"Cô…"
Mấy nam sinh tức giận nhưng lại không thể phản bác được, chỉ biết đứng đó, mặt mũi đỏ bừng vì xấu hổ tột độ.
Nói xong, Liễu Nhược Nam bước ra khỏi phòng với dáng vẻ thản nhiên, rồi quay trở lại chỗ ngồi của mình. Cô lấy cặp sách ra, sau đó nói với Tần Hải Đường, người đang đứng đó với vẻ mặt đầy ngưỡng mộ: "Hải Đường, phiền cậu giúp tớ xin phép thầy chủ nhiệm, tớ phải về nhà trước. Không khí trong lớp này thật ngột ngạt, tớ sợ nếu ngồi học tiếp thì sẽ muốn leo lên tầng sáu để ngắm cảnh mất. Nhớ chuyển lời nguyên văn nhé. Cảm ơn, tạm biệt!"
Nói xong, cô không thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế mà rời đi.
Cả lớp học đều sững sờ, đồng loạt phát ra tiếng trầm trồ kinh ngạc. Trong lòng mỗi người đều âm thầm tán thường… Thực sự quá ngầu!
Thế nhưng, những kẻ từng ức hiếp Liễu Nhược Nam lại không thể nào cảm thấy vui vẻ được. Nếu sự việc này đến tai ban giám hiệu, bọn chúng không chỉ mất mặt mà gia đình cũng sẽ trở thành đối tượng bị mọi người chế giễu.
Tiếng lành đồn chậm, tiếng dữ đồn xa, đặc biệt là trong những tình huống nhạy cảm như thế này, tin đồn sẽ lan truyền với tốc độ chóng mặt.
Trong xã hội này, hành vi bắt nạt thường chỉ xuất phát từ những kẻ mạnh, xung quanh không thiếu những người thường xuyên sử dụng lời lẽ để hạ thấp người khác một cách kín đáo. Việc phơi bày những hành động này ra ánh sáng không hề dễ dàng, bởi ai cũng hiểu rõ tầm quan trọng của việc giữ gìn thể diện trong xã hội.
Tần Hải Đường không hề cho đám người kia cơ hội để giải thích hay biện minh. Ngay sau khi Liễu Nhược Nam vừa rời khỏi lớp chưa đầy hai giây, cô ấy đã tức tốc chạy ngay đến văn phòng giáo viên chủ nhiệm để báo cáo toàn bộ sự việc.
Về phần Liễu Vũ Trân, cô ta vốn đã gây khó chịu cho Tần Hải Đường từ lâu, và giờ cơ hội để "tính sổ" cuối cùng cũng đã đến!
Liễu Nhược Nam không hề hay biết sự việc mà cô gây ra ngày hôm nay đã nhanh chóng đến tai cha cô. Chỉ chưa đầy 20 phút sau, cha cô đã nắm bắt được tình hình và bất chấp công việc thí nghiệm còn dang dở, ông ta lập tức tức tốc đến trường.
Tất cả những người có liên quan đến vụ việc lần lượt bị gọi vào văn phòng để hỏi cho ra lẽ.
Khi vừa bước chân ra khỏi cổng trường, Liễu Nhược Nam nhìn con đường giản dị trước mắt, hít một hơi thật sâu và cố gắng thả lỏng cơ thể, nhưng cô hiểu rằng điều tồi tệ nhất vẫn còn đang chờ đợi ở phía trước.
Cô bước đi vô định trên con đường trở về nhà, hoàn toàn không biết phải làm gì tiếp theo. Trong tâm trí cô liên tục hiện lên những tình tiết trong cuốn tiểu thuyết và những ký ức rời rạc của nguyên chủ.
Trong tiểu thuyết, nữ chính được xây dựng là một người tốt bụng và đầy lý tưởng, sẵn sàng hy sinh tình thân để làm điều đúng đắn, tố cáo những hành vi sai trái của Liễu gia và gia tộc bên ngoại - Ngụy gia. Hành động "đại nghĩa diệt thân" này đã giúp cô ta nhận được vô số lời khen ngợi và phần thưởng lớn. Sau đó, cô ta quay trở về với cha mẹ ruột ở thủ đô và có được một công việc tốt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



-150561.jpg&w=256&q=75)