Viện lương phong.
Ông đưa tay ra, trước tiên là thử nhiệt độ trên trán Giang Quyện một chút, sau đó bắt mạch. Tập trung một chút, Tôn thái y thở dài một hơi: "Bẩm điện hạ, thân thể Thái tử phi yếu ớt, lại bị nhiễm lạnh cho nên bây giờ phát sốt."
Tiết Phóng Ly hỏi ông: "Cần uống thuốc không?"
Tôn thái y gật đầu: "Đương nhiên..."
Trong lúc Giang Quyện nửa tỉnh nửa mê, nhưng vừa nghe thấy uống thuốc thì liền cảnh giác, Giang Quyện mơ màng nói: "Ta không uống thuốc, chỉ cảm lạnh thôi, không nghiêm trọng, ngủ một giấc là được rồi."
Tôn thái y lại chần chờ nói: "Thái tử phi, ngài không thể nghĩ như vậy. Bị cảm lạnh đúng là cần nghỉ ngơi vài ngày, ra mồ hôi sẽ khỏe hơn, nhưng cơ thể ngài còn có bệnh tim, nếu để lâu thì sẽ dẫn đến bệnh tim tái phát."
Nói tới nói lui vẫn phải uống thuốc, Giang Quyện vô cùng chống cự, lông mi run run, giọng nói có chút oan ức: "Vương gia, ta không uống, huynh nói với ông ấy tự ta có thể khỏi, thể chất của ta tốt lắm, thật đó, ta khỏe như trâu luôn."
Nói mình khỏe như trâu xong thì Giang Quyện lại mệt mỏi gối lên đùi Tiết Phóng Ly, khuôn mặt vì sốt mà đỏ bừng, bởi vì không thoải mái nên cứ liên tục dụi mắt, đôi mắt cũng đỏ lên, trong mắt là hơi nước ẩm ướt giống như vừa khóc xong cực kỳ đáng thương.
Tiết Phóng Ly nắm cổ tay Giang Quyện không cho y dụi mắt nữa: "Uống thuốc đàng hoàng, chứ không lại không ngừng oán giận với bản vương."
Thấy hắn không đứng về phía mình, Giang Quyện quơ quơ tay muốn tránh, nhưng không có sức lực gì nên giãy không ra, đành dùng ánh mắt khiển trách Tiết Phóng Ly.
Tiết Phóng Ly nhẹ nhàng chậc một tiếng: "Làm nũng cũng vô dụng."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


