Vân Miên nghe Tôn Như thuật lại lời đạo diễn, cười không ngừng: “Tớ nào có đáng sợ đến vậy?”
Tôn Như nói: “Nhân thiết dễ sập nhất, vậy mà ở chỗ cậu lại sừng sững không đổ, đạo diễn cũng sợ.”
Vân Miên ra vẻ nghiêm túc hỏi: “Vậy tổ của các cậu có nhân viên khả nghi không, nếu có thì tớ mang đội ngũ chuyên nghiệp đến.”
Tôn Như trả lời mấy dấu chấm lửng: “… Không có, cậu mang chính cậu đến là được, nhanh lên.”
Vân Cảnh dặn dò kỹ lưỡng rồi mới để cô đi, bất quá trước khi đi vẫn bắt cô đổi chiếc SUV thích hợp đi đường núi.
Đoàn phim của Tôn Như ở tỉnh bên, mùa đông không có tuyết, nhưng mưa dầm nhiều, hơn nữa nhiệt độ thấp nên đường cũng trơn trượt, Vân Miên lái xe vô cùng cẩn thận.
Đi theo chỉ dẫn lái xe khoảng hai tiếng, vừa rẽ vào đường núi không lâu Vân Miên đã nhận được điện thoại của Tôn Như: “Đến đâu rồi?”
Vân Miên nói: “Chắc còn khoảng một tiếng nữa, có thể đến trước trời tối.”
Tôn Như cúp điện thoại rồi báo cáo tình hình của Vân Miên cho những người trong đoàn phim đang đợi cô: “Cô ấy đến một mình, mọi người không cần căng thẳng như vậy.”
Đạo diễn Khổng vốn đã ít tóc, còn cố tình vuốt vuốt, thảm thương ngồi bệt xuống đất: “Bây giờ quay phim khó khăn quá, tôi thật sợ đột nhiên xảy ra vấn đề gì, tiến độ quay lại phải tạm dừng.”
“Sắp vào xuân rồi, chúng ta lúc này cho dù đổi diễn viên cũng không kịp, thời tiết không chờ người, quay cảnh trong lều lại không đạt hiệu quả.”
Nam chính ngồi cạnh đạo diễn, vẻ mặt cạn lời: “Ngài đây là khẳng định đoàn phim chúng ta sẽ xảy ra chuyện sao? Ngài dứt khoát bảo Vân Miên đừng đến nữa đi.”
Đạo diễn Khổng lấy ra một điếu thuốc, càng thêm thảm thương: “Không được, tôi càng sợ quay xong xuôi thuận lợi, mọi chuyện đều sắp xếp ổn thỏa, sắp đến lúc phát sóng thì diễn viên sụp đổ nhân thiết, đến lúc đó bao nhiêu công sức chuẩn bị đều đổ sông đổ biển.”
Tôn Như: “…… Ý của ngài là, để Vân Miên đến làm giám thị thử nghiệm sao?”
Nếu không ai xảy ra chuyện thì vạn sự đại cát, có người xảy ra chuyện thì nhanh chóng giải quyết, nghĩ thôi đã thấy đẹp như mơ rồi.
Đạo diễn Khổng: “Hắc hắc.”
Nam chính: “… Bái phục, chúng tôi là ai mà khiến ngài có ảo giác như vậy, làm ngài cảm thấy chúng tôi sẽ sụp đổ nhân thiết?”
Đạo diễn Khổng: “Nói cũng phải, phòng cháy chữa cháy lúc chưa xảy ra sao, cậu trước đây nửa đêm trong phòng luôn có động tĩnh kỳ lạ, tôi đã nghi ngờ cậu lâu rồi.”
Nam chính nổi giận, chỉ vào mấy biên kịch: “Là bọn họ chiếm phòng tôi chơi mạt chược!!!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)

