Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Cả Nhà Đều Nghe Thấy Tiếng Lòng, Thiên Kim Giả Lại Hóng Chuyện Rồi Chương 19: Tư Thế Rất Chuẩn, Lần Sau Đừng Làm Nữa

Cài Đặt

Chương 19: Tư Thế Rất Chuẩn, Lần Sau Đừng Làm Nữa

"Thời gian gần đây con đang chuẩn bị cho bộ phim mới, mai bắt đầu tuyển diễn viên."

"Phim điện ảnh á?" Thẩm Ưu nhớ lại chuyện trước đó Từ Diệp Phàm từng nói: "Chẳng phải anh hai định quay phim truyền hình sao?"

Quả nhiên Thẩm Thanh Dương đã bị hỏi câu này không ít lần, chỉ nhàn nhạt đáp: “Không có chuyện đó, đừng nghe truyền thông đồn bậy.”

“Vậy à.” Thẩm Ưu không cố chấp, gật gật đầu: "Vậy buổi tuyển vai ngày mai, em có thể đi cùng anh được không?"

Thẩm Thanh Dương nhướn mày: “Sao tự dưng em lại hứng thú với việc chọn diễn viên thế?”

“Thì em chỉ muốn đi xem cho biết thôi mà!”

[Chủ yếu là muốn ngắm trai xinh gái đẹp trong giới giải trí, tiện thể nhìn thử mặt mũi mấy người khiến anh gặp xui xẻo ra sao, hề hề.]

Thẩm Thanh Dương: "..."

Thì ra anh chỉ là “tiện thể” thôi à? Quả là cô em gái tốt của anh.

Ngày hôm sau.

Thẩm Ưu vừa mở cửa xe phía sau liền thấy Thẩm Ngôn đang cúi đầu xem điện thoại, cô khựng lại một chút hỏi: “Chị cũng đi à?”

“Ừ.” Dường như Thẩm Ngôn dường như không nhận ra vẻ không vui của cô, nhàn nhạt nói: “Không hoan nghênh à?”

Thẩm Ưu lập tức bật chế độ trà xanh, dịu dàng cười: “Sao lại không chứ, em chỉ sợ chị thấy nhiều trai xinh gái đẹp quá sẽ buồn lòng thôi.”

[Oa oa, hôm nay chị gái còn mặc váy đẹp nữa kìa! Chị thật là xinh quá đi! Em xin cúi đầu trước vẻ đẹp của chị!]

Không kịp đề phòng mà nghe được màn nịnh hót của Thẩm Ưu, Thẩm Ngôn hơi sững lại, đưa tay day day dái tai, quay đầu sang hướng khác: “Vào xe đi.”

Thẩm Thanh Dương không cam lòng, cố ý xuống xe từ ghế lái, tạo dáng một cách tự cho là ngầu lòi, hỏi Thẩm Ưu: “Ưu Ưu, hôm nay anh nhìn thế nào?”

Thẩm Ưu nhìn anh không hiểu gì: “Trông cũng được mà.”

[Tư thế rất chuẩn, lần sau đừng làm nữa nhé, không thì mấy dì chiên đồ cũng khỏi cần dầu ăn luôn.]

"..."

Khóe miệng Thẩm Ngôn không nhịn được khẽ nhếch lên.

Mấy năm gần đây Thẩm Thanh Dương liên tiếp đạt giải quốc tế với các tác phẩm của mình, còn lăng-xê được vài Ảnh hậu, Ảnh đế. Danh tiếng của anh đang ở thời kỳ đỉnh cao, ai nấy trong giới đều dõi theo động tĩnh của an chỉ mong giành được một vai trong phim mới, dù chỉ là vai phụ cũng cam lòng.

Vừa thấy hai cô gái trẻ từ xe của Thẩm Thanh Dương bước xuống, lại còn đi theo anh vào trường quay, không ít người thầm đoán chắc là vai nữ chính đã bị chốt sổ nội bộ rồi. Mãi đến khi anh đích thân giới thiệu: “Đây là hai em gái của tôi, hôm nay chỉ tới xem cho vui.” Lúc ấy, mọi người mới nhẹ nhõm thở ra.

Buổi tuyển chọn chính thức bắt đầu.

Do vẫn nhớ đến lời trong lòng Thẩm Ưu nói hôm qua nên Thẩm Thanh Dương gần như hỏi ý kiến cô mỗi lần có thí sinh mới bước lên nhưng với con mắt đã quá quen thuộc với những gương mặt showbiz, mấy người đến thử vai hôm nay chẳng ai khiến Thẩm Ưu cảm thấy ấn tượng.

Ban đầu còn cố gắng nhìn sơ qua, về sau cô dứt khoát cúi đầu nghịch điện thoại, miệng vẫn giả vờ lịch sự cười:

"Anh là người chuyên nghiệp nên để anh quyết định là được."

[Trời ơi phiền muốn chết, đừng hỏi nữa được không! Mấy người này em chẳng có hứng thú chút nào, hỏi thêm nữa là em chuyển sang bạo lực luôn đó!]

Mọi người thoáng ngẩn người. Câu sau đó là cô ấy nói ra sao? Hình như không thấy cô mở miệng mà?

Thôi kệ, chắc nghe nhầm.

“Chào đạo diễn Thẩm, chào các vị giám khảo. Em tên là Dương Tuyết Yến, vừa tốt nghiệp chuyên ngành diễn xuất trường Điện ảnh XX. Em đến thử vai nhân vật Tề Tinh.”

Giọng cô gái thanh thoát, tốc độ nói vừa phải, ngữ điệu lại đặc biệt, khiến người ta nghe xong không tự chủ được mà muốn ngẩng đầu nhìn kỹ.

Không phụ sự mong đợi, khuôn mặt đó quả thật thanh tú động lòng người, đôi mắt sáng linh hoạt như biết nói, tựa như tiên nữ bước ra từ trong tranh thủy mặc.

Thẩm Ưu và Thẩm Ngôn cũng bất giác ngẩng đầu nhìn.

Giống như các giám khảo khác, trong mắt Thẩm Thanh Dương cũng lóe lên vẻ hài lòng, thậm chí sống lưng cũng vô thức thẳng hơn.

Anh cúi đầu xem qua lý lịch của cô gái. Hồ sơ sạch sẽ, rất giống bản CV xin việc của một sinh viên vừa tốt nghiệp, ngoài thông tin cá nhân cơ bản, toàn bộ kinh nghiệm đều đến từ những lần thực hành ở trường.

Anh hỏi: “Cô đã ký hợp đồng với công ty nào chưa?”

Dương Tuyết Yến khẽ lắc đầu: “Vẫn chưa ạ.”

Phó đạo diễn ngồi cạnh Thẩm Thanh Dương liền hỏi tiếp: “Vậy trước đây cô từng có kinh nghiệm diễn xuất ngoài trường học chưa? Như là đóng phim truyền hình hay điện ảnh, dù chỉ là vai phụ cũng được?”

Dương Tuyết Yến thoáng lúng túng, giống như một sinh viên mới ra trường bị nhà tuyển dụng hỏi về kinh nghiệm làm việc, cô ngượng ngùng lắc đầu: “Không, em chưa từng đóng bộ phim nào cả.”

Nói cách khác, cô gái trước mặt họ chẳng khác nào một tờ giấy trắng, sạch sẽ, trong trẻo, chưa từng bị vấy bẩn. Cũng chính vì thế, họ càng thêm hài lòng.

Anh bất giác quay sang nhìn Thẩm Ưu ở gần đó hỏi: “Em thấy Dương Tuyết Yến thế nào?”

Vì không gọi tên, phó đạo diễn tưởng Thẩm Thanh Dương đang hỏi mình, liền hạ giọng trả lời: “Rất tốt! Là ứng viên có ngoại hình phù hợp nhất từ đầu buổi tới giờ!”

Dù cố tình nói nhỏ nhưng vẫn không che được sự hào hứng trong giọng điệu.

Thẩm Thanh Dương nhướng mày: “Tôi đang hỏi em gái tôi.”

Nghe vậy, phó đạo diễn cười gượng: “À… vậy sao?”

“Nhưng ý kiến của anh tôi cũng rất tán thành.” Nói rồi, anh quay sang hỏi Thẩm Ưu” "Ưu Ưu, em thấy sao?"

Thẩm Ưu hơi ngớ người rồi mỉm cười nói: “Anh Hai, chi bằng để cô ấy diễn xong rồi hãy quyết định?”

[Ủa gì vậy trời? Sao lại hỏi em nữa?]

[Không đúng quy trình tí nào! Mấy người trước toàn diễn xong anh mới hỏi em mà? Tới Dương Tuyết Yến thì anh đã nôn nóng hỏi ngay rồi?]

[Chẳng lẽ đây là sức mạnh của cốt truyện sao?]

Nghe Thẩm Ưu lẩm bẩm trong đầu một tràng, ai nấy đều sững sờ.

Ngay cả Dương Tuyết Yến cũng nghe được, nụ cười trên mặt cô ta trở nên cứng đờ, ai nhìn cũng thấy rõ sự lúng túng.

Nếu không phải nhờ Thẩm Ưu lên tiếng trong đầu, Thẩm Thanh Dương cũng chẳng hề để ý đến việc hóa ra từ nãy đến giờ anh đã phá vỡ “quy trình” trong mắt cô em gái mình.

Cốt truyện ư?

Là một đạo diễn, Thẩm Thanh Dương dĩ nhiên quen thuộc với khái niệm này nhưng anh không chắc “cốt truyện” mà Thẩm Ưu đề cập có giống với thứ mà anh hiểu hay không.

Nghe em gái bảo nên đợi Dương Tuyết Yến biểu diễn xong rồi hãy quyết định, Thẩm Thanh Dương theo bản năng hiểu lầm rằng cô đang ám chỉ Dương Tuyết Yến có thể diễn không tốt. Thế là anh gật đầu: “Cũng đúng. Cô diễn thử đoạn này đi.”

Anh ra hiệu cho Dương Tuyết Yến bước lên nhận kịch bản.

Sau khi đọc lướt qua, Dương Tuyết Yến nhanh chóng nhập vai.

Ngoài dự đoán, cô ta diễn rất tốt!

Thẩm Thanh Dương hơi nghi hoặc, chẳng phải Ưu Ưu đang ngầm nhắc anh coi chừng sao?

"Ưu Ưu, bây giờ thì sao? Em thấy phần diễn vừa rồi thế nào?"

Đám người xung quanh bắt đầu cảm thấy kỳ lạ, hôm nay đạo diễn Thẩm làm sao vậy? Sao cứ liên tục hỏi ý kiến cô em gái rõ ràng là dân ngoại đạo kia? Nhưng chẳng ai dám nói ra.

Thẩm Ưu mỉm cười duyên dáng: “Nữ diễn viên này diễn tốt, lại xinh đẹp, giống như sinh ra là để đóng bộ phim này của anh vậy!”

[Diễn tốt, xinh đẹp, càng dễ dựng chuyện anh sử dụng quy tắc ngầm!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc