Sở Tiêu Tiêu bị Thiên đạo ném xuống nhân giới.
Bởi vì lưu luyến nhân gian, làm lỡ thời khắc hoa mai nở rộ, nàng thân là tiên tử cai quản hoa cỏ cây cối, đương nhiên phải chịu trừng phạt.
Trong lúc rơi xuống vùn vụt, nàng cảm giác mình rớt vào trong nước.
Cả người ấm áp, mở mắt ra, bốn bề tối đen như mực.
“Phu nhân! Dùng sức đi, đã nhìn thấy đầu đứa trẻ rồi.”
Một giọng nói mềm mỏng yếu ớt vang lên bên tai: “Phu nhân đừng sợ! Có Y Y ở bên cạnh đây. Dùng sức đi, không dùng sức nữa là đứa trẻ mất mạng đấy.”
Sở Tiêu Tiêu: “......”
Đứa trẻ? Đang nói nàng sao?
“A......!”
Bên tai truyền đến một tiếng hét thảm thiết xé ruột xé gan.
“Ào ào!”
Trước mắt lóe lên ánh sáng, chói đến mức nàng phải nhắm nghiền mắt lại.
Chưa kịp há miệng, nàng đã bị một bà tử xách ngược hai chân lên.
“Phu nhân! Là một vị tiểu thư, đứa trẻ bị ngạt quá lâu, đã tắt thở rồi.”
Bà đỡ nơm nớp lo sợ bẩm báo.
Giọng nữ mềm mỏng yếu ớt kia lại vang lên: “Mau mang đi đi! Đừng để phu nhân nhìn thấy lại đau lòng!”
Mụ già đang xách ngược nàng lên tiếng đáp: “Vâng! Y Y cô nương!”
Y Y cô nương?
Liễu Y Y?
Đó chẳng phải là nhân vật trong cuốn tiểu thuyết đại nữ chính “Ta Làm Nữ Hoàng” mà nàng chạy xuống nhân giới xem sao? Nàng thế này là xuyên thư rồi ư?
Nàng có cần phải xui xẻo đến thế không?
Trong sách, Liễu Y Y là bạch nguyệt quang trong lòng Hộ Quốc Công Sở Chi Nam. Thời niên thiếu ả từng cứu Hộ Quốc Công một mạng, Sở Chi Nam đối với ả nhớ mãi không quên, nhưng ả lại bỏ đi.
Hơn mười năm sau quay lại, ả lừa hắn nói rằng mình gả cho kẻ tệ bạc, yêu cầu Hộ Quốc Công che chở.
Sở Chi Nam an bài ả trong phủ, Liễu Y Y sống khép kín, rất ít khi gặp mặt hắn, vĩnh viễn đóng vai hình tượng bạch nguyệt quang băng thanh ngọc khiết, yếu đuối mong manh.
Thực chất ả là thiếp thất của Đoan Vương gia, đã sinh ra nữ chính Lý Tư Duệ, rất được Đoan Vương gia sủng ái.
Đoan Vương gia là con trai út của Thái hậu, dã tâm bừng bừng với ngôi vị hoàng đế, lôi kéo Hộ Quốc Công phủ không thành, bèn phái ả đến công lược.
Hôm nay ả sắp xếp người giết chết đứa trẻ sơ sinh vừa chào đời, thành công đả kích Hộ Quốc Công phu nhân Dương thị.
Sau đó nhị công tử bị vu oan giết chết hoa khôi, bị bắt vào ngục rồi bị người ta đánh đến chết.
Tam công tử bị thiêu chết ở thư viện, tứ công tử chết đuối dưới hồ, Dương thị ốm liệt giường không dậy nổi, rồi cũng quy tiên.
Hộ Quốc Công Sở Chi Nam từ biên ải trở về, thê tử và các con trong nhà đều đã chết sạch.
Lúc hắn tâm tàn ý lạnh, Liễu Y Y dịu dàng ân cần ở bên cạnh, khuyên hắn quy thuận Đoan Vương.
Ba năm sau, Đoan Vương đại sự thành công, vu oan Hộ Quốc Công phủ thông đồng với địch, hơn một trăm nhân khẩu trên dưới toàn phủ, không phân biệt nam nữ già trẻ, toàn bộ bị lôi ra chợ chém đầu.
Đầu của cả nhà, rơi la liệt trên đất.
Sở Tiêu Tiêu: Ôi! Ta chính là kẻ xui xẻo bị dìm chết trong thùng nước tiểu đó đây.
Vừa ra đời đã phải chết, đúng là bị sao quả tạ chiếu mệnh.
Không, ta không thể chết.
Nàng cố gắng đá văng bàn tay đang nắm lấy cái chân nhỏ của mình, đáng tiếc sức lực quá yếu, căn bản chẳng thấm vào đâu.
Nàng cuống cuồng, gào thét trong lòng.
[Mẫu thân ơi... con vẫn chưa chết đâu! Mau cứu con với.]
Dốc cạn sức lực sinh ra đứa trẻ, nghe nói đứa trẻ vừa ra đời đã tắt thở, Hộ Quốc Công phu nhân Dương Nguyệt Vinh Dương thị sức cùng lực kiệt, đau lòng khôn xiết, vừa nghe thấy giọng nói mềm mại nũng nịu này, bà lập tức mở bừng mắt.
Ai đang nói chuyện? Ai đang gọi mẫu thân?
Bà cố gắng vùng vẫy mở mắt, từ từ ngồi dậy.
Ta nghe nhầm sao? Giọng nói non nớt mềm mại đó truyền ra từ đâu vậy?
Bà đỡ đã xách ngược Sở Tiêu Tiêu đi ra ngoài, đi đến bên cạnh thùng nước tiểu...
“Phu nhân! Người sao vậy? Sao lại ngồi dậy rồi?” Vẫn là giọng nói dịu dàng êm ái, mang theo chút yếu ớt, “Mau nằm xuống đi! Vừa mới sinh xong, không thể ngồi được đâu, cẩn thận sau này lại đau lưng.”
[Mẫu thân ơi! Mau cứu con với! Con sắp bị người ta ném vào thùng nước tiểu rồi, không cứu nữa là chết thật đấy!]
“Phù Dung! Đi bế đứa trẻ lại đây cho ta xem.”
Lần này Dương thị nghe vô cùng rõ ràng, đích thực là con của bà đang gọi bà.
Phù Dung sửng sốt, phản ứng lại lời của Dương thị, liền lao thẳng ra gian ngoài.
Bàn tay của bà đỡ đặt phía trên thùng nước tiểu, vừa buông lỏng, đứa trẻ liền rơi vùn vụt xuống dưới.
[Tiêu rồi, tiêu rồi, lại phải chết thêm một lần nữa. Mẫu thân ruột thịt của con ơi! Sao người lại không nghe thấy tiếng kêu cứu của con chứ?]
Sở Tiêu Tiêu tức giận vô cùng, há miệng định mắng người, kết quả lại biến thành tiếng khóc gào như mèo con: “Oa oa! Oa oa! Oa oa!”
Phù Dung nghe thấy rồi, tung một cước đạp ngã bà đỡ xuống đất, vớt lấy đứa trẻ chỉ cách mặt nước tiểu có hai phân, bế đến cho Dương thị đang lảo đảo bước tới từ phía sau.
Không ai nhìn thấy, ánh mắt Liễu Y Y đứng sau lưng Dương thị tối sầm lại, trừng mắt nhìn bà đỡ ngã trên mặt đất với vẻ đầy sát khí.
Nhận được ánh mắt của ả, bà đỡ rùng mình một cái thật mạnh, mặt mày tái mét.
“Phu nhân! Tiểu thư vẫn còn thở.”
Dương thị đón lấy đứa trẻ từ tay Phù Dung, vội vàng tìm vải bọc nàng lại, ôm vào trong lòng, nháy mắt ra hiệu với Phù Dung, người kia hiểu ý, liền lôi bà đỡ ra ngoài.
Liễu Y Y vẫn giữ giọng điệu dịu dàng êm ái: “Chúc mừng phu nhân hạ sinh thiên kim.”
Dương thị ngẩng đầu nhìn ả một cái: “Chỗ ta không có việc gì nữa rồi, Liễu cô nương! Cô về trước đi!”
Biểu cảm của Liễu Y Y cứng đờ, dịu dàng nhún mình hành lễ với Dương thị: “Vậy ta xin phép đi trước.”
Cúi đầu xuống, nữ nhi trong lòng đã không khóc nữa, chỉ là khóe mắt vẫn còn vương lệ. Dương thị vô cùng xót xa, áp mặt mình lên khuôn mặt nhỏ nhắn của con gái.
Nhớ lại sự hung hiểm vừa rồi, lòng bà đau như cắt, là kẻ nào muốn hãm hại con gái bà?
Cũng may bà có thể nghe được tiếng lòng của con gái, nếu như không nghe thấy thì sao? Có phải đứa trẻ đã bị bà đỡ kia...
Không dám nghĩ tiếp, vừa nghĩ tới là bà lại muốn giết người, Phù Dung đã đi thẩm vấn rồi, cũng không biết có tra khảo ra được gì không.
“Con ngoan! Mẫu thân có lỗi với con! Là lỗi của mẫu thân, mẫu thân đã không bảo vệ tốt cho con.”
[Cọ cọ mẫu thân, mẫu thân đừng buồn, sau này con sẽ bảo vệ mẫu thân, con lợi hại lắm đó!]
Dương thị vốn đang chực khóc, nghe thấy cô con gái vừa ra đời chừng một khắc đồng hồ nói muốn bảo vệ mình, bà liền nín khóc mỉm cười.
Đứa trẻ ngoan biết bao, thế mà lại có kẻ dám ra tay ngay dưới mí mắt bà, thật sự quá đáng ghét.
Hộ Quốc Công phủ không có thiếp thất di nương, gia phong xưa nay luôn trong sạch, không có những chuyện âm mưu dơ bẩn chốn hậu trạch, rốt cuộc là kẻ nào muốn hãm hại bà?
Nước mắt làm nhòe đi tầm nhìn, bà đưa tay lau đi, nhìn lại con gái lần nữa, phát hiện cô bé trông rất xinh xắn.
Tóc máu đen nhánh dày dặn, đôi mắt to tròn, tròng mắt đen láy sáng ngời như trân châu đen, ướt át long lanh, vô cùng xinh đẹp.
Giọt nước mắt trên mặt đã biến mất, thay vào đó là nụ cười, khóe môi cong cong nhàn nhạt, trông vừa ngoan ngoãn vừa đáng yêu.
[Mẫu thân đừng buồn, bà đỡ chịu sự sai sử của người khác, không hỏi ra được gì đâu. Mụ ta đã bị người ta hạ độc, rất nhanh sẽ chết thôi, kẻ hại con thực ra là...]
“Phu nhân! Bà đỡ chết rồi.”
Phù Dung hoảng hốt chạy vào bẩm báo, cắt ngang việc Dương thị nghe lén tiếng lòng của con gái.
“Chết thật rồi sao? Chết như thế nào?”
“Thất khiếu chảy máu mà chết.”
Dương thị cúi đầu nhìn con gái đang ngáp ngắn ngáp dài thổi bong bóng nước bọt trong lòng, khuôn mặt đầy vẻ dịu dàng.
Giọng điệu lại cực kỳ lạnh lẽo, phân phó Phù Dung: “Phái người âm thầm điều tra xem bà đỡ là do ai mời đến.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)
