Rốt cuộc ngày hôm qua mình đã gửi cái gì cho Bùi Thanh Việt vậy?!
Vân Miên cẩn thận hồi tưởng lại tình huống ngày hôm qua, cuối cùng cũng tìm ra điểm mấu chốt, cái bộ gõ chết tiệt này, khó trách Bùi Thanh Việt nhìn mình với ánh mắt kỳ lạ như vậy.
Vân Miên nghĩ nghĩ, từng câu từng chữ mà giải thích cặn kẽ, thậm chí còn dùng cả cách gõ sai vần của mình.
“Là thế này anh Thanh Việt, ngày hôm qua vốn định gửi anh ngủ ngon, nhưng vì tình huống đột xuất nên chưa gõ xong chữ, tay run gửi đi mất, thật ra vần đầu là ‘wan’, ngủ ngon là ‘wǎn’.”
Gõ xong lại thành tâm thành ý gửi một lời xin lỗi.
Bùi Thanh Việt đang chuẩn bị xuống lầu lấy điện thoại ra xem tin nhắn, bao nhiêu cố gắng xây dựng trong lòng cả đêm, lúc này hoàn toàn sụp đổ, rũ mắt rất lâu rất lâu không nói gì.
Bước chân vốn định xuống lầu lại cứng ngắc rẽ ngang, một lần nữa ngồi xuống giường, bắt đầu xây dựng tâm lý mới.
Đều là giả, cô ấy gửi nhầm, ngày hôm qua không tính.
Hiện tại không cần lo lắng từ chối yêu cầu dỗ dành của cô ấy.
Ừ, là một kết quả tốt.
Vân Miên nhận được thì nhẹ nhàng thở ra, xem ra anh cũng không để ý nhiều, lại hỏi: “Anh Thanh Việt anh muốn xuống ăn sáng không?”
Ừ, đây là cô ấy gọi mình xuống.
Bùi Thanh Việt như tìm được một lý do hợp lý để xuất hiện mà không quá xấu hổ, lúc này mới chuẩn bị xuống lầu.
Mà lúc này đạo diễn Khổng mới phản ứng lại, nghi hoặc: “Ông chủ? Ông chủ của cô sao lại ở đây?”
Dịch Bạch cũng nói: “Cô không phải là nghệ sĩ của Thiên Tinh sao? Ông chủ của Thiên Tinh là Bùi gia giàu nhất nước mà?”
Vân Miên lúc này mới nhớ ra lúc Bùi Thanh Việt đến có nói anh là trưởng bối của mình.
Hai người gần như cùng lúc nhớ ra người đàn ông xuất hiện ngày hôm qua, họ đột nhiên im bặt, không thể tin nổi mà mở to mắt nhìn.
“Hôm qua có phải cô gọi anh ta là anh Thanh Việt… không?”
“Tên người giàu nhất nước… họ Bùi… gì ấy nhỉ?”
Đạo diễn Khổng theo bản năng liếc nhìn lên lầu, hạ giọng: “Sao tôi đột nhiên cảm thấy cái nhà khách của chúng ta tự dưng sang trọng hẳn lên.”
Dịch Bạch: “Lần đầu tiên tôi nhìn thấy người giàu nhất nước bằng xương bằng thịt, sao anh ta trẻ vậy?!”
Tôn Như bĩu môi: “Đừng thần thánh hóa người ta, anh ta cũng là người thôi.”
“Không giống nhau.” Dịch Bạch lắc đầu, vẻ mặt đau khổ: “Người ta hai mươi mấy tuổi là người giàu nhất nước, tôi hai mươi mấy tuổi còn phải hỏi lẩu tự sôi ăn được không.”
Đạo diễn Khổng lập tức đứng lên: “Ngẩn người ra làm gì, nhanh chóng mời người ta xuống ăn sáng đi, đừng chậm trễ, đói lả thì làm sao?”
Vừa dứt lời đã thấy bóng dáng người giàu nhất nước trong truyền thuyết xuất hiện ở cửa nhà ăn, Bùi gia giàu nhất nước mặc áo khoác đen, bên trong là bộ vest chỉnh tề không chút cẩu thả, trông vừa tự phụ lại mang theo vẻ phong độ tri thức.
Dịch Bạch ghé vào bàn nhỏ giọng lẩm bẩm: “Vì sao, vì sao anh ta vừa trẻ vừa giàu, lại còn đẹp trai như vậy!”
Tôn Như: “Thế giới bất công.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


