Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 29: Quá Kịch Tính!

Cài Đặt

Chương 29: Quá Kịch Tính!

Đương nhiên Tôn Thanh Ninh cũng nghe được tiếng lòng của Thẩm Ưu.

Nhớ lại buổi tiệc tối hôm đó, bước chân cô ta chững lại, khuôn mặt bỗng cứng đờ, trong lòng dâng lên một cơn thôi thúc muốn buông tay mẹ ra rồi quay người chạy thục mạng ngay lập tức.

Sau buổi tiệc đó, Tôn Viễn Trung tưởng chừng như đã mất hết tinh thần lại nhanh chóng vực dậy. Ông nhanh chóng bí mật liên hệ với bệnh viện tư để tiến hành xét nghiệm ADN cho tất cả bọn họ, thậm chí còn đưa cả quản gia, Tôn Uy Ninh, người tình đầu của mẹ cô, đứa em trai là con riêng và chú của cô đi xét nghiệm. Kết quả nhanh chóng trả về đã xé tan tia hy vọng mong manh cuối cùng còn sót lại trong lòng Tôn Thanh Ninh.

Kết quả hoàn toàn trùng khớp với những gì Thẩm Ưu nói, không sai một ly. Cô thật sự là con của mẹ và quản gia.

Giờ đây, ký ức về đêm đó của Tôn Thanh Ninh đã trở nên rối loạn mơ hồ nhưng hình ảnh mẹ tái mét mặt mày, ánh mắt hoài nghi không tin của các anh em, ánh nhìn day dứt của quản gia, vẻ ngạc nhiên xen lẫn bất mãn của chú và những tiếng hét giận dữ của Tôn Viễn Trung vẫn in sâu không phai trong tâm trí cô.

Theo lý mà nói, việc Thẩm Ưu phơi bày tất cả những bí mật mà bao người cố che giấu, vén lên tấm màn che đậy vẻ bình yên giả tạo của gia đình khiến gia đình cô tan vỡ vụn nát, đang lẽ Tôn Thanh Ninh phải căm ghét cô ấy đến tận xương tủy.

Sau khi biết được cảm giác bị người tin tưởng phản bội là như thế nào, Tôn Thanh Ninh không thể ghét nổi cả Thẩm Ưu lẫn Tôn Viễn Trung, người đã đuổi cô ra khỏi nhà.

Người cô thật sự căm ghét là mẹ mình, là người đàn ông ngọt ngào giả tạo, chỉ coi cô như cái máy rút tiền, như bậc thang để leo lên của mẹ, là “bạn thân” hai mặt chơi xỏ cô!

Nhưng cô cũng chẳng còn cách nào khác. So với quản gia, cô thà dựa vào người mẹ mà cô căm ghét còn hơn.

Bị Tôn Viễn Trung đuổi ra khỏi nhà, bị người yêu phản bội, không cần ai phải nói, Tôn Thanh Ninh cũng đoán được mình bây giờ đã trở thành trò cười trong giới.

Trong tình cảnh đó, cô ta chẳng hề muốn xuất hiện ở bất cứ nơi công cộng nào. Ấy vậy mà mẹ lại không để cô ta từ chối.

Đôi mắt Tôn Thanh Ninh vô tình chạm phải ánh mắt Thẩm Ưu đang nhìn mình. Trong khoảnh khắc ấy, cô ta cảm giác như bị ánh nhìn của Thẩm Ưu xuyên thấu, những kỷ niệm đau lòng ùa về dồn dập khiến tim cô ta rối bời không yên.

Nhìn thấy vẻ mặt hoảng loạn của Tôn Thanh Ninh, Thẩm Ưu thoáng ngạc nhiên: “Ồ, Tôn Thanh Ninh trông mệt mỏi quá, không được nghỉ ngơi đầy đủ à?”

Gì cơ? Cô ta rõ ràng đã trang điểm đậm, vậy mà Thẩm Ưu vẫn nhìn ra cô mệt mỏi? Dù biết Thẩm Ưu có lẽ không thật sự quan tâm mình nhưng cô là người đầu tiên trong mấy ngày qua để ý thấy tình trạng không tốt của cô ta.

Trong lòng Tôn Thanh Ninh cảm thấy ấm áp lạ thường, nhìn vào đôi mắt hạnh trong veo của Thẩm Ưu, cảm xúc lẫn lộn khó tả.

[Ồ, thì ra sau khi người phụ nữ bên cạnh Tôn Thanh Ninh lấy được một khoản tiền ly hôn lớn từ tay Tôn Viễn Trung, đã ngay lập tức dắt các con vào ở trong căn nhà của người tình mới ấy! Thậm chí thư mời tham dự buổi đấu giá cũng do người tình mới gửi! Quyến rũ thật đấy, chẳng kém gì Trần Thanh Nhã, người đẹp nổi tiếng thu hút mọi ánh nhìn!]

Ừ nhỉ? Đấy chẳng phải là chuyển giao mượt mà từ người này sang người kia sao? Dù có quyến rũ đến mấy, cũng không thể nhanh thế được, trừ khi…

Một ý nghĩ bất chợt lóe lên trong đầu mọi người, ngay sau đó Thẩm Ưu lại nghĩ.

[Hoá ra không phải là vì quyến rũ mà là đã lén lút gửi gắm từ lâu rồi! Hai người đó đã qua lại ngay tại buổi tiệc mừng sinh nhật 40 tuổi của Tôn Viễn Trung!]

!!!

Mọi người ăn dưa rất ngon lành, trong khi đó Tôn Thanh Ninh cảm nhận được bàn tay đang khoác tay mình càng ngày càng siết chặt, nghĩ đến việc bây giờ họ đang sống trong nhà của chú cô, lòng cô bỗng dâng lên cảm giác khó chịu lạ thường, cực kỳ buồn nôn.

Bà mẹ vẫn giữ nụ cười gượng gạo trên mặt, hạ thấp giọng dò hỏi: “Tiểu Ninh, con nghe thấy không?”

Tôn Thanh Ninh không biểu lộ cảm xúc, mặt lạnh tanh không thèm trả lời, coi như không nghe thấy, cố nén hành động muốn giật tay mẹ ra.

[Ồ. Thì ra sắc mặt Tôn Thanh Ninh xấu vậy là vì bị anh bạn trai nổi tiếng đa tình ấy bỏ rồi!]

Nghe vậy, Tôn Thanh Ninh bỗng cắn chặt môi, cảm thấy vị máu trong miệng.

[Nhưng thật lòng mà nói, buồn vì thằng đàn ông tệ bạc đó chẳng đáng chút nào, muốn hả hê thì phải tìm cách khiến hắn đau lòng mới đúng!]

Mắt Tôn Thanh Ninh chớp nhẹ, run rẩy. Cô ta cũng muốn trả thù, muốn cho tên đàn ông tàn nhẫn đó biết cảm giác đau đớn thấu tận tâm can là như thế nào. Nhưng nghĩ thì dễ, làm được mới khó.

[Chẳng hạn thu thập chứng cứ hắn trốn thuế rồi đi tố cáo, tố cáo hắn đứng tên hàng loạt công ty ma rửa tiền hoặc tung tin hắn cặp kè nhiều người để đập tan “hồ cá” của hắn, còn cả chuyện hắn…]

Thẩm Ưu thản nhiên kể vài chuyện khiến mọi người nghe ngày càng kinh ngạc, thậm chí có vài người lén nắm chặt tay vì lo cho tên hải vương sắp gặp họa kia.

Chỉ một trong những chuyện đó thôi cũng đủ để giam hắn rồi!

Tôn Thanh Ninh khẽ cắn môi, kiềm chế sự xúc động trong lòng.

Mọi người nghe chuyện mà phấn khích còn cha mẹ Thẩm Ưu thì toát mồ hôi hột. Nếu cô còn nói tiếp, không biết sẽ đụng chạm đến bao nhiêu người!

Mẹ Thẩm vội ho vài tiếng rồi bất ngờ nắm lấy tay cô, cắt ngang dòng suy nghĩ.

Thấy cô ngạc nhiên, bà kéo cha Thẩm ra ngoài làm lá chắn: “Ưu Ưu, cha con nói bị cơn nghiện thuốc lá hành mà quên mang theo kẹo bạc hà, con có mang không?”

Cha Thẩm bắt gặp ánh mắt đầy hàm ý của cô: “…”

Sao lại nhìn ông bằng ánh mắt kiểu “con biết cha đang thèm thuốc rồi đấy” thế? Không tin ông quyết tâm cai thuốc sao?

Thẩm Ưu khó xử lắc đầu: “Con không mang.”

“Không sao.” Mẹ Thẩm cũng không thật sự cần kẹo bạc hà, bà liền khoác tay cô dẫn vào trong trung tâm triển lãm: “Chúng ta đi vào trong rồi tính.”

Chỗ ngồi trong trung tâm triển lãm đã được sắp xếp trước, mỗi ghế đều có tên khách mời. Thẩm Ưu vừa đặt mông xuống ghế thì nghe ông Thẩm đứng lên gọi: “Mẹ ơi.”

Cô quay lại nhìn, gặp ánh mắt hiền từ của bà nội Thẩm, cũng đứng dậy đáp lễ: “Bà nội, bà cũng đến rồi ạ!”

Bà Thẩm chưa kịp đáp lời thì đằng sau vang lên giọng nói quen thuộc: “Lương Trân, nãy tôi gọi bà không nghe à? Chắc già rồi, tai cũng kém rồi đúng không?”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc