Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Nắm Tay Cùng Xuyên Không, Trở Thành Hoàng Tộc Bị Mất Nước Chương 22

Cài Đặt

Chương 22

“Viên thượng thư, hiện trong quốc khố còn bao nhiêu lương thực, có đủ để cứu tế dân vùng thiên tai ba tỉnh Thiểm Tây, Sơn Tây và Hà Nam không?”

Viên Quan Đức khẽ trừng mắt: “Ý của công chúa là tuyết tai sẽ giáng xuống ba nơi đó?”

Viên Quan Đức mặt mày khổ sở: “Không dám giấu bệ hạ, mấy năm gần đây quốc khố ngày càng cạn kiệt. Năm ngoái vừa cứu tế Hà Nam đã lực bất tòng tâm. Nếu lời cảnh báo của đạo tiên là thực, quốc khố e rằng không đủ sức ứng phó với tai nạn ở cả ba nơi.”

“Không phải trước Tết đã thu thuế mùa thu rồi sao?” Tạ Minh Chước hỏi.

“Thu thì có thu, nhưng…”

“Đừng lấp lửng.”

“Hà Nam năm ngoái gặp đại hạn, mất trắng mùa vụ, quốc khố còn phải cấp lương cứu trợ. Thiểm Tây và Sơn Tây có nhiều trấn biên thùy, các vệ sở thiếu lương, triều đình liên tục trích lương cung ứng. Thuế lương các vùng Hồ Quảng, Giang Tây, Nam Trực Lệ đều giảm mạnh, chỉ bằng phân nửa năm trước. Các địa phương khác cũng chẳng khá hơn, thật sự là quốc khố không còn dư dả để cứu nạn.”

Trong đó rõ ràng có uẩn khúc, nhưng lúc này chưa phải lúc truy cứu tận gốc.

Tạ Minh Chước dứt khoát hỏi thẳng: “Theo thượng thư, ngân lượng và lương thực hiện nay trong thiên hạ phần lớn nằm trong tay ai?”

Bàn tay mập mạp giấu trong tay áo của Viên Quan Đức khẽ run, lặng lẽ rụt lại rồi nhỏ giọng đáp: “Vi thần không rõ.”

Hầu như triều đại nào đến cuối kỳ, vấn đề nghiêm trọng nhất vẫn là tình trạng chiếm đoạt ruộng đất.

Ruộng đất dưới tên sĩ tộc không cần nộp thuế cho triều đình, thậm chí từng xuất hiện chuyện nực cười là một gia tộc nắm giữ phân nửa đất đai cả một huyện.

Địa phương không thu được thuế, quốc khố tất nhiên cũng không có tiền.

Tông thất công thần và hào phú thế tộc không ngừng mở rộng điền trang, bọn họ đã giàu nứt vách, trong khi quốc khố lại rỗng tuếch, không đủ duy trì vận hành tài chính quốc gia.

Viên Quan Đức không thể không biết, nhưng ông ta không dám nói, thậm chí bản thân ông ta rất có thể cũng là một trong số đó.

“Công chúa muốn vay lương thực từ các thương nhân giàu có?” Xương Úy bỗng nhìn về phía Tạ Minh Chước, đuôi mắt đầy nếp nhăn nhưng ánh mắt lại sáng ngời.

Tạ Minh Chước hơi kinh ngạc.

Nàng chỉ mới hỏi một câu, người này đã lập tức nhìn thấu ý đồ của nàng, quả không hổ là thủ phụ dày dạn chốn quan trường, đúng là sắc bén lão luyện.

Bị người khác đoán trúng tâm tư, nàng không thấy bị mạo phạm, trái lại người tài có thể dùng càng nhiều càng tốt, như vậy nàng càng đỡ phải nhọc lòng.

“Các lão cảm thấy kế sách này có khả thi không?”

“Thương nhân vô gian bất thành. Điện hạ muốn lấy tiền từ túi bọn họ chỉ e không dễ.”

Tạ Minh Chước nói: “Nếu theo mức độ đóng góp mà đặc cách cho bọn họ một vài suất thi cử thì sao?”

Triều đại này cấm thương nhân tham gia khoa cử.

Một khi đã làm thương nhân, không chỉ bản thân mà cả con cháu đời đời đều bị cắt đứt đường làm quan. Dù có kiếm được bao nhiêu tiền cũng phải dâng phần lớn để lấy lòng quan lại, cả đời phải nhìn sắc mặt người khác mà sống.

Khi con đường tiến thân bị chặn đứng, bỗng có người nói cho họ biết rằng chỉ cần nắm bắt cơ hội là có thể leo lên thiên thang, bọn họ sẽ lựa chọn thế nào?

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc