Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tuy giọng Từ Diệp Phàm rất nhỏ nhưng Thẩm Ưu đứng gần vẫn nghe rõ.
[Chậc chậc chậc, Từ Duệ Lỗi, tôi khuyên anh đừng quá si mê nữa. Trong lòng Trần Thanh Nhã đã xếp anh sau Tống Ứng Thời rồi mà còn cố chen vào làm gì? Thích tự đâm đầu vào tường lạnh thế hả?]
“…”
Từ Duệ Lỗi cảm giác như bị tát một cái đau điếng nhưng chẳng thể phản kháng, theo phản xạ quay đầu nhìn vào đám đông.
Những tên chó liếm của Trần Thanh Nhã vừa bị anh ta nhìn trúng liền đồng loạt giả vờ thản nhiên, lảng tránh ánh mắt.
“Chó liếm cũng có phân cấp à? Chúng tôi không chịu đâu nha!”
Ngay trước mặt mọi người, ông Tiết đã trao đổi thông tin liên lạc với Trần Thanh Nhã rồi cùng với bà Tiết mặt cứng như đá rời đi.
Ông Tiết vừa rời đi thì ngay lập tức, Thẩm Ưu với tính cách ác nữ liền phát tác. Cô lạnh lùng liếc Trần Thanh Nhã môt cái rồi chạy nhanh đến bên Tống Ứng Thời. Không biết cố tình hay vô ý mà cô đẩy Trần Thanh Nhã ra ngoài đồng thời khoác tay chàng trai.
“Anh Ứng Thời, em tin anh sẽ không đồng ý hủy hôn phải không?”
Tống Ứng Thời cúi mắt nhìn đôi mắt đào của cô gái, đôi mắt đen trắng trong veo phản chiếu hình ảnh anh, ánh nhìn tràn đầy sự tin tưởng khiến anh bất giác thoáng giây tưởng rằng trong thế giới của cô ấy chỉ có một mình anh mà thôi.
Thế nhưng rõ ràng anh nghe được tiếng thầm bên trong đầu Thẩm Ưu đang gào thét.
[Á á á, tôi bẩn rồi, tôi bẩn rồi! Tay tôi bẩn rồi!]
Anh mím môi, cố ý bỏ qua cảm giác lạ trong lòng.
Thẩm Triết An phối hợp với Thẩm Ưu, tỏ vẻ thất vọng: “Chuyện này không phải do anh ấy muốn thế là được!”
“Hủy hôn không phải do một mình tôi quyết định nhưng chuyện này liên quan đến hai nhà Thẩm và Tống, không nên quyết định vội vàng ở đây.” Tống Ứng Thời nhẹ giọng nói: “Tôi và gia đình sẽ tìm thời gian đến nhà nghiêm túc thăm hỏi rồi bàn bạc kỹ lưỡng sau.”
Thẩm Ưu cười tươi như cô nàng ngốc ngếch: “Em biết mà, anh Ứng Thời sẽ không hủy hôn đâu!”
[Đợi gì nữa? Loại chó liếm não tàn này, tôi không muốn dù chỉ một giây! Hủy hôn ngay bây giờ!]
Tống Ứng Thời mím môi, giả vờ không nghe thấy gì.
Dù biết đó không phải suy nghĩ thật của Thẩm Ưu nhưng nhìn em gái mình cứ chạy đến đeo bám, tự dối lòng. Trong khi anh ta đứng đó như kẻ có lỗi nhưng lại mặt lạnh không một lời xin lỗi hay giải thích, lại còn có thái độ hợm hĩnh đến mức người không biết còn tưởng Thẩm Ưu bị anh ta đội mũ xanh ngay trước mặt!
Dù có lịch sự đến mấy cũng không thể chịu nổi.
Thẩm Triết An cười lạnh một tiếng đầy khinh bỉ, không trả lời Tống Ứng Thời, gọi Thẩm Ngôn đứng bên cạnh, bước lên hai bước nắm lấy cổ tay Thẩm Ưu rồi cố ý kéo cô đi.
Thẩm Ưu giãy giụa suốt quãng đường đi xuống tầng hầm để xe. Cô định nhân lúc Thẩm Triết An mở cửa xe, tay lỏng ra sẽ chạy về tìm Tống Ứng Thời thì quay đầu lại thấy Thẩm Ngôn đứng ngay phía sau.
Thẩm Ngôn khoanh tay đứng đó: “Muốn tôi đánh cho ngất rồi đưa về không? Ngoan ngoãn chút đi.”
“Hừ, chị tưởng tôi sợ chị hả?”
Kết thúc sự ràng buộc của kịch bản, Thẩm Ưu lè lưỡi, giả vờ sợ hãi nhưng vẫn cứng miệng, mặt mày không vui bị Thẩm Triết An nhét vào ghế phụ.
Xe khởi động, ba người ngồi trong xe không ai nói gì.
Thẩm Ngôn vốn kiệm lời, Thẩm Triết An dường như đang suy nghĩ điều gì đó còn Thẩm Ưu thì chăm chỉ thể hiện vai ác nữ đang âm thầm giận dỗi.
Tiếng chuông điện thoại vang lên phá tan bầu không khí yên lặng trong xe, âm thanh phát ra ngay bên cạnh Thẩm Ưu.
“Là người trong công ty.”
Nói chưa dứt lời, Thẩm Triết An chợt thấy không ổn. Ưu Ưu vốn không rành chuyện công ty, bình thường cũng không hỏi han, sao giờ lại tò mò khi thấy tên Tô Nghiêm Tường?
Theo phản xạ tự nhiên, trong đầu anh lập tức nghĩ người này có vấn đề.
Anh trầm ngâm một lát rồi nói: “Có lẽ anh ta gọi hỏi về một dự án công ty đang chuẩn bị. Công ty đang muốn hợp tác với ông Tiết cùng phát triển mấy mảnh đất vùng ngoại ô phía Tây thành phố.”
Lo Thẩm Ưu không hiểu, anh cố gắng giải thích đơn giản về dự án. Tóm lại, hôm nay anh đến dự tiệc sinh nhật không chỉ để vui chơi mà còn tận dụng bữa tiệc này gặp ông Tiết bàn việc hợp tác.
Dừng lại một lát, anh nói tiếp: “Nói ra mới nhớ, dự án này do Tô Nghiêm Tường đề xuất. Anh ta cho rằng khu đất đó giờ đang ở mức giá thấp nhất lịch sử, tiềm năng tăng giá rất lớn. Chỉ cần mua được, dù phát triển thế nào cũng chắc chắn lời, không lỗ.”
Nhìn thấy Thẩm Ưu mỉm cười mà không nói gì, Thẩm Triết An thấy động lòng, bỗng hỏi: “Ưu Ưu, em nghĩ sao?”
Thẩm Ưu gật đầu tán thành: “Anh Hai nói đúng, dự án này rất có triển vọng!”
[Thật là can đảm, dám lao vào dự án vừa lỗ vừa vướng kiện tụng!]
Thẩm Triết An: ?
Lỗ và kiện tụng là sao? Có nghiêm trọng đến thế ư?
Thẩm Ưu cảm thấy bất lực khi biết chuyện nhưng không thể nói ra, trong lòng thở dài.
[Anh cả à, anh có nghĩ Tô Nghiêm Tường là người tốt không? Từ lúc mới tiếp cận anh ta đã không có ý tốt rồi!]
Thẩm Triết An hơi giật mình nhưng không biểu hiện ra ngoài mà cười nhẹ: “Thế à, xem ra Tô Nghiêm Tường không lừa tôi. Tôi thấy cậu ta cũng khá đáng tin, hai năm làm việc ở công ty cậu ta đã giúp được nhiều việc, góp ý cũng hữu ích.”
Chưa nói hết câu, anh đã nghe thấy tiếng lòng bực bội của Thẩm Ưu.
[Đó chỉ là cách để lấy lòng tin của anh thôi, chẳng phải thật lòng giúp công ty đâu! Anh không phải đã từng nói với em rằng nên bỏ qua lợi nhỏ để lấy lợi lớn sao? Sao bây giờ lại mù mờ thế?]
[Mười mấy mảnh đất này ở khu ngoại ô phía Tây đã bị nhà máy thép lớn địa phương làm ô nhiễm từ năm năm trước rồi. Nếu anh tin lời Tô Nghiêm Tường, dùng gần hai phần ba vốn lưu động của công ty để mua rồi thi công thì công nhân sẽ dần bị ảnh hưởng sức khỏe, dự án chẳng thể hoàn thành!]
Việc khu đất từng có nhà máy thép lớn, Thẩm Triết An biết rất rõ.
Anh cố tình nói nhẹ nhàng: “Nghe nói khu đó trước đây là nhà máy thép nên giá mới rẻ. Nhưng báo cáo kiểm tra cho thấy hàm lượng kim loại nặng đạt chuẩn, có thể sử dụng bình thường.”
Vừa dứt lời, tiếng lòng của Thẩm Ưu vang lên trong đầu.
[Nói láo! Báo cáo kiểm tra Tô Nghiêm Tường đưa cho anh là giả! Đất ở đó chứa chất ô nhiễm hữu cơ dễ bay hơi vượt mức nghiêm trọng, không khí và nguồn nước cũng bị ô nhiễm nặng! Đừng nói xây dựng, nhà xung quanh chẳng còn ai dám ở!]
[Khi đó, tiền chảy ra không thu lại được, công ty sẽ đối mặt với hàng trăm tỷ đồng bồi thường, anh với tư cách pháp nhân cũng sẽ bị kiện và vào tù đấy!]
[Anh đừng vì chút lợi nhỏ mà mất cả to, bị gián điệp thương mại lừa mất!]
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)