Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Nếu quả thực có lưu dân làm loạn, vì sao không thể chiêu binh dẹp loạn?”
“Bệ hạ nhân hậu khi đó đã ban lệnh mở kho phát thóc, làm gì còn lưu dân nữa?”
Tạ Trường Phong: “…”
Ông dùng ánh mắt giao lưu với Mạnh Ỷ: Bà xã, ta nhức đầu quá.
Mạnh Ỷ cũng bất lực: Ta cũng thế.
Hai người đưa mắt nhìn xuống bậc thềm, vô thức chạm phải ánh mắt của hai huynh đệ bên dưới.
Phải rồi, còn chưa dùng đến át chủ bài mà!
Tạ Trường Phong khẽ ho một tiếng, chặn lại Tưởng Khuê đang thao thao bất tuyệt: “Tề Vương, con thấy việc này thế nào?”
Chính điện lập tức tĩnh lặng đến mức nghe được tiếng kim rơi.
Tề Vương? Là vị Tề Vương nào vậy?
Tề Vương chẳng phải đang an phận trong cung hoàng tử, ngày ngày ăn chơi hưởng lạc hay sao?
Ngay cả Tưởng Khuê và Liêu Hải cũng quên mất mình phải nói gì.
Tạ Trường Phong ngắm đủ vẻ mặt của mọi người mới nghiêm túc lên tiếng: “Việc này để sau hãy bàn, còn ai muốn dâng tấu không?”
“Hoàng thượng, Tề Vương khôi phục thần trí quả là phúc lớn của Đại Khải ta.”
Thượng thư bộ Lễ Phạm Văn Tâm bước ra khỏi hàng: “Không biết là thần y phương nào đã ra tay?”
Tạ Trường Phong vui vẻ nói: “Không phải thần y gì đâu.”
“Vậy là ai?”
“Việc này không thể công khai.” Tạ Trường Phong cố ý lấp lửng: “Được rồi, nếu không ai có việc gì nữa thì bãi triều.”
Ông càng giấu diếm, đám người kia lại càng tò mò. Đợi đến khi bọn họ dùng đủ mọi cách moi ra “sự thật”, chắc chắn vẻ mặt sẽ rất đặc sắc.
Việc ông triệu kiến giám chính Khâm Thiên Giám đêm qua chắc chắn không giấu được, đám người kia nếu nhận ra manh mối nhất định sẽ tìm đến Sở Quân hỏi rõ ràng.
Tin chắc không đến một ngày bọn họ sẽ đều biết chuyện “đạo tiên nhập mộng”, “đạo tiên khai trí”, “đạo tiên cảnh báo”.
Trong điện Phụng Thiên, cả nhà năm người xua hết người hầu, lại bắt đầu mở cuộc họp gia đình.
“Chước Chước, trong sách có nhắc đến Tông Chấn không?” Tạ Trường Phong vội hỏi.
Tạ Minh Chước gật đầu: “Có nhắc. Sau khi bị dâng sớ luận tội trong triều, hoàng đế ra lệnh triệu Tông Chấn hồi kinh tiếp nhận điều tra. Tông Chấn không thể từ chối, nhưng lại bất ngờ tử vong trên đường về kinh.”
Mạnh Ỷ: “Ông ta đâu có lý do để tạo phản. Hà Nam cách kinh sư không xa, cho dù Tông Chấn chiếm được kinh thành thì danh không chính, ngôn không thuận. Chỉ cần là phiên vương mang họ Tạ thì đều có thể đứng ra phát động cần vương.”
Chút đất đó còn chẳng đủ để các phiên vương chia nhau.
Tạ Minh Thước nói thẳng: “Phái Cẩm Y Vệ đi tra là được mà.”
Tạ Minh Chước: “Nếu phái Cẩm Y Vệ thì cũng cần cử thêm một giám sát ngự sử mới, một người điều tra trong tối, một người ra mặt ngoài sáng. Không chỉ tra Đô ty Hà Nam, mà còn phải điều tra cả bộ Binh.”
Giờ không thể nghe lời một phía, nhất định phải có chứng cứ xác thực.
Cẩm Y Vệ là cơ quan mật vụ trực thuộc hoàng đế, về cơ bản là đáng tin, nhưng cũng không thể tin hoàn toàn.
“Còn hai mươi ba ngày nữa là đến tuyết tai, chúng ta thật sự kịp sao?”
Tạ Trường Phong ủ rũ: “Thời gian quá gấp.”
Tạ Minh Chước mỉm cười trấn an: “Không cần quá lo. Năm ngoái Thiểm Tây và Sơn Tây không có thiên tai, mùa màng vẫn ổn, nhà nào cũng dư lương thực đủ để cầm cự vài tháng. Nhưng ba tháng nữa sẽ đến mùa thu thuế, khi đó chắc chắn sẽ bùng phát vấn đề. Quan trọng nhất là Hà Nam năm ngoái thất thu, dân chúng không còn lương thực tích trữ, chỉ một trận tuyết thôi là hy vọng cuối cùng cũng mất.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)