Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Nhưng Tề Vương lại thực sự khai trí, khiến người ta không thể phản bác.
Xương Úy từng cẩn thận quan sát sắc mặt của hoàng đế và những người khác, phát hiện không hề có vẻ cuồng loạn hay đùa cợt, lại còn chuẩn bị kế hoạch chu toàn như vậy, không giống trò đùa.
Hơn nữa khí hậu gần đây quả thật có nhiều dị thường, ông ta cũng không thể không nghĩ tới việc thà tin là có còn hơn không.
Có điều suy cho cùng, chuyện đạo tiên cảnh báo là không có căn cứ, dân chúng có chịu nghe theo hay không vẫn chưa rõ.
Nếu họ nghe theo mà tuyết không rơi, liệu có mất sạch niềm tin vào triều đình? Nếu có kẻ nhân cơ hội kích động dân chúng, e rằng sẽ xảy ra biến loạn.
Tạ Minh Chước: “Chuyện này chỉ có thể đánh cược, nếu không cược, hậu họa sẽ càng lớn.”
“Công chúa nói có lý.”
Xương Úy làm quan nhiều năm, mỗi bước đi đều là một lần đánh cược, ông ta không xa lạ gì với chuyện này, nhưng một ván cược lớn thế này thì chưa từng trải qua.
Ông ta không biết công chúa lấy đâu ra tự tin, nhưng có thể nhìn ra được sự tín nhiệm sâu sắc của hoàng thượng đối với công chúa điện hạ.
“Thiểm Tây và Sơn Tây có trọng binh trấn thủ, hẳn không xảy ra đại loạn, chỉ có Hà Nam là cần đặc biệt cẩn trọng.”
Tạ Minh Chước gật đầu, không hổ là thủ phụ, tầm nhìn quả thật sâu xa.
Ba tháng sau quân khởi nghĩa tấn công vào kinh thành, đúng là khởi phát từ Hà Nam.
“Triều đình sẽ cử giám sát ngự sử mới chuyên trách điều tra Tông Chấn và triển khai kế hoạch cứu tế.”
“Công chúa đã có ứng viên trong lòng?”
“Tạm thời chưa có.” Tạ Minh Chước liếc nhìn cha mẹ và hai anh trai, nàng thật ra cũng muốn đi, nhưng bị cả bốn người phản đối.
Bốn người đều né tránh ánh mắt nàng, không phải không đồng ý mà là tình hình Hà Nam quá loạn, thật sự khiến họ không yên tâm.
Tạ Minh Thước cắn răng, hắn là phóng viên, thường xuyên chạy tin ngoài hiện trường, nói ra thì lại là người phù hợp nhất, liền nói: “Hay là để ta...”
Lời vừa dứt, ngay lập tức khai mở tư duy cho Tạ Minh Chước.
Nàng mới xuyên tới chưa đầy một ngày, ký ức của nguyên chủ về các thế gia kinh thành chỉ biết sơ sơ mỗi nhà có mấy người, còn chuyện hậu duệ họ có làm quan hay giữ chức gì thì không rõ ràng.
Lục Liễm thì nàng có chút ấn tượng, chỉ là ký ức quá nhạt nên nhất thời không nhớ ra.
Khoa thi mùa xuân trước Lục Liễm đỗ tiến sĩ nhị giáp, được chọn vào hàng dự tập. Sau giữ chức kiểm thảo của Hàn Lâm Viện, phẩm cấp tòng thất phẩm.
Mà chức giám sát ngự sử là chính thất phẩm, từ kiểm thảo thăng lên giám sát ngự sử hoàn toàn hợp lý.
Nhà họ Lục và nhà họ Tông có quan hệ thông gia, Lục Liễm phải gọi Tông Chấn một tiếng cô phụ.
Nếu phái người khác tới có thể Tông Chấn sẽ không nể mặt, nhưng đối với người nhà họ Lục dù sao cũng sẽ có vài phần nể tình, sẽ không quá kháng cự.
Lục Liễm xuất thân võ tướng thế gia, tuy đã dự khoa cử và bước vào hàng ngũ văn thần nhưng bản thân vẫn có nền tảng võ học không tồi, có khả năng tự bảo vệ mình trong tình hình phức tạp tại Hà Nam.
Khi phản quân phá thành, nhà họ Lục đã lấy thân báo quốc, chứng tỏ tuyệt đối không câu kết với phản tặc, đủ để thấy trung thành tận tụy, có thể tin cậy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


