Cảm giác kỳ lạ này thật khó lý giải, Tần Thư Dư cố gắng lục tìm trong ký ức nhưng không hề có bất kỳ mảnh ghép nào cho thấy bà từng quen biết Vân Miên. Chẳng lẽ chỉ là ảo giác thoáng qua?
Tần Thư Dư bèn hỏi người giúp việc: “Cô bé này… con có nhớ đã từng thấy cô bé đến nhà mình chưa?”
Người giúp việc liếc nhìn màn hình TV, nghi hoặc: “Không ạ.”
Con cái cô Tần đều ở nước ngoài, nên cô ấy đã chăm sóc bà nhiều năm. Các học trò của cô Tần cô ấy đều biết mặt, nhưng tuyệt đối không có ai tên Vân Miên.
Huống hồ Vân Miên xinh đẹp như vậy, nếu đã gặp thì sao có thể không để lại chút ấn tượng nào?
Người giúp việc thoáng kinh ngạc. Cô Tần là một danh nhân lẫy lừng trong giới thư pháp nước nhà, không ai không biết, không ai không nể trọng. Rất nhiều người muốn bái sư bà, đến nỗi ngưỡng cửa nhà bà gần như bị giẫm nát mà chưa chắc đã thành công.
Vậy mà giờ đây chỉ nhìn qua TV một cái đã muốn phá lệ? Chẳng lẽ ý của cô Tần là, Vân Miên – ngôi sao kia muốn đến thăm bà?!
Trong khi đó, tại trường quay, sau phần tự giới thiệu của Vân Miên là đến tiết mục biểu diễn của từng ca sĩ.
Hình thức biểu diễn là phát MV trước, sau đó máy quay chuyển đến sân khấu, đèn sáng rực, ca sĩ hát live.
Hai hình thức kết hợp mang đến hiệu ứng mạnh mẽ hơn, xem xong MV, khán giả sẽ cảm nhận rõ hơn câu chuyện mà ca sĩ muốn truyền tải.
Thứ tự biểu diễn được quyết định bằng cách bốc thăm, Bách Lệ Sinh bốc được lượt cuối cùng.
Cận Hâm Nhiên lên sân khấu đầu tiên. Vì tất cả đều là người cùng công ty nên không khí hậu trường khá thoải mái. Cận Hâm Nhiên nói: “Tôi lên trước làm nóng sân khấu thôi, đừng để tôi hát xong rồi mọi người lại run không dám lên nhé.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


