Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Liễu Nhược Nam cười thầm trong lòng, trên mặt tỏ vẻ bị thuyết phục, đôi mắt đẹp ngây thơ nói: "Nghe dì nói vậy, có vẻ cũng tốt, cháu nghĩ đến việc làm đồng áng, không biết phải làm sao nhưng mà, thời gian quá gấp, đi tỉnh Hắc, cháu còn chưa chuẩn bị chăn bông, áo bông dày, hay là…"
"Ôi! Con bé này, nghĩ cũng thông suốt đấy, cháu cứ đợi ở đây, dì đi hỏi giúp cháu, xem người đổi chỗ với cháu có đồng ý đổi chăn bông, quần áo dày đã chuẩn bị cho cháu không."
Chỉ cần có thể thay con gái bà ta đi đến cái nơi chim không thèm ỉa đó, bán rẻ một bộ chăn gối và áo bông thì có là gì!
Lúc đó bà ta có thể sắp xếp cho con gái mình đến thành phố gần đó.
Liễu Nhược Nam "vui mừng" nhìn người phụ nữ: "Cảm ơn dì, vậy dì giúp cháu hỏi nhé, nếu cô ấy đồng ý tặng cháu chăn bông dày, áo bông dày, cháu đồng ý đổi chỗ với cô ấy đi tTỉnh Hắc."
Nhưng vì con gái cũng đáng.
"Được, cháu đợi đấy, dì đi tìm người ngay."
Chu Tình nói xong liền chào một người phụ nữ khác, vội vã đi ra khỏi văn phòng thanh niên trí thức.
Mã Ái Lan ở lại nhìn cô thở dài: "Con bé này, bị vài lời ba hoa chích choè là động lòng rồi sao? Tỉnh Hắc là nơi nào chứ? Nghèo chẳng có gì, đúng là một năm chỉ làm nửa năm nhưng lương thực thu được cũng ít, đến đó chỉ có đói rét, cháu… cháu chuẩn bị nhiều vào."
Dù sao cũng là đồng nghiệp, không tiện nói cô gái nhỏ này bị lừa.
Mã Ái Lan nhìn vào tuổi tác trên hồ sơ và khuôn mặt vàng vọt, thân hình gầy gò của Liễu Nhược Nam, có chút không hiểu, sao ở Bắc Kinh lại có gia đình "nghèo" như vậy, để con cái đói đến mức chỉ còn da bọc xương?
Nghĩ đến việc mới 16 tuổi đã nóng lòng muốn xuống nông thôn, chắc chắn là gia đình nghèo hoặc trọng nam khinh nữ, ngược đãi con gái, hoặc là thay anh trai trong nhà xuống nông thôn nên dặn dò: "Người đồng nghiệp của tôi vừa rồi là đổi chỗ cho con gái bà ấy, bà ấy cũng nhờ vả chút ít, đội này dân phong cũng được, đội trưởng và trưởng thôn đều là người tốt, cháu đến đó chăm chỉ thì sẽ không bị đói, cũng không phải chịu khổ quá, nếu cháu có tiền thì có thể đổi thêm tem phiếu lương thực gì đó với bà ấy, dạo này bà ấy kiếm được khá nhiều."
Không ngờ người phụ nữ có vẻ ngoài lạnh lùng lại nhiệt tình như vậy, cô chân thành nói: "Cảm ơn dì, cháu biết rồi, sau khi xuống nông thôn, cháu nhất định sẽ chăm chỉ học tập, nỗ lực xây dựng đất nước."
Mã Ái Lan nhướng mắt, gật đầu nhàn nhạt: "Được rồi, cháu ngồi đây một lát, còn ba ngày nữa, bảo gia đình chuẩn bị thêm tem phiếu lương thực và tiền cho cháu mang theo."
Người phụ nữ nhìn thân hình gầy yếu của cô, trong lòng không khỏi chua xót, biết nói cũng vô ích, nếu gia đình khá giả thì cũng không để cô gái 16 tuổi xuống nông thôn.
Liễu Nhược Nam cười cảm ơn thêm lần nữa.
Chờ khoảng nửa tiếng, người phụ nữ vừa đi đã dẫn theo một cô gái mặc bộ quân phục màu xanh lá cây mới vào.
Cô gái vẻ mặt vui mừng, vừa vào cửa đã nhìn quanh, rồi đi thẳng đến chỗ Liễu Nhược Nam: "Em gái, em muốn đổi chỗ với chị sao? Cảm ơn em nhiều lắm."
Hê! Cảm ơn thật, phải có hành động thiết thực chứ?
"Chị ơi, có thể giúp chị, em cũng rất vui."
Ba ngày, quá gấp, nói ngọt ngào một chút, có thể xin được chút đồ, tất nhiên là tốt rồi, cô vừa nhìn thấy, chiếc túi nhỏ của chủ cũ cũng có khá nhiều tiền, cô đương nhiên sẽ không lấy không đồ của người khác.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
