Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Giọng nói chắc chắn khiến Thẩm Tấn Phong không khỏi nảy sinh ảo giác rằng mình thật sự đã nhìn thấy tương lai của bản thân. Trong một khoảnh khắc, anh như đang ở trong tình cảnh bi thảm: "Tác phẩm của mình bị Sở Lương Khê đưa vào album, còn bản thân ngây ngô mơ về việc nổi tiếng sau một đêm, kết quả lại dính vào scandal đạo nhái bị cư dân mạng tấn công."
Thẩm Tấn Phong như rơi xuống hầm băng, cảm giác lạnh lẽo từ dưới chân truyền lên đỉnh đầu.
Thẩm Ưu không biết anh đã nghe được tiếng lòng mình, cô lo sợ anh sẽ tin những lời cô nói rồi thật sự đưa những sáng tác vất vả làm ra cho Thạch Hiểu Thác, bị tên lừa đảo đáng ghét đó hãm hại đến mức không còn gì.
Cô chần chừ một lúc rồi vẫn không nén được nói: “Anh ba, thật ra em nghĩ có đôi lúc người ta nên biết linh hoạt một chút.”
“Anh ba, thực ra việc tận dụng hợp lý nguồn lực trong tay cũng không có gì xấu, anh có thể…”
Lời nói chưa hết, mùi máu tanh sộc lên dữ dội, đầu cô như bị ai đó đập mạnh bằng búa sắt, đau đến mức cô tối sầm mắt, không biết từ bao giờ máu đã rỉ ra ở khóe môi.
Biến cố đột ngột khiến ba người còn lại tái mặt: “Ưu Ưu!”
Thẩm Ngôn ngồi gần cô nhất, phản xạ đưa tay đỡ lấy cơ thể cô ngã nghiêng, Thẩm Thanh Dương nhanh chóng gọi điện cấp cứu, Thẩm Tấn Phong đứng dậy cầm lấy chìa khóa xe trên bàn, sẵn sàng đưa cô đi viện.
Thẩm Ngôn cau mày muốn giúp Thẩm Ưu đứng dậy nhưng cô đã lấy lại chút ý thức liền dẩy tay ra, dùng giọng yếu ớt từ chối: “Em không sao, không cần đến bệnh viện đâu.”
[Ôi trời, chưa nói đến đoạn quan trọng đã bị bịt miệng, đổ máu uổng thật!]
Nghe tiếng lòng đầy phiền muộn của Thẩm Ưu, ba người chững lại. Thẩm Thanh Dương và Thẩm Tấn Phong chưa hiểu cô nói gì nhưng qua mấy ngày quan sát, suy đoán của Thẩm Ngôn đã gần đúng, giờ được xác nhận.
Nhìn thấy nét mặt bối rối trên mặt họ, trước mặt Thẩm Ưu, Thẩm Ngôn không thể nói thẳng, chỉ liếc mắt nhìn cô rồi nhẹ nhàng hỏi: “Cô chắc chắn không sao chứ? Có cần đi kiểm tra bệnh viện không?”
Vết máu đỏ thẫm trên khuôn mặt trắng trẻo của cô gái càng nổi bật, nói chuyện trong khi dùng khăn giấy lau khóe môi Thẩm Ưu, thấy trong mắt cô lóe lên vẻ đau đớn, dù biết không phải do hành động của mình nhưng Thẩm Ngôn vẫn vô thức nhẹ tay hơn.
Cho đến khi khóe môi Thẩm Ưu sạch bóng máu, vẻ mặt cau mày của Thẩm Ngôn mới dịu xuống.
Cơn đau đến nhanh rồi đi cũng nhanh, Thẩm Ưu tỉnh táo hơn, đối mặt ánh mắt lo lắng của ba người, cô cười hé miệng: “Lúc nãy làm mấy anh chị sợ rồi đúng không? Thật ra em chỉ muốn đùa thôi, không sao cả!”
“...” Ưu Ưu coi họ là đồ ngốc à? Nói vậy thì sao không soi gương xem cái miệng máu me của mình rồi hẵng nói?
Thẩm Thanh Dương mím môi nói: “Hay là đi bệnh viện kiểm tra một chút.”
Thẩm Ưu đầy phản đối, dù có nói gì cũng không chịu: “Em không muốn đi bệnh viện, em không thích bệnh viện!” Cô thở dài trong lòng.
[Chán thật, đi bệnh viện cũng không tìm ra gì, đây chỉ là hệ thống ngăn em tiết lộ cho các anh thôi nhưng em không muốn ngồi nhìn anh ba bị tên Thạch Hiểu Thác lừa đâu!]
Thì ra là vậy!
Thì ra Ưu Ưu làm vậy vì anh! Cô không biết rằng mọi người đều có thể nghe được tiếng lòng mình, bất chấp tính mạng vẫn muốn truyền đạt thông tin cho anh! Thẩm Tấn Phong cảm thấy mắt mình hơi cay cay. Ưu Ưu quan tâm nhất chính là anh trai mà.
Nhưng chưa kịp cảm động lâu, trong đầu anh đã vang lên tiếng lòng của Thẩm Ưu.
[Không biết anh ba nghĩ gì, rõ ràng nhà mình có công ty giải trí uy tín, không biết tận dụng còn cố vòng vèo nhảy vào cái hố người khác đào!]
[Chỉ cần anh ấy khôn khéo hơn chút, em đâu phải lo lắng thế này!]
Thẩm Tấn Phong: “...” Được rồi được rồi, cô em gái tốt bụng của anh lại đang “bóc phốt” anh trong lòng rồi.
Bữa ăn hôm nay thật sự trải qua nhiều sóng gió, hồi hộp nhưng trên đường về nhà, nhìn thấy Thẩm Ưu yếu ớt dựa vào vai Thẩm Ngôn ngủ thiếp đi, Thẩm Tấn Phong hiếm khi im lặng suy nghĩ sâu sắc.
Từ nhỏ anh đã biết gia đình mình khá giả, bạn bè xung quanh cũng vậy nên cứ nhắc đến cái tên Thẩm Tấn Phong, mọi người dường như nghĩ ngay đến nhà họ Thẩm chứ không phải anh là ai.
Có lẽ do lòng tự trọng kỳ quặc, anh luôn cảm thấy ánh hào quang bản thân bị cái nhãn “Nhà Thẩm” che lấp.
Vì thế anh muốn thoát khỏi cái nhãn đó trong lĩnh vực mình yêu thích, anh muốn chứng minh bản thân nên đã từ chối tài nguyên của gia đình, từ chối sự giúp đỡ từ anh cả và anh hai. Nhưng lời của Ưu Ưu như một cú đánh khiến anh tỉnh táo nhận ra thực tế. Bấy lâu nay, những cách làm có vẻ trưởng thành, độc lập của anh, thật sự có chứng minh được gì không?
Sự thật cho thấy, trong thời đại hỗn độn này, chỉ dựa vào cá nhân đơn độc thì muốn nổi bật thật khó khăn vô cùng. Anh không phải không nhận ra, so với mấy anh em khác, sự nghiệp của mình gần như là một mớ hỗn độn nhưng thừa nhận lựa chọn hay quyết định của mình hoàn toàn sai lầm không phải chuyện dễ, dù chỉ là đối diện thật với chính bản thân.
Ngước nhìn Thẩm Thanh Dương trên ghế lái, Thẩm Tấn Phong khẽ siết nhẹ các ngón tay.
“Đinh đong.”
Điện thoại anh quên để chế độ im lặng, tiếng thông báo tin nhắn vang lên phá tan sự yên tĩnh trong xe. Anh cầm điện thoại lên xem, lại là tin nhắn của Thẩm Ngôn, người vừa mới kết bạn liên lạc với anh.
[Muốn xác minh lời Thẩm Ưu không khó, anh muốn thử không?]
Anh nhướn mày, quay sang nhìn Thẩm Ngôn bên cạnh thấy cô nhẹ mỉm cười, anh giật mình một chút. Có vẻ đây là lần đầu tiên kể từ lúc gặp lại, anh thật sự nhìn thẳng vào cô em gái mới tìm lại được.
Thật ra không cần xét nghiệm huyết thống, nét tương đồng nơi đôi mắt cũng đủ để Thẩm Tấn Phong tin chắc Thẩm Ngôn là em gái mình.
Mối quan hệ huyết thống thật kỳ lạ, một ánh nhìn nghiêm túc cũng đủ xóa nhòa cảm giác xa lạ do thời gian tạo ra.
Thẩm Tấn Phong cũng lặng lẽ nhếch mày, mắt ánh lên nụ cười, gõ phím trả lời.
[Mong được nghe rõ hơn.]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)