân khách đã đi không còn nhiều lắm, Mạnh phu nhân uất ức ở chỗ ngồi, nước mắt cũng sắp bị dọa ra.
Đúng lúc này, Lưu Thư vội vàng đi tới, cúi người nói bên tai Mạnh phu nhân:
“Mạnh phu nhân, tìm được Mạnh tiểu thư rồi, chỉ là lạc đường ở hậu viện, không sao đâu.”
Mạnh phu nhân cả người giật mình, có loại cảm giác người chết đuối nổi lên mặt nước sống sót sau tai nạn.
“Mau, dẫn ta đi gặp nha đầu chết tiệt kia!” Mạnh phu nhân cũng bất chấp thể diện, nghiến răng nghiến lợi nói.
Sau khi nhìn thấy Mạnh Cốc Tuyết chật vật, Mạnh phu nhân hận không thể tát một cái lên trên mặt nàng ta.
Kết quả câu đầu tiên Mạnh Cốc Tuyết nói lại là: "Nương, mấy người Thái tử điện hạ đều đi rồi?”
Mạnh phu nhân nhất thời cảm thấy một hồi mê muội, bởi vì Mạnh Cốc Tuyết trực tiếp hỏi ra ở trước mặt đại nha hoàn Kiều phu nhân, chuyện này chuyện này...
Gia môn bất hạnh mà!
"Nha đầu chết tiệt, mau theo ta trở về, nửa năm này ngươi cũng đừng nghĩ bước ra khỏi cửa phòng nửa bước!"
Lưu Thư làm bộ như không nghe thấy, còn muốn tiễn một bước, Mạnh phu nhân xấu hổ liên tục bảo Lưu Thư dừng bước, túm cánh tay Mạnh Cốc Tuyết rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


