Ý tứ lời này của bà ta là muốn cảnh cáo Mạnh Cốc Tuyết, Kiều Thiên Kinh đã sớm đến tuổi kết hôn, cách nhau khá xa với tuổi tác của nàng ta, vả lại rất nổi tiếng, Mạnh gia bọn họ căn bản không trèo cao được.
Người ta không chừng muốn cưới công chúa!
Nhưng mà Mạnh Cốc Tuyết nghe nói như thế, lại càng hưng phấn.
Chỉ có ưu tú như vậy, nam nhân cực phẩm như thế, mới xứng với thân phận nữ xuyên qua của nàng ta!
Nàng ta hiện tại chỉ vừa mới xuyên qua, còn chưa kịp làm náo động mà thôi.
Chờ khi một bài thơ cổ từ trong miệng nàng ta lưu truyền ra, mọi người nhất định tôn sùng nàng ta là tài nữ đệ nhất thiên hạ!
“Oa, lần đầu tiên gặp ta đã nhìn ra đại ca ca không tầm thường, quả nhiên thật sự tốt không chịu được mà!”
Hai tay nàng ta ôm ở trước ngực, tư thái và vẻ mặt tiểu nữ nhi sùng bái.
Mạnh phu nhân nhìn đến đây, một hơi thiếu chút nữa không ra được!
Hôm nay thật sự là khiến bà ta xấu hổ chết, nếu truyền đến trong lỗ tai người khác, ngay cả giới kinh thành này bà ta cũng không cần lăn lộn!
[Mẹ nó, Mạnh Cốc Tuyết này hoàn toàn là lấy tư duy hiện đại hành sự à, nàng ta không phát hiện mẫu thân nàng ta đã xấu hổ phẫn nộ sắp xỉu luôn rồi sao?]
[Đại ca, phải kiên định! không thể bị hào quang nữ chính mê hoặc! Sau này nàng ta và Tĩnh Vương chơi đến nở hoa, căn bản không xứng với huynh!]
Lúc này hắn kìm lòng không đậu mà nghĩ, tiểu muội nói thiên kim công bộ thị lang gia là thê tử của hắn, không biết nàng...
Quân tử đoan phương, bất khả tư nữ sắc!
Thần sắc Kiều Thiên Kinh nghiêm túc, dừng suy nghĩ lại.
Thời gian qua lại này đã đủ để Kiều Trung Quốc nghĩ ra đối sách.
Trên mặt ông chứa theo ý cười, ngoài miệng khách khí nói: "Mạnh phu nhân quá khen rồi, nhi tử vụng về, làm cho chúng ta hao tổn không ít tâm tư, hôm nay rốt cục đã có chút manh mối.”
“Đến lúc đó nếu có tin vui truyền ra, nhất định sẽ thông báo rộng rãi, cùng vui với chư vị.”
Ngày mai ông sẽ đi gặp tảng đá thối Hàn Minh Triết, thăm dò ý tứ!
Kiều Thiên Kinh: ?
Có manh mối? Khi nào? Sao hắn không biết?
Là... Tiểu thư Hàn gia sao?
Kiều Kiều Kiều cũng không hiểu ra sao.
[Ta nhớ rõ là thời điểm tết nguyên tiêu, đại ca trùng hợp anh hùng cứu mỹ nhân, hai người mới kết được duyên gắn bó keo sơn mà?]
Kiều Trung Quốc cảm thấy câu nhắc nhở này rất quan trọng.
Xem ra ngày tết nguyên tiêu đó, phải để lão đại lắc lư ở bên ngoài một ngày, không cứu được người không cho về nhà!
Kiều Thiên Kinh: Dự định đi du lịch xuyên ngày đêm tết nguyên tiêu...
Những lời ám chỉ này của Kiều Trung Quốc rất rõ ràng, Mạnh phu nhân cảm thấy thật sự không ở Kiều phủ nổi nữa.
Quá nhục nhã!
Người ta đã từ chối rõ ràng như vậy, còn không đi thì chờ cho người ta đuổi sao?
Mạnh phu nhân liên tiếp nháy mắt với Mạnh lão gia.
Mạnh lão gia cũng hiểu thâm ý trong đó, nhưng không phải còn một Kiều Địa Nghĩa sao?
Da mặt ông ta dày, trên quan trường có bao nhiêu chuyện mà không kéo da mặt xuống làm chứ, từ chối không mặn không nhạt này tính là gì?
Mạnh phu nhân thật sự sắp bị hai người nhà mình làm nhục chết.
Vừa rồi coi trọng con trai lớn của người ta, sau khi bị từ chối lại muốn nói với con trai nhỏ, trên đời nào có chuyện như vậy!
Kiều Kiều Kiều nhìn ánh mắt phu thê Mạnh gia.
[Ơ kìa! Còn tưởng dòm ngó nhị ca ta sao! Nhị ca ta cũng là danh thảo có chủ, nhị tẩu ta là một kỳ nữ, ta nhớ rõ nàng chính là - - quá buồn ngủ mà!]
Kiều Kiều Kiều ngáp một cái thật dài, nuốt lại những lời sau đó.
Kiều Địa Nghĩa: ?
Dựa vào cái gì nói đến thê tử của hắn liền không nói lời nào!
Tiểu muội! Mau nói cho nhị ca, cô nương kia là ai!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)


